Chương 1666: Bảy thành nắm chắc còn chưa đủ?

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1666: Bảy thành nắm chắc còn chưa đủ?

Cái gì?

Thương Huyền viện trưởng và Thương Huyền thủ hộ thú nhìn nam tử áo trắng đang ở bên ngoài kết giới, con ngươi co rụt lại, vô cùng chấn động!

Rõ ràng là điều này đã khiến bọn họ cực kỳ kinh ngạc.

Mới nói chuyện xong chưa được mấy khắc, vậy mà hắn đã đến?

Hơn nữa đối phương còn từ Phàm Nhân giới, sao có thể?

Ngay cả Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng ngây người, hiển nhiên họ cũng không ngờ rằng sư tôn có thể đến nhanh như vậy.

Dù là sư tôn, nhưng muốn từ Trường Sinh giới đi đến Thương Huyền đại lục, sau đó cảm nhận vị trí của bọn họ ở Thương Huyền đại lục cũng cần thời gian nhất định đi?

Tốt xấu gì cũng nên mất một nén nhang chứ?

Ai mà ngờ được còn chưa được mấy khắc là sư tôn đã tới rồi?

Diệp Thu Bạch nhìn sư tôn đang ở bên ngoài kết giới, cầm kiếm gỗ trong tay. Lúc này vẻ mặt Lục Trường Sinh tràn đầy bực bội, trong mắt đã hiện lên vẻ không kiên nhẫn, mà sự bội bội này còn đang gia tăng theo thời gian, có vẻ như sắp đạt đến giới hạn chịu đựng.

Không cần nghĩ cũng biết, với sự hiểu biết của Diệp Thu Bạch về sư tôn nhà mình, chắc chắn bởi vì hắn và Hứa Dạ Minh lại gây chuyện cho sư tôn.

Rồi hắn nhìn khung cảnh xung quanh, tính toán thời gian hiện tại.

Ừm….Vậy là hiểu rồi, đúng lúc sư tôn đang ngủ trưa.

Diệp Thu Bạch thân là đệ tử nhập môn, hắn biết rõ khi sư tôn nhà mình mới thức dậy thì sẽ khó ở đến mức nào, nhất là khi còn bị ép phải rời giường để đi xử lý rắc rối.

Lúc này nếu không nhanh chóng mở kết giới ra, e là…

Nghĩ vậy, Diệp Thu Bạch vội vàng nhìn về phía Thương Huyền thủ hộ thú, nói nhanh: “Tiền bối, mau mở kết giới ra, nếu không…”

Nhưng mà, hắn còn chưa nói xong.

Một tiếng “rắc” vang lên.

Sau âm thanh vỡ nát này, một luồng khí lưu cuồng bạo bộc phát từ trên kết giới, càn quét cả vùng không gian!

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh bị luồng khí lưu cuồng bạo này đẩy cho liên tiếp lui về phía sau.

Ngay cả Thương Huyền viện trưởng cũng phải lùi về sau vài bước, phải dốc toàn lực chống lại mới khó khăn đứng vững được.

Đám người ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy kết giới trước mặt Lục Trường Sinh đã bị kiếm gỗ chém một nhát, tạo thành một vết rách.

Vẻ mặt Lục Trường Sinh tràn đầy tức giận đi đến: “Mở cái kết giới rách nát mà cũng lâu như vậy?”

Kết giới rách nát…

Lông mày của Huyền Chủ và Thương Huyền viện trưởng đều giật giật.

Kết giới này ở cấp bậc Giới Thần… Không chỉ có thể ngăn cách thần thức của cường giả Giới Thần, còn có thể chống đỡ được nhân vật có cảnh giới Giới Thần dùng toàn lực tấn công.

Toàn bộ Hỗn Độn giới cũng không kiếm ra được bao nhiêu trận pháp kết giới như vậy, mà qua miệng Lục Trường Sinh thì trở thành một cái “kết giới rách nát” sao?

Nhưng đối phương không hề bị ngăn cách thần thức ảnh hưởng, rất nhanh đã tìm được nơi này.

Mà chỉ bằng vào một thanh kiếm gỗ, hắn đã xé rách kết giới dễ như trở bàn tay.

Trong mắt hắn, đây quả thật chỉ là một cái kết giới rách nát…

Lục Trường Sinh đáp xuống trước mặt Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh.

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh thấy thế, vội vàng tiến lên cúi người nói: “Sư tôn.”

Lúc này phải tỏ ra ngoan ngoãn gấp vạn lần, đây chính là lúc sư tôn nóng tính nhất!

Vì thế, Diệp Thu Bạch còn cố ý truyền âm nhắc nhở Hứa Dạ Minh, bảo hắn tuyệt đối không được ngắt lời sư tôn đang nói.

Hắn cũng không muốn bị phạt chung với Hứa sư đệ đâu.

“Thương Huyền thủ hộ thú gì gì đó ở đâu rồi?” Lục Trường Sinh mất kiên nhẫn mà nhìn xung quanh.

Lúc này, Thương Huyền viện trưởng đi đến, chắp tay nói:

“Các hạ chính là sư tôn của bọn họ, cũng là viện trưởng của Thanh Tiêu học viện sao?”

Lão nghĩ, nếu là sư tôn của Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh, mà hai người này lại là học viên của Thanh Tiêu học viện, vậy có lẽ sư tôn bọn hắn chính là viện trưởng của Thanh Tiêu học viện.

