Chương 1684: Hình thức thứ hai, cự pháo hạng nặng!

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1684: Hình thức thứ hai, cự pháo hạng nặng!

Chương 1684: Hình thức thứ hai, cự pháo hạng nặng!

Mặc dù Cây liễu đã đoán được thứ mà Lục Trường Sinh luyện chế ra không đơn giản.

Nhưng cũng không ngờ được uy lực lại kinh khủng tới mức này.

Mặc dù bây giờ thực lực của nàng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, đang trong trạng thái áp chế bản thân.

Nhưng nàng đã dùng đến bảy thành lực lượng để phòng ngự mà vẫn bị xuyên thủng rất nhiều tầng cành liễu, đã đủ để chứng minh thứ trên tay Lục Trường Sinh… Gọi là cái gì… Thủ pháo? Không hợp lẽ thường đến mức nào.

Cây liễu vừa hỏi có phải đã kết thúc rồi không, lại nghe Lục Trường Sinh cười nói:

“Vẫn còn chịu được đúng không? Còn có hình thức khác mạnh hơn.”

Cây liễu: “…”

Hoàng Thiên: “…”

Ngày hôm nay, nhận thức của các nàng về Lục Trường Sinh lại thay đổi.

Phải dùng từ ngữ gì để miêu tả Lục Trường Sinh… Quái vật? Yêu nghiệt? Thiên tài?

Không được, dường như mấy từ này cũng không đủ để miêu tả Lục Trường Sinh.

Có lẽ chỉ có thể nói, được gọi là “quái vật” thì mới miễn cưỡng đủ tư cách gặp Lục Trường Sinh mà thôi, nhưng ngay cả vậy cũng chưa đủ…

Tóm lại.

Lục Trường Sinh là người đáng sợ sâu không lường được nhất mà Cây liễu và Hoàng Thiên từng gặp.

Lúc này Hoàng Thiên không nhịn được mà lên tiếng khuyên nhủ:

“Liễu tiền bối, quên đi thôi, nếu thứ này lại công kích…”

Sau đó nàng quay đầu nhìn Lục Trường Sinh nói: “Còn ngươi nữa, suýt chút nữa ngươi cho nổ nát cả Trường Sinh giới rồi, còn định thử tiếp…”

Lục Trường Sinh không còn gì để nói.

Cũng không biết từ bao giờ, nha đầu này càng lúc càng không biết lớn nhỏ.

Trước kia ít nhất còn gọi một tiếng Lục tiền bối, bây giờ trực tiếp một tiếng ngươi hai tiếng ngươi…

Mặc dù chuyện này cũng không có gì, nhưng cứ luôn thấy là lạ.

Cây liễu nghe xong suy nghĩ, khi nhìn thấy vẻ mặt mong đợi của Lục Trường Sinh, lại bất đắc dĩ thở dài nói:

“Được rồi, thử rồi thì thử thêm lần nữa cũng được. Ta rất tò mò, còn có phương thức tấn công mạnh hơn vừa nãy sao?”

Lục Trường Sinh cười nói:

“Tổng cộng có ba hình thức, hình thức thứ ba thì miễn bàn, không đến nỗi vạn bất đắc dĩ thì không thể dùng. Bởi vì ta cũng không biết giới hạn của hình thức thứ ba mạnh như thế nào, lỡ như không kiểm soát được cường độ, ta sợ sẽ hủy diệt hết thế giới vất vả gây dựng này.”

Ba hình thức…

Nếu bây giờ Cây liễu hóa thành hình người, chắc chắn đã trợn trắng mắt.

“Đầu tiên phải nói trước, ngươi đi mà dùng hình thức thứ ba với kẻ địch đi. Ta chỉ thử một chút hình thức thứ hai này với ngươi thôi!”

Nhưng Cây liễu nghĩ lại, hình thức thứ ba này ngoại trừ nàng ra, chỉ sợ trong Lục giới này không ai chống nổi...

Lúc Cây liễu đang suy nghĩ lung tung thì Lục Trường Sinh lại nở nụ cười hưng phấn.

Một pháo vừa đánh ra kia khiến hắn rất phấn khích.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, cảm giác sảng khoái khi dùng vũ khí nóng không phải thứ mà vũ khí lạnh có thể so sánh được.

Cho dù dùng Tru Thần Kiếm Trận thì cũng không có loại cảm giác này.

Chờ thử loại hình thức thứ hai… Có khi sẽ sảng khoái đến nỗi bay lên trời mất?

Vừa nghĩ, thủ pháo trên hai tay của Lục Trường Sinh đã tự động bay lên, sau đó một trước một sau bắt đầu ghép lại, từng cành cây trên hai thủ pháo nối liền lại với nhau.

Sau đó ở vị trí trung tâm có một vệt kim quang lấp lóe, từng đường vân kim sắc bắt đầu kéo dài dọc theo những cành cây quấn trên thân.

Một cảm giác nặng nề tỏa ra…

Cứ như vậy, một cự pháo hạng nặng được Lục Trường Sinh gác trên vai.

Hoàng Thiên và Cây liễu nhìn cảnh tượng này, ngơ ngác sững sờ tại chỗ.

Cái này….

Trông có vẻ không ổn lắm?

Đột nhiên Cây liễu thở dài nói:

“Ta có thể nói mình đã hối hận vì đồng ý với ngươi không?”

