Chương 1672: Động thái của tứ trưởng lão

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1672: Động thái của tứ trưởng lão

Tứ trưởng lão nói vậy, Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch đều đoán không ra rốt cuộc đối phương muốn làm gì.

Dựa theo những gì Dương Viêm Thân Vương theo dõi được, có lẽ tứ trưởng lão đang âm thầm chuẩn bị chuyện gì đó. Nếu vậy, hắn còn chưa buông lỏng cảnh giác đối với Hứa Dạ Minh, vẫn có thái độ nghi ngờ như trước.

Nhưng nếu làm vậy, không phải nên tìm cách giữ Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch tiếp tục ở lại Thương Huyền học viện sao?

Thế chẳng phải càng dễ dàng ra tay với Hứa Dạ Minh hơn à? Dù sao chỗ này cũng là địa bàn của bọn hắn.

Vì sao lại chủ động thả Hứa Dạ Minh chạy?

Trong lòng Hứa Dạ Minh nghi ngờ, Diệp Thu Bạch truyền âm nói: “Cứ tiếp tục quan sát đã.”

Lại nghe tứ trưởng lão nói tiếp: “Cứ ở lại Thương Huyền học viện cũng không còn gì cần tham khảo học tập. Còn muốn tìm hiểu sâu hơn, có lẽ sẽ đụng đến những thứ Thương Huyền học viện không muốn cho người ngoài biết, đương nhiên…”

Nói đến đây, tứ trưởng lão mỉm cười nhìn Hứa Dạ Minh: “Nếu như các ngươi có thể rời khỏi Thanh Tiêu học viện, gia nhập vào Thương Huyền học viện chúng ta, vậy tất nhiên các ngươi có thể hưởng dụng những thứ đó, hơn nữa còn cung cấp tài nguyên cho các ngươi…”

Hứa Dạ Minh cười lắc đầu đáp: “Chúng ta sẽ không rời khỏi Thanh Tiêu học viện.”

Nghe vậy, tứ trưởng lão nhún vai nói: “Vậy cũng không còn cách nào, ngài cũng nghe thấy rồi đó, viện trưởng?”

Thương Huyền viện trưởng nhìn hai người Hứa Dạ Minh.

Nói thật, lão cũng rất muốn bọn hắn sẽ gia nhập vào Thương Huyền học viện, như vậy không chỉ thu được thêm hai học viên có thiên phú cực kỳ yêu nghiệt, mà còn có thể tạo dựng quan hệ với vị sư tôn sau lưng bọn hắn.

Thế nhưng, viện trưởng hiện tại của Thanh Tiêu học viện chính là sư huynh đệ đồng môn của hai người, dù thế nào cũng không lôi kéo được.

Những thứ mà Thương Huyền học viện có, chắc chắn đối phương cũng có, thậm chí còn tốt hơn.

“Các ngươi nghĩ sao?” Thương Huyền viện trưởng giao quyền quyết định cho hai người Hứa Dạ Minh.

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc nhìn nhau.

Sau đó Hứa Dạ Minh gật đầu nói: “Đúng là đã tham quan nhiều nơi rồi, cũng đã học tập được nhiều thứ của quý viện. Vậy ngày mai chúng ta sẽ trở về.”

Nghe lời nói của Hứa Dạ Minh, Diệp Thu Bạch cũng hiểu ý hắn nên không phản đối.

Nhưng không ai ngờ được Thương Huyền viện trưởng lại không đồng ý ngay, mà muốn hai người bọn họ tiếp tục ở lại học viện một thời gian.

Bởi vì Thương Huyền thủ hộ thú vẫn muốn giao truyền thừa cho Hứa Dạ Minh.

Bây giờ Thương Huyền thủ hộ thú đang dần khôi phục lại cơ thể, nhưng còn cần thêm thời gian.

Sau khi đã phục hồi hoàn toàn, Huyền Chủ muốn giao truyền thừa cho Hứa Dạ Minh.

Đây cũng chính là nguyên văn lời nói của Huyền Chủ.

Các trưởng lão đứng cạnh Thương Huyền viện trưởng đều sửng sốt.

Tứ trưởng lão vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Viện trưởng?”

Thương Huyền viện trưởng ngẩng đầu nhìn Hứa Dạ Minh, nhưng sau khi thấy ánh mắt thể hiện ý định khác của hắn, vẫn khó xử gật đầu nói: “Nếu các ngươi đã quyết định như thế thì cứ vậy đi.”

Hai người Diệp Thu Bạch đều khẽ gật đầu, chắp tay cáo lui rồi quay người rời đi.

Tứ trưởng lão cũng vội vàng đi ngay sau đó.

Lúc tứ trưởng lão sắp về phủ đệ của mình, đột nhiên đại trưởng lão xuất hiện cản đường hắn.

“Hả? Làm gì?” Tứ trưởng lão thấy thế thì hơi ngạc nhiên, nhíu mày hỏi.

Vẻ mặt đại trưởng lão bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào tứ trưởng lão và hỏi: “Ngươi định làm gì?”

Tứ trưởng lão cười lạnh: “Ta định làm gì? Chắc trong lòng ngươi cũng rõ ràng. Đều là cá mè một lứa như nhau, đừng ở đây giả vờ giả vịt.”

Nghe vậy, đại trưởng lão nhướng mày: “Gấp gáp như vậy? Ngươi không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn?”

