Chương 1680: Rút lui, Huyền Chủ ra tay!
Vẻ mặt Dương Hoàn tràn đầy chán nản, nhưng không có ai chú ý đến nàng ta.
Trong số chín người ở đây, nàng ta cũng chỉ là một kẻ thừa thải.
Lúc này, có vẻ như Tử Hỏa Vực Thần không còn kiên nhẫn nữa, nhíu mày nói: “Giao Hứa Dạ Minh ra đây, nếu để bản tọa động thủ, e là chuyện này không kết thúc đơn giản như vậy đâu.”
“Bây giờ rời đi, Hứa gia có thể bỏ qua cho Thương Huyền học viện chen chân vào chuyện này.”
Thương Huyền viện trưởng và tam trưởng lão nhẹ nhàng đi đến trước mặt Hứa Dạ Minh, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt.
Thấy vậy, Tử Hỏa Vực Thần cũng hiểu sự lựa chọn của đối phương.
Quải trượng trưởng lão chỉ vào Thương Huyền viện trưởng, tức giận quát: “Đã như vậy, tất nhiên ngày sau Hứa gia sẽ đến Thương Huyền học viện tính sổ!”
Ba tên trưởng lão bên Hiên Viên thị không nói gì, nhưng từ vẻ mặt của bọn họ cũng có thể nhìn ra được bọn họ có suy nghĩ tương tự.
“Không biết các ngươi dựa vào gì để tự tin như vậy.” Tử Hỏa Vực Thần vươn tay ra, trong lòng bàn tay có một ngọn lửa màu tím bùng lên.
Mặc dù tử sắc hỏa diễm này trông có vẻ nhỏ bé, thế nhưng lại tỏa ra khí tức hủy diệt khiến người ta sợ hãi.
Trong cảnh giới Vực Thần cảnh, Tử Hỏa Vực Thần là người điều khiển lửa mạnh nhất.
Có thể nói, cho dù người tu luyện cùng thuộc tính có cảnh giới cao hơn một chút so với Tử Hỏa Vực Thần, nhưng xét về tạo nghệ trên hỏa chi nhất đạo thì chưa chắc cao hơn Tử Hỏa Vực Thần.
Ngay cả Thương Huyền viện trưởng cũng có vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy.
Lúc này, Hứa Dạ Minh đứng bên cạnh Thương Huyền viện trưởng, nhẹ giọng hỏi: “Viện trưởng, ngươi có nắm chắc không?”
“Không chút nắm chắc!” Không hề che giấu, không hề do dự!
Thương Huyền viện trưởng nói: “Trong Vực Thần cảnh, không ai nắm chắc có thể đánh bại Tử Hỏa Vực Thần.”
“Huống hồ cảnh giới của hắn còn cao hơn ta một bậc.”
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Tử Hỏa Vực Thần có đủ tư cách trở thành cung phụng đầu tiên của Hứa gia.
Nghe vậy, Hứa Dạ Minh lại không khỏi châm chọc: “Vậy ngài tới đây cũng đâu có ích gì.”
Nghe xong lời nói, sắc mặt của Thương Huyền viện trưởng đen lại.
Đâu có ích gì là sao?
Không phải mới nãy ngươi gọi ta đến à?
“Được rồi, đừng nghe bọn họ nói nhảm nữa. Tử Hỏa Vực Thần, mau mang Hứa Dạ Minh về đi, bên chỗ bản gia đã hối thúc gấp rồi… Nếu có người ngăn cản, cứ giết là được!” Quải trượng trưởng lão lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Tử Hỏa Vực Thần cũng khẽ gật đầu: “Ta cũng đang có ý định này.”
Nói xong, chỉ thấy Tử Hỏa Vực Thần không chút do dự, bàn tay nhẹ nhàng đẩy về phía Thương Huyền viện trưởng.
Tử sắc hỏa diễm nho nhỏ kia cũng như hóa thành sao băng, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà kéo cái đuôi màu tím bay về phía Thương Huyền viện trưởng!
Trong nháy mắt, hồi chuông cảnh báo trong lòng Thương Huyền viện trưởng reo lên. Nếu như cứng rắn đón đỡ một kích này, e là sẽ bị thương nặng!
Nhưng Thương Huyền viện trưởng vẫn không trốn không né, thậm chí không có bất kỳ động tác chống cự nào, vẫn như cũ bình thản đứng trước mặt Hứa Dạ Minh, điềm tĩnh nhìn tử sắc hỏa diễm bay về phía hắn.
Tử Hỏa Vực Thần thấy cảnh này, cũng không nghĩ Thương Huyền viện trưởng cuồng vọng tự đại.
Mà điều đầu tiên nghĩ đến là hắn còn có chuẩn bị phía sau!
Nhưng ngay khi suy nghĩ này lóe lên trong đầu rồi biến mất, phía chân trời có một cỗ lực lượng vô hình cấp tốc đánh đến!
Trực tiếp đánh tan tử sắc hỏa diễm sắp chạm vào người Thương Huyền viện trưởng.
Thấy vậy, tất cả mọi người ở đây trừ Thương Huyền viện trưởng và tam trưởng lão ra, đều lộ vẻ mặt không thể tin được!
Đột nhiên Tử Hỏa Vực Thần mở rộng hai tay, từng vòng tử sắc hỏa diễm uốn lượn quanh người hắn, khí tức Vực Thần cảnh trung kỳ hoàn toàn được giải phóng!
