Chương 1665: Đồng hương, mở cửa ra!
Hứa Dạ Minh nói không sai, hắn thật sự không có ý định trở thành thủ hộ giả của Hỗn Độn giới!
Đối với Hứa Dạ Minh mà nói, mục tiêu trước đây của hắn chỉ là nỗ lực để bản thân trở nên cường đại hơn, cường đại đến mức có thể báo thù cho phụ mẫu mà thôi.
Còn bây giờ…. Cũng chỉ tăng thêm một điều là báo đáp ân tình của sư tôn.
Trước khi rời đi, sư tôn của bọn họ đã dặn dò, nếu có cơ hội thu hoạch được tình báo liên quan đến Lục giới thì hãy tận dụng cơ hội, nhưng với điều kiện phải đảm bảo an toàn.
Nếu là thủ hộ giả của Hỗn Độn giới, còn sống qua nhiều năm như vậy, chắc chắn Huyền Chủ biết rất nhiều sự kiện.
Thế nên Hứa Dạ Minh mới nói rằng sư tôn hắn có thể khôi phục sinh cơ cho Thương Huyền thủ hộ thú.
Diệp Thu Bạch nghe xong cũng hiểu ý đồ của Hứa Dạ Minh.
Hắn trầm ngâm một lúc rồi cũng gật đầu nói: “Quả thật có thể làm được.”
Nghe được lời nói của hai người, con ngươi của Huyền Chủ và Thương Huyền viện trưởng đều đột nhiên co rụt lại.
Thậm chí Thương Huyền viện trưởng còn thất thố mà lớn tiếng hỏi: “Thật sự có thể sao? Mặc dù trong cơ thể Huyền Chủ có rất nhiều ám tật, nhưng nguyên nhân khiến ngài sắp chết là do thọ nguyên đã cạn kiệt!”
“Đây cũng không giống như thọ nguyên của người có cảnh giới thấp, cảnh giới của Huyền Chủ đã không thể dựa vào những đan dược kia để miễn cưỡng kéo dài tính mạng được nữa.”
Huyền Chủ cũng bất đắc dĩ cười nói:
“Tiểu tử, người có thể giúp ta cưỡng ép kéo dài tính mạng, nhìn khắp toàn bộ Lục giới bây giờ đã không còn tồn tại.
Nếu như ngươi đã thật sự muốn từ chối chuyện bảo vệ Hỗn Độn giới, cũng đừng nói ra những lời khiến người khác đặt hy vọng như vậy.”
Nói đến đây, Huyền Chủ lại cười: “Ta đã sống biết bao nhiêu năm rồi, mặc dù vẫn còn chút luyến tiếc, nhưng ngoại trừ một thân truyền thừa này ra thì không còn vướng bận gì nữa.”
Hứa Dạ Minh bĩu môi nói:
“Nếu sư tôn thật sự làm được, mong đến lúc đó ngài đừng mạnh miệng.”
Huyền Chủ mỉm cười không lên tiếng, mí mắt nặng nề kia lại nhắm lại, dường như cố gắng mở mắt đến giờ đã là một chuyện rất mệt mỏi.
Lúc này Thương Huyền viện trưởng đến gần, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Hứa tiểu hữu, sư tôn các ngươi thật sự có cách sao?”
Diệp Thu Bạch ở bên cạnh cười nói: “Tiền bối, nếu ngay cả sư tôn ta cũng không có cách, vậy ta nghĩ không còn ai có thể cứu Huyền Chủ tiền bối được nữa.”
“Dù sao kết quả cũng không tệ hơn hiện tại được, chi bằng đánh cược thử một lần, ngài nói có đúng không?”
Nghe thế, Thương Huyền viện trưởng cảm thấy khá có lý, lão khẽ gật đầu, nhưng vẫn lo lắng nói: “Nhưng mà… Sư tôn các ngươi phải đến nơi này.”
Dường như nhìn ra sự băn khoăn của Thương Huyền viện trưởng, không đợi Hứa Dạ Minh nói với Diệp Thu Bạch thì Huyền Chủ đã lên tiếng:
“Có thể nghĩ ra phương pháp tu luyện cho thể chất xưa nay chưa từng thấy như vậy, có lẽ không đến mức nhìn trộm truyền thừa của ta đâu. Để hắn đến đây đi, ta cũng muốn xem rốt cuộc là đại năng phương nào mà có được bản lĩnh như thế.”
Vậy là Hứa Dạ Minh lấy ngọc bội truyền âm ra.
“Sư tôn, có chút việc cần người đích thân ra tay.”
Giọng nói bất đắc dĩ của Lục Trường Sinh truyền đến: “Không phải chứ? Mới ra ngoài được bao lâu, nhanh như thế các ngươi đã gây chuyện rồi?”
“Hứa Dạ Minh, ta nhớ ngươi đâu phải người thích gây rắc rối?”
Hứa Dạ Minh nghe xong cũng không biết nói gì, hắn có thể mỉa mai bất kỳ ai, nhưng riêng sư tôn nhà mình thì hắn không dám chọc.
Diệp Thu Bạch ở bên cạnh nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Hứa Dạ Minh, vừa định tiến lên giải thích giúp cho Hứa sư đệ.
Lại nghe giọng nói của Lục Trường Sinh vang lên: “Ngươi đi cùng với đại sư huynh của ngươi đúng không?”