Nếu vậy, Thanh Tiêu học viện và Phàm Nhân giới có thể nhanh chóng quật khởi cũng là chuyện dễ hiểu.

Dù sao cũng có một nhân vật như Lục Trường Sinh.

Thế nhưng…. Lão hơi không hiểu vì sao một cường giả như vậy lại xuất hiện ở Phàm Nhân giới. Chẳng phải vào thời kỳ thượng cổ, cường giả có cảnh giới cao nhất ở Phàm Nhân giới cũng chỉ là Tổ Cảnh thôi sao?

Lục Trường Sinh nghe xong, khóe miệng hơi giật nhẹ, vẻ mặt bực bội như muốn tìm người đánh nhau, nói: “A? Viện trưởng của Thanh Tiêu học viện? Đó cũng là đồ đệ của ta.”

A…

Thương Huyền viện trưởng hơi ngơ ngác, sau đó nói: “Như vậy tiền bối thật sự có thể cứu được Huyền Chủ đại nhân sao?”

“Huyền Chủ là kẻ nào nữa?!”

Bị tiếng quát bực bội của Lục Trường Sinh làm cho giật mình, Thương Huyền viện trưởng chỉ tay về phía Thương Huyền thủ hộ thú, nói:

“…. Chính là Thương Huyền thủ hộ thú mà ngài nhắc.”

Lục Trường Sinh nhìn theo hướng ngón tay Thương Huyền viện trưởng chỉ, hắn thốt lên: “A, trách không được có thể sống lâu như thế, hóa ra là một con rùa.”

Hơn nữa còn lớn như vậy.

Mai rùa như một quả núi, trên “mai rùa” kia còn có một gốc cây đại thụ to chọc trời.

Nhưng bây giờ lại tràn đầy tử khí, chỉ có cây đại thụ kia là vẫn căng tràn sức sống như cũ.

Con rùa…

Hứa Dạ Minh khẽ nói: “Sư huynh…. Ta thấy miệng sư tôn còn độc hơn cả ta.”

Diệp Thu Bạch che mặt.

Hắn đã không muốn nói gì.

Lục Trường Sinh đi đến, nhìn Thương Huyền thủ hộ thú và nhíu mày nói:

“Loại tử khí này chẳng phải là do thọ nguyên cạn kiệt sao?”

Lúc này Huyền Chủ mới phản ứng lại từ trong cơn kinh ngạc, vẻ mặt dần bình tĩnh, từ từ nhắm hai mắt và cười nói:

“Đúng vậy, đây là quy tắc của thiên địa, không ai trốn thoát được, cho nên mới nói không cứu nổi.”

Lục Trường Sinh trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Ngươi biết về Nữ Oa?”

Huyền Chủ đáp: “Không ngờ ngươi cũng biết về Nữ Oa đại nhân.”

Lục Trường Sinh gật đầu:

“Nếu vậy, ta sẽ thử cứu ngươi một chút. Nhưng mà ta không đảm bảo có thể kéo dài tuổi thọ cho ngươi được.

Tuy nhiên, cho dù có cứu được hay không, ngươi cũng phải nói cho ta mọi tin tức về Nữ Oa mà ngươi biết.”

Huyền Chủ không vội trả lời, chỉ mở mắt ra, đôi mắt đục ngầu mờ mịt

“Làm sao ngươi biết được Nữ Oa đại nhân? Sau khi biết về Nữ Oa đại nhân rồi thì định làm gì?”

Lục Trường Sinh trầm mặc một chút rồi nói: “Là một lão già nói cho ta biết.”

Huyền Chủ hơi sững sờ.

Hắn không nói gì, giống như đang chìm trong suy nghĩ.

“Có thể biết về Nữ Oa, chỉ sợ trong Lục giới cũng không quá năm người. Nếu các hạ đã có duyên biết về Nữ Oa, vậy tức là ngươi có nhân quả liên quan đến chuyện này.”

“Ta đồng ý với ngươi.”

Nghe vậy, lúc này Lục Trường Sinh mới gật đầu.

Hắn lập tức lấy lò luyện đan ra, chuẩn bị luyện đan ngay ở đây.

Thấy thế, Thương Huyền viện trưởng đi tới, do dự một chút rồi hỏi: “Tiền bối…. Ngài muốn dùng đan dược để kéo dài tuổi thọ cho Huyền Chủ sao?”

Lục Trường Sinh nhíu mày: “Có vấn đề gì không”

“Có lẽ làm vậy cũng vô dụng, dù sao với cảnh giới của Huyền Chủ, ngay cả đan dược cấp Giới Thần thậm chí cao hơn cũng không thể kéo dài tuổi thọ nổi.”

Lục Trường Sinh đáp mà không quay đầu lại: “Trước tiên ta sẽ thử xem, nếu như không được thì tìm cách khác.”

“Dù sao đi nữa thì cũng không tệ hơn chết được.”

Thương Huyền viện trưởng trầm ngâm nói:

“Không biết tiền bối nắm chắc được bao nhiêu thành?”

“Không nhiều, cỡ bảy phần.”

Bảy phần?!

Không nhiều?!

Chừng đó mà còn chưa đủ nhiều?!

Vẻ mặt Thương Huyền viện trưởng đầy ngơ ngác.

Nhưng mà lão không biết tính cách của Lục Trường Sinh, chỉ cần hắn không nắm chắc được mười phần thì luôn nói không nhiều.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right