Chương 1681: Giam vào địa lao, truyền thừa của Huyền Chủ
Vốn dĩ có mấy luồng khí tức trấn áp không gian này.
Nếu có người bình thường tiến vào khu vực này, chỉ sợ vừa bước vào trong thì đã bị áp lực kinh khủng này ép thành thịt nát.
Nhìn thấy người Hứa gia và Hiên Viên thị lần lượt rời đi, Dương Hoan nhìn tình hình xung quanh, vẻ mặt có hơi do dự, nhìn tứ trưởng lão vừa định hỏi chúng ta nên làm thế nào.
Đã thấy tứ trưởng lão cũng muốn đi theo sau lưng người Hứa gia và Hiên Viên rời đi.
Dù sao sau khi xảy chuyện này, Thương Huyền viện trưởng lại đứng về phe Hứa Dạ Minh, nếu tứ trưởng lão đi theo bọn họ về Thương Huyền học viện thì chắc chắn sẽ không có điều gì tốt đẹp.
Nhưng mà, Thương Huyền viện trưởng ở đây, sao có thể để cho tứ trưởng lão tùy tiện rời đi?
Chỉ thấy thân hình Thương Huyền viện trưởng lóe lên, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt tứ trưởng lão, nở một nụ cười nhạt không nhìn ra vui giận, nói:
“Tứ trưởng lão, ngươi là trưởng lão của Thương Huyền học viện chúng ta, phải trở về với chúng ta chứ.”
Vẻ mặt tứ trưởng lão lo lắng, nhìn bóng lưng của đám người Hứa gia và Hiên Viên thị. Nhưng bọn họ không hề quay đầu lại nhìn hắn, nỗi tuyệt vọng dần dần dâng lên trong lòng tứ trưởng lão.
Đối với Hứa gia và Hiên Viên thị mà nói, tứ trưởng lão chỉ là một công cụ mà thôi.
Bây giờ đã dùng hết giá trị, vậy không còn gì đáng lợi dụng.
Đây cũng là sự khác biệt trong bản chất của thế gia cổ xưa và thế lực tông môn.
Đơn giản mà nói, quan hệ xã giao của thế lực tông môn rộng hơn nhiều, kết giao với càng nhiều người càng nhiều thế lực càng tốt. Chỉ cần có lợi ích, có lý do, có thực lực và thiên phú, có giá trị để kết giao, bất kỳ ai cũng được.
Nhưng thế gia cổ xưa thì càng thiên hướng về trong tộc mình.
Có rất nhiều người của các thế gia cổ xưa đều cho rằng, chỉ có nhân tài trong tộc, mang cùng một truyền thừa huyết mạch với mình mới là người một nhà, là đáng tin cậy.
Còn những người khác?
Có giá trị thì trước lợi dụng, hết giá trị thì vô tình vứt bỏ.
Không chút tiếc nuối.
Đây chính là điểm khác biệt giữa thế gia cổ xưa và thế lực tông môn.
Càng thêm vô tình, cũng càng thêm máu lạnh.
Đại trưởng lão thì căn bản không hề phản kháng, dù sao từ đầu đến cuối hắn cũng không phục vụ cho ai, ví dụ như chuyện của Hứa Dạ Minh, hắn chỉ ra tay vì bản thân mình.
Cho nên lúc quyết định cướp người ngay trước mắt Hứa gia và Hiên Viên thị, cũng là đã kết thù với hai con quái vật khổng lồ này. Cho dù chạy thoát được, cuối cùng cũng sẽ bị đối phương tìm được, sau đó chém giết vô tình.
Vậy thì không bằng trở lại học viện, cố gắng nói ra tất cả những gì mình biết, ít ra còn có một tia hy vọng sống.
Kết quả, đám người bắt đầu trở về Thương Huyền học viện.
Sau khi trở lại Thương Huyền học viện, một tin tức khiến tất cả học viên đều khiếp sợ được truyền ra.
Đại trưởng lão và tứ trưởng lão bởi vì lý do cá nhân, tự nguyện rời khỏi vị trí trưởng lão, rời khỏi Thương Huyền học viện.
Đồng thời, vị trí đại trưởng lão và tứ trưởng lão sẽ do cường giả có uy tín lâu năm trong học viện kế nhiệm.
Sau đó, đại trưởng lão và tứ trưởng lão trực tiếp bị giải vào địa lao trong học viện.
Hứa Dạ Minh vốn định trực tiếp thẩm vấn, hỏi rõ năm đó đã có chuyện gì xảy ra với Hứa Thương Hải… Cũng chính là bí ẩn về phụ thân hắn.
Nhưng lại bị Huyền Chủ gọi đến.
Trong không gian của Huyền Chủ.
Mai rùa khổng lồ như ngọn núi nhỏ đã biến mất không thấy nữa, cây cổ thụ cao chọc trời trên đó cũng biến mất không dấu vết.
Chỉ có một lão nhân mặc áo bào màu xanh sẫm đang ngồi cạnh dòng suối nhỏ.
Nhưng mà, mặc dù lão nhân này trông có vẻ đã già nua lọm khom, thế nhưng lại có một mái tóc dài đen bóng.
Cảm nhận được đám người Hứa Dạ Minh đến, lúc này lão nhân mới đứng dậy, mỉm cười nhìn Hứa Dạ Minh: “Có phải trách ta không xuất hiện kịp lúc?”
Đúng vậy, lão nhân đó chính là Thương Huyền thủ hộ thú, danh xưng Huyền Chủ.