Diệp Thu Bạch: “…”
Đột nhiên có cảm giác như bị một thanh đao đâm vào tim hắn.
“Thì ra trong suy nghĩ của sư tôn, đại sư huynh là người như vậy…”
“Chẳng lẽ không đúng sao?”
Lục Trường Sinh tức giận: “Được rồi, nói đi, có chuyện gì xảy ra?”
Kết quả sau khi Hứa Dạ Minh kể lại mọi chuyện lần nữa, vốn nghĩ Lục Trường Sinh sẽ đồng ý.
Lại nghe thấy Lục Trường Sinh không hề do dự mà từ chối: “Ta không đồng ý.”
Hứa Dạ Minh: “???”
”Không phải điều này chính là một cơ hội tốt để thu hoạch tình báo sao?”
Lục Trường Sinh tức giận: “Ngươi cũng nói đó là thủ hộ giả Hỗn Độn giới, hơn nữa còn tồn tại nhiều năm như vậy. Đến lúc đó lỡ như dính líu vào thì lại kéo theo hàng loạt nhân quả phiền phức.”
“Còn chưa biết thủ hộ giả đó biết được những gì mà đã dính vào một đống nhân quả, giao dịch này không có lời.”
Hứa Dạ Minh gãi đầu, sau đó cũng gật đầu nói: “Hình như người nói cũng có lý.”
Thương Huyền viện trưởng ở một bên nghe được cuộc đối thoại giữa sư đồ hai người thì hai mắt như tối sầm xuống.
Sao mà nghe… Không đáng tin chút nào vậy?
Hơn nữa còn không muốn dính líu đến Huyền Chủ? Có biết bao nhiều người ở Hỗn Độn giới muốn dính líu quan hệ với Huyền Chủ mà không có tư cách này, nhưng ngươi lại coi như gánh nặng.
Thương Huyền thủ hộ thú nghe vậy cũng không để ý.
Dù đối phương có thể cứu vãn tuổi thọ của hắn hay không, đối phương cũng không có nghĩa vụ phải tiêu tốn nhiều công sức như thế để trị liệu cho hắn.
Đây là chuyện ngươi tình ta nguyện.
Không đồng ý là chuyện dễ hiểu, còn đồng ý là chuyện ân tình.
“Được rồi, lúc ở bên ngoài, các ngươi nhớ kỹ là phải chú ý đến cái tên “Nữ Oa” đó, có tin tức gì thì trước tiên báo cáo cho ta!”
Nói xong, khi Lục Trường Sinh đang định ngắt truyền âm thì đột nhiên Huyền Chủ mở mắt ra, giọng nói suy yếu và nặng nề lên tiếng hỏi: “Các hạ biết Nữ Oa?”
Vừa mới nói xong, hai người Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch liếc nhìn nhau, tiếng nói chuyện trong ngọc bội đã biến mất, giống như chìm vào tĩnh lặng.
Không bao lâu sau, đối phương đã ngắt ngọc bội truyền âm.
Thương Huyền viện trưởng và Huyền Chủ đều sững sờ.
Chuyện gì vậy?
Sao lại đột nhiên ngắt liên hệ rồi?
Thế rốt cuộc là có đến hay không?
Thương Huyền viện trưởng không nhịn được mà hỏi: “Hứa tiểu hữu… Sư tôn của ngươi là người như thế nào?”
Hứa Dạ Minh cũng chưa kịp phản ứng.
Dù sao hắn và Lục Trường Sinh ở cùng với nhau chưa được bao lâu, còn chưa hiểu rõ lắm về tính tình của sư tôn.
Diệp Thu Bạch thì cười nói: “Yên tâm đi, chắc sư tôn đang trên đường tới đây.”
Đang trên đường tới đây?
Thương Huyền viện trưởng ngơ ngác nói: “Nhưng mà… Làm sao hắn biết nơi này ở đâu được?
Từ bên ngoài sẽ không cảm nhận được khí tức ở nơi này! Còn phải đi qua không gian truyền tống trận, hay ta chờ sư tôn các ngươi ở Thương Huyền học viện?”
Diệp Thu Bạch cười lắc đầu: “Không cần, sư tôn có thể tìm ra nơi này.”
Ngay cả Huyền Chủ cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Để hắn đi đón tiếp sư tôn các ngươi đi. Muốn đến nơi này, nếu không thông qua không gian truyền tống trận trên Thương Huyền phong, cho dù là cường giả Thần giới cũng không thể tùy tiện tìm đến.”
Thế nhưng sau khi bọn hắn vừa mới nói xong.
Giọng nói trong truyền âm ngọc bội lại vang lên.
Chỉ nghe thấy Lục Trường Sinh hỏi: “Hỏi cái tên Thương Huyền thủ hộ thú gì đó, bảo hắn mở cửa hay là để ta phá vỡ kết giới của không gian này rồi vào đây?”
Nghe được câu này, mí mắt của Huyền Chủ đột nhiên nâng lên, trong đó hiện lên sự kinh ngạc.
Thương Huyền viện trưởng cũng ngẩng đầu lên nhìn trên bầu trời.
Ở nơi đó, bên ngoài một kết giới vô hình, có một nam tử áo trắng với vẻ mặt đầy bực bội đang đứng trên đó, tay cầm một thanh kiếm gỗ…