Chương 1679: Hỗn loạn, ba bên đều đến!
Nhìn Trầm Thiên U Quang Trận bị phá, đại trưởng lão sợ ngây người.
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, đại trưởng lão nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy nơi đó có một lão giả với mái đầu bạc trắng phất phơ, vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn qua.
Không đợi đại trưởng lão lên tiếng, hai tay lão giả kết ấn, quát khẽ một tiếng, một chưởng ấn đánh về phía cự côn!
Dưới chưởng ấn, cự côn đang đập xuống cũng phải ngừng lại!
Sau khi chưởng ấn và cự côn va chạm với nhau, triệt tiêu lẫn nhau, chưởng ấn biến mất, cự côn lại hóa thành trường côn rơi vào tay đại trưởng lão.
Chỉ thấy vẻ mặt đại trưởng lão âm trầm nhìn lão giả, cắn răng gằn từng chữ một nói: “Tam trưởng lão… Ngươi vậy mà đột phá đến Quân Thần cảnh hậu kỳ?”
Đúng thế, người tới chính là tam trưởng lão.
Sau khi Hứa Dạ Minh dùng đan dược của Lục Trường Sinh, lúc này mới không gục ngã, nhìn về phía tam trưởng lão.
Trước đó đại trưởng lão đã nói với hắn không nên tin tam trưởng lão.
Vì đảm bảo an toàn, hắn đã bảo Xích Viêm Thân Vương đi theo dõi tam trưởng lão, nhưng tam trưởng lão chỉ tu luyện hoặc đi xử lý công chuyện trong học viện và dạy bảo đệ tử, không hề làm điều gì đáng nghi.
Bây giờ đại trưởng lão đã được xác định là kẻ địch với Hứa Dạ Minh, tam trưởng lão xuất hiện khiến cho sự nghi ngờ trong lòng Hứa Dạ Minh hoàn toàn tan biến, khai sáng thông suốt!
Xem ra tam trưởng lão mới thật sự là người đứng bên phe bọn hắn.
“Không ngờ ngươi vẫn ra tay.”
Vẻ mặt đại trưởng lão âm trầm nói: “Nhưng với thực lực của ngươi, làm sao phá giải được Trầm Thiên U Quang Trận?”
Phải biết rằng dù là cường giả Vực Thần cảnh thì cũng phải mất một thời gian nhất định mới có thể phá vỡ được trận pháp này!
Tam trưởng lão lại thản nhiên nói: “Mọi hành động của ngươi đều bị ta theo dõi. Nếu ngươi đã sớm chuẩn bị Trầm Thiên U Quang Trận, sao ta lại không nghĩ đến phương pháp phá giải? Nhưng mà ta không dùng đến phương pháp phá giải đó.”
Không dùng?
Nói cách khác, còn có cường giả khác giúp đỡ.
Vẻ mặt đại trưởng lão bỗng nhiên biến đổi, nhìn sang bên cạnh tam trưởng lão.
Nơi đó có một bóng người bất ngờ xuất hiện.
Lúc nhìn thấy người này, con ngươi của đại trưởng lão co rụt lại, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp: “Viện… Viện trưởng?!”
Không sai, người đến chính là Thương Huyền viện trưởng.
Chỉ thấy Thương Huyền viện trưởng nhìn chằm chằm vào đại trưởng lão, lạnh nhạt nói: “
Đại trưởng lão, ngươi có từng nghĩ đến mình là đại trưởng lão của Thương Huyền học viện? Sao có thể làm loại chuyện vì lợi ích mà ức hiếp tiểu bối như thế?”
Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, đại trưởng lão lớn tiếng cười châm chọc:
“Vì lợi ích mà ức hiếp tiểu bối? Viện trưởng ngươi vẫn quá ngây thơ rồi. Đây chính là Hỗn Độn giới! Chẳng lẽ tất cả thế lực ở Hỗn Độn giới không làm thế sao?”
Thương Huyền viện trưởng lắc đầu: “Thân mang trách nhiệm truyền đạo, sao Thương Huyền học viện chúng ta có thể thông đồng làm bậy với thế lực khác?”
“Chuyện đã đến nước này, đừng nói mấy lời chính nghĩa vớ vẩn đó nữa.”
Đại trưởng lão liếc nhìn Hứa Dạ Minh, lạnh giọng nói:
“Trách không được lại ngông cuồng không sợ gì… Nhưng mà ta cũng không hiểu vì sao viện trưởng lại đứng về phía bọn hắn.
Rõ ràng bọn hắn đâu phải học viên của Thương Huyền học viện… Thậm chí còn không phải người Hỗn Độn giới!”
Thương Huyền viện trưởng lại lắc đầu nói:
“Chuyện này không liên quan đến ngươi. Ngươi đã ngồi ở vị trí đại trưởng lão này lâu rồi, khiến cho ngươi quên mất mình là ai, cũng quên đi quy củ của Thương Huyền học viện…. Đã như vậy, ngươi hãy lùi vị nhường chức đi.”
Nói đến đây, Thương Huyền viện trưởng cúi đầu nhìn hai người Hứa Dạ Minh, cười nói: “Kịp thời chứ?”
Hứa Dạ Minh trợn trắng mắt nói: “Ngài nhìn đi.”
Suýt chút nữa đã bị một gậy đánh chết, vậy mà ngài còn hỏi có đến kịp không??
“Đã nói chúng ta cứ hành động thoải mái, tất cả đã có các ngươi?”