“Là ai?!”
Có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của hắn như vậy, chắc chắn có cảnh giới cao hơn hắn!
Vẻ mặt của các trưởng lão Hứa gia và Hiên Viên thị cũng vô cùng khó coi.
Sau khi kịp phản ứng lại, chỉ nghe quải trượng trưởng lão lạnh lùng quát: “Không biết các hạ là ai, có thể xuất hiện gặp mặt?”
Trưởng lão Hiên Viên thị cũng trầm giọng nói: “Đây là chuyện riêng của Hứa gia và Hiên Viên thị ta, nếu như các hạ nhất quyết muốn nhúng tay vào, vậy sẽ trở thành kẻ địch với hai thế gia chúng ta!”
“Các hạ cũng không muốn bị Hứa gia và Hiên Viên thị liên thủ truy sát chứ?”
Hứa gia và Hiên Viên thị đều là thế lực đỉnh cao ở Hỗn Độn giới, là thế gia cổ xưa, nội tình thâm hậu. Nếu như hai thế gia này liên thủ, trong Hỗn Độn giới đúng là không có mấy ai chống chọi được.
Mà nhìn thấy đòn công kích này, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh hơi thở phào nhẹ nhõm, lúc này cơ thể căng thẳng cũng dần thả lỏng.
Xem ra là vị kia đã đến, vậy không cần lo lắng nữa.
Nghe được lời nói uy hiếp của trưởng lão hai bên, trên bầu trời truyền đến một giọng nói trầm thấp.
“Người này, hôm nay các ngươi không được mang đi.”
Tử Hỏa Vực Thần nhíu mày, không vui nói: “Chẳng lẽ các hạ không sợ Hứa gia và Hiên Viên thị trả thù sao?”
“Hứa Dạ Minh là người mà Hứa gia và Hiên Viên thị đều muốn bắt lấy. Chắc các hạ cũng rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc?”
“Thì sao?”
Thì sao…
Giọng nói lạnh nhạt nhưng đầy uy nghiêm.
Giống như không để Hứa gia và Hiên Viên thị vào trong mắt.
Mà Tử Hỏa Vực Thần thì hừ lạnh một tiếng, tử sắc hỏa diễm toàn thân phóng về phía phát ra âm thanh!
Nhưng còn chưa đi được bao xa, một cơn cuồng phong ập đến!
Cứng rắn chặn lại khí thế tấn công của tử sắc hỏa diễm!
Lúc này vẻ mặt Tử Hỏa Vực Thần vô cùng ngạc nhiên, cơn cuồng phong này như một bàn tay lớn, đè chặt đầu của hắn xuống, khiến hắn không thể ngóc đầu lên được một chút nào!
“Tiểu oa nhi, thiên phú của ngươi cũng không tệ, nhưng không nên quá mức ngạo mạn mà mất luôn cả tính mạng.”
Giọng nói lạnh lẽo như băng giá chốn Cửu U.
Tử sắc hỏa diễm vốn cháy hừng hực quanh thân Tử Hỏa Vực Thần, lúc này cũng bắt đầu tan biến…
Đây là thực lực cấp độ nào?
Tiện tay là có thể trấn áp được hắn.
Tử Hỏa Vực Thần không hề nghi ngờ, chỉ cần đối phương hơi nổi lên sát tâm, bản thân hắn sẽ mất mạng…
Các trưởng lão của Hứa gia và Hiên Viên thị, cùng với đại trưởng lão và tứ trưởng lão nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng vô cùng chấn động.
Không cần hiện thân cũng có thể dễ dàng trấn áp được thần nhân như Tử Hỏa Vực Thần, cho dù trong Hứa gia và Hiên Viên thị cũng không có mấy ai làm được!
Thương Huyền học viện còn che giấu nhân vật cỡ này sao?
“Thế nào, bây giờ còn muốn mang hắn đi không?” Phía chân trời, giọng nói kia lại truyền đến.
Tử Hỏa Vực Thần thu hồi tử sắc hỏa diễm, về lại chỗ cũ, không nói gì.
Các trưởng lão của Hứa gia và Hiên Viên thị thì cắn răng, gương mặt tràn đầy vẻ không cam lòng.
Nhưng bây giờ thực lực quá mức chênh lệch, cũng không cho phép bọn họ tiếp tục truy đuổi Hứa Dạ Minh nữa.
Lúc trước còn nghĩ ràng phái những người này ra là đã rất coi trọng Hứa Dạ Minh.
Nhưng không ngờ được đối phương còn có nhân vật cỡ này giúp đỡ.
“Các hạ nên nghĩ lại, chuyện này Hứa gia ta…”
Chưa nói lời uy hiếp xong, một cơn cuồng phong lại gào thét ập đến.
Lúc này vẻ mặt quải trưởng trưởng lão biến đổi, lập tức nói: “Rút lui trước!”
Trước khi rời đi, trưởng lão Hiên Viên thị quay đầu nhìn Hứa Dạ Minh, sau đó nhìn về phía chân trời và nói: “Hiên Viên thị ta nhớ kỹ chuyện này…”
Tứ trưởng lão cũng muốn đi theo đám người Hứa gia và Hiên Viên thị.
Lại thấy Thương Huyền viện trưởng cản đường hắn.
“Về học viện trước đi, có một số việc nên xử lý một chút.”