Chương 1671: Khác thường
Cầm đại pháo trong tay!
Đúng thế, đây chính là Lục Trường Sinh nghĩ đến.
Không giống loại đại pháo được để trên đất trong chiến tranh quân sự, mà giống với loại pháo cầm tay được một nghề nghiệp gọi là “pháo thủ” trong các trò chơi ở kiếp trước sử dụng hơn.
Nếu là vậy, hai tay cầm hai thủ pháo, có thể tùy ý bắn ra các loại lực lượng căn nguyên khác nhau.
Sau đó trong thời khắc quan trọng, còn có thể kết hợp hai thủ pháo lại thành đại pháo khiêng trên vai, dùng để bắn ra các loại lực lượng căn nguyên đã được dung hợp với nhau.
Cảnh tượng đó không phải rất ngầu sao?
Hơn nữa, so với các loại vũ khí lạnh như trường kiếm, thứ như đại pháo càng phù hợp để liên tục bắn ra năng lượng hơn.
Mới nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Nhớ ngày trước Lục Trường Sinh cũng là một người mê quân sự, bây giờ có thể tự mình chế tạo đại pháo và sử dụng, chẳng phải vô cùng hoàn hảo?
Nói làm là làm.
Vì để đề phòng tai nạn xảy ra, trước tiên Lục Trường Sinh đã dùng những thứ khác để điều chế thử.
Dù sao hắn cũng chưa từng chế tạo thứ này, mà Thế Giới thụ chỉ có một phần, lỡ như làm hư thì xong.
Nhưng Lục Trường Sinh lo lắng dư thừa.
Nếu một phần của Thế Giới thụ dễ dàng bị phá hủy như vậy, làm sao có thể nâng đỡ hàng ngàn ngàn vạn thế giới?
…
Một bên khác, Thương Huyền học viện.
Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đã về lại tiểu viện.
Mặc dù trước đó Diệp Thu Bạch đã thể hiện thiên phú kiếm đạo kinh khủng của mình trước mặt các học viên Thương Huyền học viện, nhưng sau đó vẫn có một vài học viên tìm đến khiêu khích muốn luận bàn.
Nhưng mà, đám người này đều bị Kỳ Ngộ đánh cho trọng thương, người bị thương nghiêm trọng nhất nếu không mất vài năm thì thương thế sẽ không thể hoàn toàn khôi phục.
Dần dần, không còn ai dám tìm đến nữa.
Tiểu viện lại hồi phục sự yên tĩnh an bình.
Nghe Kỳ Ngộ nói lại chuyện xảy ra trong hai ngày nay, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh khẽ gật đầu, mọi chuyện đều trong dự đoán của bọn họ.
Bây giờ đám học viên kia không đến làm phiền nữa, vậy bọn họ sẽ càng có nhiều thời gian đi điều tra chuyện của Hứa Thương Hải hơn.
“Đúng rồi, bên chỗ Xích Viêm Thân Vương và Dương Viêm Thân Vương có tin tức gì không?”
Trước khi được viện trưởng gọi, Hứa Dạ Minh đã sắp xếp cho hai Thân Vương chia ra bí mật theo dõi hai vị tam trưởng lão và tứ trưởng lão
Kỳ Ngộ lắc đầu: “Vẫn luôn theo dõi, dường như hai ngày nay không có hành động gì bất thường.”
“Nhưng mà cụ thể thì ngươi tự mình hỏi bọn họ đi.”
Hứa Dạ Minh gật đầu: “Bảo bọn họ báo cáo lại hết những chuyện xảy ra trong thời gian gần đây đi, cho dù là manh mối gì cũng không được bỏ qua.”
Sau khi trải qua sự kiện Giám Huyết điện, chắc hẳn dù tứ trưởng lão còn nghi ngờ nhưng cũng sẽ không thể công khai kiểm tra như vậy nữa, có thể hắn sẽ âm thầm điều tra, không cho bất kỳ ai biết.
Nghĩ vậy, Hứa Dạ Minh thuận tiện nói: “Trọng điểm là bên tam trưởng lão.”
Tam trưởng lão vốn không có hành động gì, bây giờ mới là mục tiêu mà Hứa Dạ Minh cần chú ý.
Kỳ Ngộ gật đầu: “Được, ta sẽ nói lại với bọn họ, trước hết để bọn họ báo cáo lại tình báo trong hai ngày này.”
Nói xong, hắn truyền âm cho hai Thân Vương.
Không lâu sau, hai quyển trục được đưa đến.
Trong đó theo thứ tự là tứ trưởng lão và tam trưởng lão.
Hứa Dạ Minh nhìn Diệp Thu Bạch và hỏi: “Đại sư huynh, ngươi giúp ta kiểm tra phần của tứ trưởng lão được không?”
Diệp Thu Bạch cười đáp: “Không thành vấn đề.”
Sau đó hai người cầm quyển trục lên đọc kỹ.
Ngoài ý muốn là trong khoảng thời gian này, tứ trưởng lão không có bất kỳ hành động nào, ngoại trừ việc kiểm tra tình trạng tu luyện của các đệ tử thì không hề rời khỏi phủ đệ.