Thương Huyền viện trưởng vuốt râu cười ngại ngùng: “Không phải không có chuyện gì sao… Hơn nữa đây không phải ý của ta, mà là ý của vị kia.”
“Nói không nên để cho các ngươi quá thuận buồm xuôi gió, phải tự trải nghiệm tình huống cận kề cái chết, liều mạng vùng vẫy, đó mới là chuyện tốt cho các ngươi. Nếu cứ trực tiếp ra tay thì các ngươi cũng không có được cơ hội rèn luyện.”
“Tin chắc là sư tôn của các ngươi cũng nghĩ vậy.”
[Lục Trường Sinh: Ta không phải! Ta không có!]
Hứa Dạ Minh có chút bất đắc dĩ, hóa ra là có ý này.
Diệp Thu Bạch đã cầm ngọc bội trong tay, lại đeo
Mới nãy suýt chút nữa đã gọi sư tôn đến giúp đỡ.
“Được rồi, có chuyện gì nữa thì về lại học viện rồi…”
Thương Huyền viện trưởng vừa nói xong.
Đột nhiên đại trưởng lão cười lạnh: “Ồ? Mặc dù kế hoạch của ta đã thất bại. Nhưng chưa chắc viện trưởng các ngươi đã bảo vệ được bọn hắn đâu.”
Lúc đại trưởng lão nói ra câu này, vẻ mặt của tam trưởng lão và Thương Huyền viện trưởng cũng trở nên ngưng trọng, nhìn ra phía sau.
Nơi đó có chín đạo lưu quang đang lao đến nhanh như chớp.
Vừa rồi còn thấy ở phương xa, trong chớp mắt chín thân ảnh đó đã xuất hiện trước mặt đám người Thương Huyền viện trưởng.
Một người trong số đó nhìn thấy viện trưởng thì giật mình hô lên: “Viện trưởng? Tam trưởng lão?”
“Ồ, có vẻ tứ trưởng lão hợp tác với Hứa gia và Hiên Viên gia rồi?” Tam trưởng lão thản nhiên nói.
Mà Thương Huyền viện trưởng thì nhìn chằm chằm vào Tử Hỏa Vực Thần, ở đây chỉ có hắn mới đủ sức khiến Thương Huyền viện trưởng dè chừng.
Bởi vì thực lực của Tử Hỏa Vực Thần còn mạnh hơn Thương Huyền viện trưởng một bậc!
Dù sao Tử Hỏa Vực Thần cũng đến từ Hứa gia - Một thế gia cổ xưa. Hơn nữa còn là vị cung phụng đầu tiên của Hứa gia…
“Hừm? Không ngờ tình hình lại phức tạp như vậy.”
Tử Hỏa Vực Thần hơi nhíu mày, sau đó nhìn sang Hứa Dạ Minh nói: “Nhưng cũng không liên quan đến chuyện của bản tọa. Giao hắn cho chúng ta là được rồi, còn lại các ngươi muốn làm gì thì cứ làm.”
Giọng điệu nhẹ nhàng, tiếng nói cũng không lớn, nhưng trong lời nói lộ ra dáng vẻ không cho phép người khác phản đối!
Đây là sự tự tin đến từ thực lực và thế lực phía sau.
Lúc này quải trượng trưởng lão của Hứa gia cũng gõ quải trưởng giữa không trung, thản nhiên nói:
“Làm sao? Thương Huyền viện trưởng cũng muốn chen một chân vào? Thế thì nên cân nhắc có thể chịu được cơn giận của Hứa gia chúng ta và Hiên Viên thị hay không.”
Một trưởng lão của Hiên Viên thị cũng mở miệng nói: “Thương Huyền viện trưởng là người thức thời, huống chi tên Hứa Dạ Minh này không có quan hệ gì với Thương Huyền học viện các ngươi.”
Tứ trưởng lão nhìn về phía đại trưởng lão, sắc mặt âm trầm nói: “Trước đó không đoán được rốt cuộc ngươi muốn làm gì. Không ngờ ngươi lại dám cướp người ngay dưới mi mắt của Hứa gia và Hiên Viên gia?”
Sắc mặt của đại trưởng lão vô cùng khó coi.
Đối với hắn mà nói, đây là kết quả tồi tệ nhất.
Không chỉ không có được Hứa Dạ Minh, mà còn bị Hứa gia và Hiên Viên gia ghi thù.
Sau này chắc chắn không dễ dàng…
Đối mặt với lời nói của mọi người, Thương Huyền viện trưởng lại cười: “Vì một số lý do, Hứa Dạ Minh là người mà Thương Huyền học viện ta nhất định phải bảo vệ. Cho dù Hứa gia và Hiên Viên gia các ngươi liên thủ thì cũng vậy.”
Ồ?
Tử Hỏa Vực Thần hơi nhíu mày, sự tự tin này?
“Còn có chuẩn bị nào khác sao?”
Nhìn các vị cường giả ở đây đang tranh giành Hứa Dạ Minh, mặc dù đều không có ý tốt…
Nhưng điều này cũng chứng tỏ tầm quan trọng của Hứa Dạ Minh.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt của Dương Hoan đứng cạnh tứ trưởng lão trở nên khó coi.
Nhớ tới lúc trước đấu võ mồm với hắn, nàng đã nói ra những lời cay độc kia.
Bây giờ có vẻ… Mình mới là người không xứng?