Trước đó bởi vì thọ nguyên cạn kiệt, không có nhiều tiên khí để duy trì hình người.
Khóe miệng Hứa Dạ Minh co giật, không nói gì.
Mặc dù hắn không trách Thương Huyền viện trưởng và Huyền Chủ.
Nhưng mà bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ấy Huyền Chủ và viện trưởng đang bí mật ẩn nấp ở một nơi gần đó.
Lúc hai người bọn họ bị đại trưởng lão dùng Trầm Thiên U Quang Đại Trận vây khốn, đã gọi Huyền Chủ bọn hắn nhiều lần nhưng không được đáp lại, Hứa Dạ Minh vẫn cảm thấy tức điên lên được.
Huyền Chủ thấy biểu cảm buồn bực của Hứa Dạ Minh, không nhịn được mà cười một tiếng: “Đây cũng là ý của ta, dù sao cơ hội giao chiến sinh tử với một cường giả mạnh hơn các ngươi quá nhiều cũng rất hiếm thấy. Loại kinh nghiệm chiến đấu này sẽ mang đến vô vàn lợi ích cho tâm cảnh và thực lực của các ngươi.”
Hứa Dạ Minh bĩu môi nói: “Suýt chút nữa là toi mạng rồi…”
“Nhưng không phải các ngươi vẫn chưa toi mạng sao?”
Huyền Chủ giải thích: “Cường giả đứng trên đỉnh cao, tất nhiên đã trải qua vô số lần ở trong ranh giới sinh tử và trắc trở hiểm nguy.
Nếu cứ mãi thuận buồm xuôi gió, luôn sống trong sự che chở của người khác, cho dù có thể trở nên mạnh mẽ nhờ vào thiên phú, nhưng cũng khó mà đạt đến đỉnh cao.”
“Ta nghĩ, có lẽ sư tôn các ngươi cũng nghĩ như vậy, ủng hộ ta làm vậy.”
Có lẽ Hứa Dạ Minh còn chưa hiểu rõ, nhưng Diệp Thu Bạch ở bên cạnh nghe vậy thì cơ mặt bắt đầu giật giật.
Suy nghĩ của sư tôn sẽ không như vậy đâu.
Nếu như biết chuyện này chọc giận đến nhiều thế lực khổng lồ đáng sợ như vậy, chắc chắn sư tôn sẽ dập tắt ý định của bọn hắn ngay từ lúc đầu, không cho bọn hắn đi.
Về phần ủng hộ suy nghĩ của Huyền Chủ…
Diệp Thu Bạch khẽ cười một tiếng, nhỏ giọng nói chỉ hắn mới nghe được: “Nếu để cho sư tôn biết, chỉ sợ sẽ có suy nghĩ bắt ngươi thí nghiệm đan dược…”
Huyền Chủ ho nhẹ, nói: “Tóm lại, mọi chuyện chính là vậy đó, mà gọi các ngươi đến cũng không phải để giải thích chuyện này.”
Hứa Dạ Minh lại châm chọc: “Nếu như gọi chúng ta đến chỉ vì muốn giải thích chuyện này, vậy ngài cũng rảnh quá đi.”
Huyền Chủ: “…”
“Được rồi, điều ta muốn nói với các ngươi là, sau khi trải qua chuyện này, chắc chắn Hứa gia và Hiên Viên thị đã xác định được thân phận của ngươi.”
“Có lẽ các ngươi không có hiểu biết nhiều về nội tình của Hứa gia và Hiên Viên thị…. Ta nói như vậy đi, lúc hai gia tộc này ở thời kỳ cường thịnh, cho dù là Hỗn Độn Thần Triều cũng phải kính bọn họ vài phần.”
Hỗn Độn Thần Triều?
Ánh mắt Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh hơi lóe lên.
Bọn hắn đã nghe qua bốn chữ này quá nhiều lần.
Được xưng là thần triều mạnh nhất vào thời đại đó, đè ép tất cả các thế lực khác trong Hỗn Độn giới.
Vậy mà thế lực như vậy cũng phải tôn kính Hứa gia và Hiên Viên thị, đã đủ để chứng minh nội tình thâm hậu của hai gia tộc này.
“Thế lực của bọn hắn trải rộng khắp Hỗn Độn giới, cho nên sau này các ngươi phải hành động cẩn thận.”
“Dù sao, ngoại trừ thời điểm quan trọng, còn không ta sẽ không ra tay giúp đỡ. Các ngươi phải tự mình vượt qua tất cả mọi chuyện. Một khi vượt qua được thử thách này, danh tiếng của các ngươi ở Hỗn Độn giới cũng sẽ lên đến đỉnh cao.”
Nói đến đây, đột nhiên trên mặt Huyền Chủ nở một nụ cười không có ý tốt, duỗi ra một ngón tay, tiến lại gần Hứa Dạ Minh và nói:
“À đúng, các ngươi cũng đừng cho rằng ta sẽ luôn xuất hiện ra tay vào thời điểm quan trọng, có khi ta sẽ vướng bận chuyện gì đó mà chậm trễ. Cho nên tốt nhất các ngươi phải luôn đề cao cảnh giác, luôn sẵn sàng chiến đấu sinh tử.”
Hứa Dạ Minh nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Cảm giác gọi sư tôn đến cứu ngài là một quyết định sai lầm.”
Huyền Chủ cười to, vỗ vai Hứa Dạ Minh:
“Cứ coi như là sai lầm đi, chuyện thứ hai chính là ta muốn giao phó toàn bộ truyền thừa của mình cho ngươi.”