Chương 1682: Kinh thế thần binh, thủ pháo!
Trước đó Huyền Chủ đã từng nói muốn giao truyền thừa của mình cho Hứa Dạ Minh.
Nhưng vì Lục Trường Sinh đã cưỡng ép kéo dài thọ nguyên cho Huyền Chủ, cũng khiến cho Huyền Chủ cần thích ứng lại cơ thể đã hồi phục và củng cố lại cảnh giới tu vi.
Đến hôm nay, Huyền Chủ mới điều chỉnh cơ thể của mình hoàn toàn ổn định.
Tốc độ này rất đáng ngạc nhiên!
Cường giả đỉnh cao có cảnh giới như Huyền Chủ, muốn hồi phục tất cả các khí quan lão hóa sắp chết trở về trạng thái bình thường, ít nhất cũng cần mấy chục năm thậm chí là mấy trăm năm
Nhưng nhờ có sinh chi ý cuồn cuộn của Lục Trường Sinh, Huyền Chủ chỉ mất thời gian năm ngày là đã hoàn toàn khôi phục.
Đương nhiên Huyền Chủ cũng hiểu rõ tất cả là nhờ công lao của Lục Trường Sinh, trong lòng không khỏi cảm khái, không biết rốt cuộc Lục Trường Sinh này có lai lịch gì mà lại có thực lực đáng sợ như thế.
Hắn khẽ lắc đầu, vứt bỏ mọi tạp niệm.
Huyền Chủ nhìn Hứa Dạ Minh, nói: “Hứa Dạ Minh, ngươi có bằng lòng tiếp nhận truyền thừa của ta không?”
Lúc Huyền Chủ nói đến đây, trong ánh mắt hiện vẻ mong đợi nhìn Hứa Dạ Minh.
Thương Huyền viện trưởng đứng bên cạnh cũng có vẻ mặt kích động nhìn Hứa Dạ Minh.
Sau đó….
Hứa Dạ Minh lắc đầu nói: “Không muốn.”
Nhìn thấy Hứa Dạ Minh quyết đoán từ chối như thế, vẻ mặt của Thương Huyền viện trưởng và Huyền Chủ đều cứng lại.
Lần thứ hai rồi…
Còn từ chối nhanh hơn lần trước….
Diệp Thu Bạch cũng che mặt, hắn có thể đoán ra được vì sao Hứa sư đệ lại từ chối.
Thương Huyền viện trưởng vội vàng nói:
“Hứa Dạ Minh, đây là truyền thừa của Huyền Chủ. Người khác muốn đi theo Huyền Chủ tu luyện hay thành đệ tử cũng không có cơ hội đâu.”
“Ngươi phải biết là Huyền Chủ chưa từng thu đệ tử!”
Lão cũng không biết rốt cuộc Hứa Dạ Minh suy nghĩ như thế nào.
Rõ ràng đây là cơ hội ngàn năm có một…
Nhưng dường như Hứa Dạ Minh nhìn thấu suy nghĩ của Thương Huyền viện trưởng, im lặng một hồi rồi nói:
“Ngươi có cảm thấy sư tôn ta yếu hơn Huyền Chủ tiền bối không?”
Thương Huyền viện trưởng ngẩn người, sau đó ngơ ngác lắc đầu.
Yếu?
Chỉ nói riêng về tạo nghệ luyện đan, hắn đã xử lý hết toàn bộ nguyên liệu trong một lần, trong khi các luyện đan sư đỉnh cao khác của Hỗn Độn giới phải xử lý từng cái một.
Tiện tay có thể giải quyết được vấn đề thọ nguyên cạn kiệt của Huyền Chủ, điều mà không ai trong Hỗn Độn giới có khả năng.
Loại người này làm sao có thể yếu được?
Chỉ sợ còn mạn hơn Huyền Chủ không ít!
“Có sư tôn như vậy, ngươi thấy ta còn cần truyền thừa của Huyền Chủ sao?”
Hứa Dạ Minh lại hỏi.
Thương Huyền viện trưởng: “…”
“Thôi đừng nói nữa.”
Mẫu thân ngươi!
Còn nói được gì nữa?
Sư tôn người ta cường đại như vậy, đúng thật không cần nhận truyền thừa của ai khác!
Nhưng mà truyền thừa của Huyền Chủ…
Thương Huyền viện trưởng tiếc nuối lắc đầu: “Người khác cầu mong mà không có cơ hội, ngươi thì lại vứt đi như giày rách, quả nhiên là…”
Nói đến đây thì lão thở dài.
Thấy thế, Hứa Dạ Minh gãi đầu cười:
“Thật ra không ai ngại có nhiều truyền thừa đây. Nhưng mà ta chỉ không muốn gánh trách nhiệm làm Thương Huyền thủ hộ giả mà thôi.”
Nghe đến đó, Thương Huyền viện trưởng không nói gì nữa.
Huyền Chủ ở một bên lại to tiếng bật cười, tiếng cười càng lúc càng lớn.
“Người khác thèm muốn đến nỗi tranh cướp giành giật, còn ngươi thì vì chuyện đó mà không muốn.
Chỉ xét từ điều này, ngươi đã hơn xa rất nhiều người.”
“Khen cũng vô dụng.” Hứa Dạ Minh nói.
“Được rồi, ngươi không cần gánh vác trách nhiệm của Thương Huyền thủ hộ giả.”
Đột nhiên Huyền Chủ nói.
Hứa Dạ Minh hơi sững sờ.
