Chương 1683: Thử bắn thủ pháo, đại âm hi thanh!(*)
Chương 1683: Thử bắn thủ pháo, đại âm hi thanh!(*)
(*) Âm thanh mạnh mẽ nhất là sự tĩnh lặng
Lúc này, dù Lục Trường Sinh rất muốn đánh một giấc nghỉ ngơi, nhưng sao có thể chưa thử vũ khí mà đi ngủ được?
Hơn nữa, đây chính là món vũ khí nóng đầu tiên trong thế giới này!
Mặc dù ở kiếp trước, vũ khí lạnh trông rất ngầu, nhưng vũ khí nóng tuyệt đối là tình yêu của nam nhân!
Đương nhiên… Đó cũng là bởi vì kiếp trước ở nơi hắn sống, súng đạn bị cấm hoàn toàn.
Có một câu nói như thế nào nhỉ?
Nguồn cơn của mọi sự sợ hãi, đều là do hỏa lực không đủ.
Mặc dù Cây liễu và Hoàng Thiên không biết rốt cuộc thứ trong tay Lục Trường Sinh là gì.
Nhưng khi thấy ánh mắt sáng rực của Lục Trường Sinh, nhớ đến mấy ngày trước trong nhà gỗ liên tục truyền ra dao động kinh khủng mang tính hủy diệt của các loại lực lượng quy tắc.
Hoàng Thiên lập tức lắc đầu nói: “Đừng tìm ta!!”
Giọng nói đầy quả quyết, không có chút do dự nào!
Từng chữ rõ ràng, thậm chí đời này còn chưa từng nói câu nào rõ ràng như thế!
Bảo nàng giúp Lục Trường Sinh thử vũ khí?
Nói đùa sao??
Mặc dù không rõ thứ có hình dạng kỳ lạ trên hai tay Lục Trường Sinh là gì, nhìn cũng không có gì đặc biệt…
Nhưng dựa vào trình độ hiểu biết của Hoàng Thiên đối với Lục Trường Sinh, tất cả mọi thứ mà Lục Trường Sinh luyện chế đều trông rất bình thường, đều là những món trông không có gì đặc biệt, nhưng chính điều đó đã khiến cho kẻ địch chủ quan lơ là.
Nhưng uy lực không hề bình thường!
Để Lục Trường Sinh thử lên người này, Hoàng Thiên có cảm giác mình sẽ nói lời tạm biệt thế giới này.
Lục Trường Sinh thở dài: “Đáng tiếc.”
Hoàng Thiên: “…”
Tiểu tử, ngươi thật sự muốn giết chết ta đúng không?
Thế là Lục Trường Sinh lại nhìn sang Cây liễu.
Thấy ánh mắt của hắn hướng qua đây, Cây liễu thản nhiên nói:
“Cũng được, vừa lúc ta cũng muốn biết xem, uy lực món vũ khí được ngươi dùng cành Thế Giới thụ luyện chế thì có thể đạt tới mức nào.”
Còn có một câu mà Cây liễu không nói… Nàng cũng muốn biết thứ vũ khí có hình dạng kỳ lạ này tiến hành công kích ra sao.
Hay là giống các loại như quyền sáo? Khiêng cái thứ này nện lên người?
À, nhìn cũng có vẻ nặng đó.
Thứ có thể khiến Cây liễu chú ý đều không đơn giản, dù sao nàng cũng đã tồn tại trước khi vũ trụ hỗn độn hình thành.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh vui mừng.
Quả nhiên Cây liễu không làm hắn thất vọng!
“Đương nhiên ngươi cũng nên kiềm chế một chút, đừng gây động tĩnh quá lớn.”
Lục Trường Sinh khoát tay cười nói: “Không sao, lúc luyện chế thứ này thì ta cũng thuận tiện gia cố lại kết giới của Trường Sinh giới luôn rồi.”
Thuận tiện…
Hoàng Thiên và Cây liễu: “…”
Không phải chứ, ngươi làm lúc nào?
Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là lúc ngươi luyện chế vũ khí từ Thế Giới thụ mà vẫn có thể phân tâm đi gia cố trận pháp?
Ngươi định hủy cái nhà này…
Cây liễu bất đắc dĩ thở dài, nói với Hoàng Thiên: “Chim nhỏ, tránh xa một chút đi.”
Hoàng Thiên lập tức gật đầu, nhưng nàng cũng muốn nhìn, dường như Cây liễu và Lục Trường Sinh biết suy nghĩ của nàng, thế là liên thủ tạo cho Hoàng Thiên một kết giới phòng ngự.
Sau khi chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Cây liễu thản nhiên nói: “Bắt đầu đi, cho ta xem thành quả mà “mấy ngày” nay ngươi làm được.”
Lục Trường Sinh cảm thấy lúc Cây liễu nói ra hai chữ “mấy ngày” này như là nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra.
À mà cây liễu làm gì có răng?
Không suy nghĩ nhiều nữa, Lục Trường Sinh nở một nụ cười hưng phấn, nâng cánh tay lên, hướng thủ pháo vào Cây liễu.
A? Thần binh công kích tầm xa?
Cành liễu xung quanh Cây liễu như hóa thành một biển cây, đen xen tung hoành phía trước.
Kết lại với nhau thành vô số tấm lưới to lớn!
Đối mặt với những thứ không biết, hơn nữa còn là do gia hỏa Lục Trường Sinh này tỉ mỉ luyện chế.