Thậm chí không đi làm việc gì khác.
Chẳng lẽ hắn đã thật sự không còn nghi ngờ Hứa Dạ Minh?
Hứa Dạ Minh cầm quyển trục, đọc ghi chép phía trên về hành động của tam trưởng lão trong hai ngày nay.
Cũng không có gì khác biệt.
Nhưng dường như số lần ra ngoài của tam trưởng lão có hơi nhiều.
Chỉ là khi Xích Viêm Thân Vương đuổi theo, lại thấy tam trưởng lão ra ngoài chỉ để
Sau đó liền quay lại phủ đệ của mình.
Không có hành động nào đáng chú ý.
Chẳng lẽ cảm giác của mình đã sai?
Hứa Dạ Minh ngẩn người.
Lúc này Diệp Thu Bạch đi đến, chỉ vào ghi chép bên trên và nhíu mày nói: “Cứ cảm giác có chỗ nào là lạ…”
Hứa Dạ Minh hơi sửng sốt.
“Lạ chỗ nào?”
Diệp Thu Bạch cầm lấy quyển trục ghi chép về tứ trưởng lão, so sánh với quyển trục ghi về tam trưởng lão trong tay Hứa Dạ Minh, trầm giọng nói:
“Theo ta biết, công việc ngày thường của tam trưởng lão và tứ trưởng lão đều tương tự nhau. Nhưng khi bị theo dõi thì hai người lại làm những chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Hứa Dạ Minh gật đầu.
Bọn họ cũng vừa mới biết được điều này từ trong miệng Thương Huyền viện trưởng.
“Nhưng mà…. Ngươi cảm thấy hành động của ai là bình thường nhất?” Đột nhiên Diệp Thu Bạch hỏi như vậy.
Hứa Dạ Minh giống như được gõ tỉnh, cả người giật mình, vội vàng so sánh lại hai quyển trục.
Sau đó hắn nói: “Tam trưởng lão là bình thường nhất, những ngày nay tứ trưởng lão vẫn luôn ở trong phủ đệ không làm gì.”
Rõ ràng tứ trưởng lão đang âm mưu chuyện gì đó.
Diệp Thu Bạch ngưng trọng nói: “Xem ra phải cẩn thận hơn với tứ trưởng lão này.”
Hứa Dạ Minh gật đầu, nhìn sang Kỳ Ngộ.
Kỳ Ngộ hiểu ý ngay, cầm ngọc bội liên hệ với Dương Viêm Thân Vương, nhắc nhở hắn càng thêm cẩn thận theo dõi, không được để đối phương rời khỏi tầm mắt.
“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”
Diệp Thu Bạch vỗ vai Hứa Dạ Minh, cười nói: “Huống chi bây giờ chúng ta không cần quá lo ngại về những người này nữa. Dù sao cũng có viện trưởng và Huyền Chủ tiền bối nhất định sẽ giúp chúng ta. Có viện trưởng giúp đỡ, có lẽ đối phương không gây nổi sóng gió gì.”
Hứa Dạ Minh gật đầu.
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.
Viện trưởng lại cho gọi một lần nữa.
Hứa Dạ Minh nhíu mày: “Có chuyện gì không thể nói luôn trong một lần sao? Vừa mới tách ra mà.”
Diệp Thu Bạch mỉm cười: “Có lẽ do đột nhiên có chuyện quan trọng, đừng oán trách làm gì, chúng ta nên đi thôi.”
Khi ba người Hứa Dạ Minh Diệp Thu Bạch và Kỳ Ngộ đi vào trong đại điện của viện trưởng.
Chỉ thấy trong đại điện, Thương Huyền viện trưởng ngồi ở chủ vị, mặc dù đang nở một nụ cười nhẹ, nhưng đã không còn dáng vẻ tùy tiện như lúc ở Thương Huyền phong nữa, vô cùng uy nghiêm.
Còn đại trưởng lão, nhị trưởng lão, tam trưởng lão, tứ trưởng lão đều ngồi bên dưới, dùng ánh mắt hiếu kỳ hoặc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ba người Hứa Dạ Minh.
“Được rồi, đã đến đông đủ, chúng ta hỏi xem ý kiến của bọn họ như thế nào?” Thương Huyền viện trưởng cười nói.
Ý kiến?
Ý kiến gì?
Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc nhìn nhau.
Lại đang giở trò gì đây?
Nhưng hai người cũng không lo lắng.
Dù sao lúc này Thương Huyền viện trưởng đang ở đây, sẽ không để bọn họ chịu thiệt thòi.
Nếu bọn họ mà bị thiệt thòi, thì người thiệt thòi nhiều hơn chính là Thương Huyền viện trưởng.
Chỉ nghe tứ trưởng lão lạnh nhạt nói: “Hai học viên trao đổi của Thanh Tiêu học viện đã đến đây một thời gian, cũng đã tham quan Thương Huyền học viện xong. Ta nghĩ đã đến lúc đưa bọn họ trở về.”