Huyền Chủ giải thích: “Nếu là lúc trước khi ta sắp chết, có lẽ sau khi nghe ngươi nói vậy thì không giao truyền thừa cho ngươi nữa.”
“Nhưng bây giờ thọ nguyên của ta đã được kéo dài, mặc dù muốn sống lâu hơn thì cần phá vỡ gông cùng xiềng xích cảnh giới, mới có thể tiếp tục kéo dài thọ nguyên.
Nhưng ít ra không cần ngươi gánh trách nhiệm này nữa, để ta làm tiếp thì tốt hơn.”
Huyền Chủ nhìn Hứa Dạ Minh, không biết vì sao.
Mặc dù thấy hắn hơi không đúng đắn, đôi khi ăn nói còn rất dễ đánh.
Nhưng càng nhìn lại càng cảm thấy ngoại trừ hắn ra, không còn ai xứng đáng với truyền thừa của mình hơn!
“Vậy ngươi đồng ý tiếp nhận truyền thừa của ta?”
Thương Huyền viện trưởng bên cạnh nghe vậy thì bất đắc dĩ cười khổ.
Ai có thể ngờ được, Thương Huyền thủ hộ thú danh xưng Huyền Chủ, chủ động giao truyền thừa cho đối phương mà còn bị chê bai, suýt chút nữa không giao được!
Bây giờ còn phải thuyết phục đến mức này…
Hứa Dạ Minh thì thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: “Sao không nói sớm, nói sớm thì ta đã đồng ý rồi nha?”
Thương Huyền viện trưởng: “…”
Diệp Thu Bạch: “…”
Huyền Chủ tỏ vẻ không có gì, mỉm cười gật đầu: “Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta bắt đầu đi.”
“Hoàn thành sớm thì ngươi cũng có thể nhanh chóng đi thẩm vấn hai người kia.”
…
Cùng lúc đó.
Lục Trường Sinh đã trở lại Trường Sinh giới, mấy ngày nay vẫn luôn nghiên cứu cách dùng Thế Giới thụ tạo thành thủ pháo trong suy nghĩ của mình.
Trong đầu hắn đã có bản thiết kế, chân không bước ra khỏi căn nhà gỗ được chế tạo đặc biệt, ngày đêm hăng say luyện khí.
Thỉnh thoảng bên trong sẽ truyền ra dao động khổng lồ của các lại lực lượng quy tắc.
Hoàng Thiên ở bên ngoài cảm nhận được khí tức này, cũng không khỏi chậc lưỡi lẩm bẩm:
“Rốt cuộc là luyện chế ra món vũ khí có đẳng cấp thế nào? Khí tức khổng lồ như vậy, chỉ sợ còn mạnh hơn nhiều so với những món vũ khí hắn đưa cho đồ đệ đi.”
Cây liễu bên cạnh lạnh nhạt trả lời: “Với thực lực của hắn, chắc chắn là thế rồi.
Hơn nữa luyện chế vũ khí lấy Thế Giới thụ làm hạch tâm, mặc dù chỉ là một phần của Thế Giới thụ, nhưng cuối cùng cũng là thần vật nâng đỡ vũ trụ.”
Nghe vậy, Hoàng Thiên che trán, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc đầu: “Nói tiếp, ta có nên cho rằng…. Luyện khí sư có thể lấy Thế Giới thụ làm tài liệu để luyện chế vũ khí, có phải trong Lục giới này không tìm được người thứ hai?”
Cây liễu nói: “Không kém bao nhiêu đâu, cho dù ở Đại Thiên thế giới thì cũng rất ít.”
Đại Thiên thế giới sao…
Ánh mắt Hoàng Thiên lóe lên tia mong chờ, nhưng khi nàng nhìn về phía gian phòng của Lục Trường Sinh, lại không nhịn được mà phì cười.
“Với tính cách của hắn, có lẽ đời này sẽ không đến Đại Thiên thế giới đâu.”
Nhưng lúc này Cây liễu không lên tiếng, mặc cho cành liễu nhẹ nhàng lay động, ánh mắt nhìn căn nhà gỗ nhỏ của Lục Trường Sinh, trong lòng thầm nghĩ: Đây không phải vấn đề có muốn đi hay không.
Trên người hắn gánh vác nhân quả…. Chỉ sợ đến lúc đó không phải do hắn quyết định.
Đúng lúc Cây liễu đang chìm trong suy nghĩ.
Đột nhiên có tiếng hét to của Lục Trường Sinh từ trong nhà gỗ truyền ra.
“Cuối cùng cũng hoàn thành!!!”
Ngay lập tức, Hoàng Thiên và Cây liễu đều bị tiếng hắn thu hút.
Chỉ thấy Lục Trường Sinh đi ra, hai tay đang nâng một thứ hình trụ, bên trên có những nhánh cây quấn quanh, ở giữa rỗng ruột.
Đó là thứ gì?
Sao từ trước đến nay chưa từng gặp qua?
Chỉ thấy Lục Trường Sinh duỗi lưng nói:
“Mệt chết ta rồi, sớm biết tốn nhiều thời gian như vậy đã ngủ một giấc trước rồi mới làm.”
Hoàng Thiên: “…”
Cây liễu: “…”
Ngươi có muốn nghe lại những gì mình đã nói không?
“Nhưng mà….”
Lục Trường Sinh cười cười nhìn về phía Cây liễu và Hoàng Thiên, khóe miệng nhếch lên nói:
“Ngủ thì để sau đi, dù sao cũng phải thử xem uy lực món vũ khí mới này của ta đã.”