Tứ trưởng lão hừ lạnh:

“Có gì ngoài ý muốn được? Bọn hắn đều đã rời khỏi học viện, ngoài học viện xảy ra tai nạn cũng là bình thường. Nơi này là Hỗn Độn giới, bọn hắn lại mang theo trọng bảo trên người, bị bắt cóc cũng không liên quan đến Thương Huyền học viện.”

“Trách không được ngươi lại muốn bọn hắn rời học viện, ở ngoài học viện mới dám tùy tiện ra tay đúng không?” Đại trưởng lão nói.

Nhưng tứ trưởng lão không trả lời nữa, chỉ lách qua đại trưởng lão đi về phủ đệ của mình.

Đại trưởng lão thấy thế, nhìn về phía tiểu viện của Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch với ánh mắt sâu xa, thì thầm: “Sau chuyện này, cũng nên lộ đuôi cáo rồi…”

Nói xong, đại trưởng lão biến mất tại chỗ.

Sau khi Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh rời khỏi đại điện viện trưởng, cũng không về lại tiểu viện mà trực tiếp đến Thương Huyền phong.

Khi đến Thương Huyền phong, viện trưởng đã chờ sẵn trên đỉnh núi.

Căn nhà gỗ nhỏ kia lại được dựng lên một lần nữa, nhưng mà lần này càng thêm tồi tàn hơn so với lần trước…

“Có phải hai tiểu tử các ngươi có chuyện gì đó giấu ta đúng không?” Thương Huyền viện trưởng nhìn hai người Hứa Dạ Minh.

Hứa Dạ Minh gãi đầu hỏi: “Viện trưởng không biết chuyện tứ trưởng lão đã làm với chúng ta sao?”

Viện trưởng lắc đầu: “Ta chỉ nghe người bên dưới nói về chuyện ngươi ở Giám Huyết điện…”

Nghe vậy, khóe miệng Hứa Dạ Minh giật giật: “Ai cũng nói Thương Huyền viện trưởng không màng thế sự, bây giờ nghe vậy thì ta tin rồi.”

Nếu như là người khác, làm sao dám nói móc nói mỉa ngay trước mặt lão.

Cũng chỉ có Hứa Dạ Minh…

Dù sao Thương Huyền viện trưởng cũng không dám ra tay với tiểu tổ tông này.

Là người thừa kế của Huyền Chủ, sau lưng còn có vị sư tôn kia…

Thương Huyền viện trưởng chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ: “Không màng thế sự cũng là vì đảm bảo an toàn cho Huyền Chủ, nói nhiều sai nhiều. Trước đó chuyện thọ nguyên của Huyền Chủ đã cạn kiệt bị lan truyền, cho nên đành phải làm vậy vì an nguy của Huyền Chủ.”

“Còn các ngươi? Có thù oán gì với tứ trưởng lão sao?”

Lão có thể cảm nhận được, dường như tứ trưởng lão có sát ý đối với Hứa Dạ Minh…

Hứa Dạ Minh kể lại mọi chuyện lúc trước.

Đồng thời cũng nói ra chuyện mình là nhi tử của Hứa Thương Hải.

Viện trưởng hơi sững sờ: “Không ngờ ngươi lại là dòng dõi của tiểu tử Hứa Thương Hải kia?”

“Vậy ngươi làm thế, cũng là vì muốn điều tra chuyện năm xưa. Cho nên mới giao quyền chủ động cho tứ trưởng lão, muốn moi tình báo từ trong miệng hắn đúng không?”

Hứa Dạ Minh lắc đầu nói: “Không chỉ như thế, ta cảm giác trong học viện không chỉ có tứ trưởng lão tham gia chuyện năm đó, mà còn những người khác…”

“Hiểu rồi.” Viện trưởng khẽ gật đầu: “Ta cũng biết một chút về chuyện của Hứa Thương Hải, nhưng sau này mới biết, hiểu biết cũng hữu hạn.”

“Lúc Hứa Thương Hải gia nhập học viện, trùng hợp ta đang đi khắp nơi để tìm phương pháp kéo dài tuổi thọ cho Huyền Chủ. Nên ta không biết rõ lắm về những chuyện xảy ra ở học viện trong thời gian đó.”

Nghe vậy, lúc này Hứa Dạ Minh chợt hiểu ra.

Vốn dĩ hắn còn định tìm hiểu về chuyện của Hứa Thương Hải thông qua viện trưởng.

Dù sao viện trưởng cũng đã coi như là người bên phe bọn hắn, còn làm viện trưởng… Chắc phải biết rõ tất cả những chuyện ở Thương Huyền học viện.

“Nhưng mà nếu các ngươi nghĩ như thế thì cứ làm đi.”

Thương Huyền viện trưởng cười nói: “Gặp nguy hiểm cũng không cần lo lắng, cứ hành động thoải mái. Trong phạm vi của Thương Huyền học viện, ta có thể đảm bảo cho các ngươi bình an vô sự.”

Hứa Dạ Minh cười lạnh hỏi: “Vậy đến lúc cả Hứa gia và Hiên Viên gia đều đánh tới thì sao?”

Cơ mặt viện trưởng hơi co giật.

Còn phải hỏi?

Tiểu tử, ngươi có biết cách nói chuyện không vậy?!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right