Cho dù là Cây liễu cũng không dám chủ quan, phát huy ra thực lực mạnh hơn so với lúc trước luận bàn với Lục Trường Sinh nhiều.
“Cẩn thận.”
Lục Trường Sinh thấy thế thì môi khẽ nhếch, lúc này có từng luồng lực lượng quy tắc hội tụ bên trong thủ pháo!
Trong vị trí rỗng ruột của thủ pháo, Hoàng Thiên kinh hãi nhận ra, ở nơi đó đang có từng luồng ánh sáng đủ loại màu sắc đang hội tụ… Mà lực lượng này hội tụ càng nhiều, ánh sáng đủ loại màu sắc cũng dần biến thành một màu xám hỗn độn.
Nhưng mà cỗ năng lượng khổng lồ màu xám này không chỉ khiến cho Hoàng Thiên sững sờ, ngay cả Cây liễu cũng vậy.
Nhiều lực lượng quy tắc hội tụ trong đó như vậy, giống như tập hợp hết tất cả lực lượng quy tắc của ba ngàn đại đạo!
Trên thế gian có loại vũ khí như thế này tồn tại sao?!
Lục Trường Sinh chỉ mất mấy ngày là đã luyện chế ra được?
Huống hồ nhìn thì lực lượng hội tụ rất lâu, thực tế lại chỉ trong một cái chớp mắt.
Chỉ nghe Lục Trường Sinh nói một câu: “Chuẩn bị xong chưa?”
Cây liễu trầm mặc, sau đó lại dùng càng nhiều cành liễu bện thành mấy tấm lưới lớn nữa, lúc này mới nói:
“Được rồi.”
Vừa nói xong, theo một tiếng quát nhẹ của Lục Trường Sinh.
Cánh tay hắn khẽ run lên, ba ngàn lực lượng quy tắc hội tụ trong thủ pháo điên cuồng bắn ra!
Hai viên đạn pháo to bằng một người trưởng thành bay thẳng về phía tầng tầng cành liễu đan xen
Vào thời khắc thủ pháo bắn ra.
Toàn bộ ánh sáng trong Trường Sinh giới như bị cướp đoạt.
Hoàng Thiên và Cây liễu chỉ cảm thấy trước mắt mình đột nhiên chìm trong bóng tối.
Không chỉ như thế.
Những nơi hai viên quy tắc đạn pháo đi qua, không gian và tất cả các lực lượng quy tắc tồn tại tự nhiên trong đó đều bị đạn pháo cắn nuốt sạch sẽ, lặng im không một tiếng động!
Hai viên đạn pháo im ắng va chạm với tầng tầng cành liễu dày đặc.
Chỉ trong nháy mắt.
Từ, đạn pháo tách ra vô số cột sáng.
Sau đó nổ tung không một tiếng động…
Lực lượng quy tắc xung quanh, không gian, tất cả mọi thứ, trong giây phút đó đều bị tước đoạt, bị hủy diệt…
Thiên địa bị tước đoạt hết ánh sáng, chìm trong bóng tối, lúc này vì hai viên đạn pháo đồng thời phát nổ, bạch quang chói mắt lại tràn ngập trong đôi mắt mỗi người…
Lặng yên không một tiếng động.
Đại âm hi thanh…
Khi ánh sáng dần tan đi.
Hoàng Thiên mới có thể dần hé mắt ra.
Chỉ thấy kết giới xung quanh nàng đang liên tục dao động.
Phải biết đây chính là kết giới phòng ngự và Cây liễu và Lục Trường Sinh kết hợp tạo ra cho nàng!
Nàng nhìn về phía trước.
Mặc dù trận pháp phòng ngự trên sơn phong Thảo Đường của Lục Trường Sinh không bị tổn thất quá lớn.
Nhưng không gian đã hoàn toàn vỡ vụn, xung quanh đã chìm trong màu một đen đặc của không gian loạn lưu!
Con ngươi Hoàng Thiên bỗng nhiên co rụt lại.
Lực phá hoại cường đại như vậy, cho dù nàng chỉ dính phải một chút thôi, chỉ sợ cũng sẽ hồn phi phách tán…
Thậm chí nếu quanh nàng không có kết giới này, chỉ đơn giản bị dư ba của cỗ lực lượng này lan đến, cũng có thể không may mắn thoát được…
Mà Cây liễu vốn đứng ở trung tâm vụ nổ đâu?
Lúc này, tầng tầng tơ liễu to lớn trước mặt nàng đã vỡ vụn hơn phân nửa.
Thậm chí những tấm lưới dệt từ cành liễu còn sót lại cũng rách nát thủng lỗ chỗ.
Lục Trường Sinh nhíu mày nói: “A, ta cứ nghĩ có thể hoàn toàn phá vỡ phòng ngự của ngươi.”
Cây liễu âm thầm cười khổ, dùng sinh chi ý để khôi phục lại khí huyết sôi trào trong cơ thể mình, vừa nghĩ.
Lần này đã sử dụng nhiều lực lượng hơn lần trước khi hắn sáng tạo “Thái Sơ.”
Nếu như lần trước dùng năm thành lực lượng, lần này đã dùng bảy thành…
Mà vẫn không thể hoàn toàn phòng ngự...
Loại vũ khí này… Nếu như bị đám người ở Đại Thiên thế giới biết được, chỉ sợ sẽ giật mình đi…