Nhưng dường cho Lục Trường Sinh cũng không cho Cây liễu cơ hội hối hận.

Chỉ thấy Lục Trường Sinh khiêng cự pháo hạng nặng lên, hai tay nâng dưới cự pháo, trên kim sắc đường vân bắt đầu lóe lên kim quang hội tụ xuống dưới họng pháo!

Cự pháo hạng nặng này cũng không phải chỉ đơn giản là từ hai thủ pháo nhỏ hơn ghép lại, ngay cả họng pháo cũng biến rộng ra!

Kim quang hội tụ, từng luồng kim quang kia như sợi dây dẫn dắt lực lượng quy tắc của ba ngàn đại đạo hội tụ về phía họng pháo!

Cũng chính vào lúc này, Lục Trường Sinh quát nhẹ một tiếng, bắt đầu vận chuyển Thái Sơ công pháp uốn lượn quanh thân, đủ để dung hợp tất cả lực lượng quy tắc, sau đó từ cơ thể truyền đến lòng bàn tay, lại từ lòng bàn tay truyền đến họng pháo.

Hình thức đầu tiên của thủ pháo không dùng đến Thái Sơ.

Nhưng dùng đến hình thức thứ hai này, Lục Trường Sinh phải sử dụng Thái Sơ thì mới có thể hội tụ tất cả lực lượng quy tắc vào một chỗ.

Cũng tức là, chỉ sợ một pháo này mạnh hơn trước mấy lần…

Nghĩ tới đây, Cây liễu lặng lẽ sử dụng mười phần lực lượng, những cành liễu thô to hơn bện thành từng tấm lưới lớn, trên đó còn có sinh chi ý nồng đậm bao trùm.

Trên mỗi một cành liều đều tràn đầy sinh chi ý!

Mặc dù đã có kết giới do Lục Trường Sinh và Cây liễu cùng nhau tạo ra bảo vệ cho mình, nhưng khi thấy cảnh này, Hoàng Thiên vẫn yên lặng lùi về phía sau mấy ngàn thước…

Không lùi không được!

Không nhìn thấy Liễu tiền bối cũng tăng cường thêm lực lượng cho bản thân sao?!

Sau khi thấy Cây liễu đã chuẩn bị xong hết mọi thứ, hai mắt Lục Trường Sinh nghiêm lại, thu hồi vẻ mặt hưng phấn sau lần công kích đầu tiên, biểu cảm trở nên chăm chú và nghiêm túc.

Lực lượng quy tắc liên tục hội tụ trong họng pháo!

Dần dần, có một vòng xoáy hỗn độn được hình thành trong họng pháo!

Vòng xoáy không ngừng xoay tròn, ba ngàn loại lực lượng quy tắc tràn ngập trong đó, khiến cho vòng xoáy nhanh chóng to lên! Một phần lực lượng hủy diệt trong số ba ngàn đại đạo cũng ko ngừng được đè nén, ngưng tụ!

Một cỗ khí tức hủy diệt tràn ngập khắp nơi trong Trường Sinh giới!

Trong lúc nhất thời, những dị thú tự sinh trong rừng rậm, sông ngòi ở Trường Sinh giới cảm nhận được cỗ khí tức này, bắt đầu ồ ạt chạy trốn tứ phía, tìm cách chạy khỏi sơn phong Thảo Đường càng xa càng tốt.

Trong lòng Cây liễu cũng càng thêm ngưng trọng.

Hoàng Thiên thì lại nhanh chóng lui về sau ngàn dặm.

Thậm chí còn trực tiếp hiển hiện ra chân thân Thần Hoàng, dang rộng đôi cách che khuất bầu trời kia bao bọc cơ thể lại mới yên tâm đôi chút.

Vào lúc này, dường như vòng xoáy đã ngưng tụ đè nén đến giới hạn.

Không thể không bay ra khỏi cự pháo, nặng nề lao thẳng về phía Cây liễu!

Những nơi vòng xoáy đi qua, tất cả mọi thứ đều vỡ nát tan tành, sau đó chôn vùi.

Rồi ngay sau đó, va chạm với những tấm lưới lớn được bao phủ bởi sinh chi ý dày đặc do tơ liễu bện thành!

Ầm ầm!

Ánh sáng hủy diệt khủng khiếp tràn ngập trong mỗi một ngóc ngách của Trường Sinh giới.

Dường như toàn bộ Trường Sinh giới đều chấn động.

Ngay cả Hoàng Thiên cũng bị luồng sóng xung kích đáng sợ này hất bay ra ngoài!

Lục Trường Sinh thấy thế, bắt đầu nhanh chóng gia cố kết giới phòng ngự của Trường Sinh giới.

Thậm chí trận linh trong Cửu U Hoàng Tuyền Đại Trận cũng hoảng sợ thét gào!

Khi mọi thứ đã trần ai lạc định.

Ánh sáng hủy diệt dần tan biến.

Những tấm lưới lớn trước mặt Cây liễu không còn thấy đâu nữa, ngay cả sinh chi ý cường đại như thế cũng không thể chữa trị kịp thời…

Cũng may Cây liễu không bị thương, chỉ là bất đắc dĩ hỏi: “Chiêu này tên gì?”

Lục Trường Sinh ngẩn người.

Hắn cũng chưa nghĩ ra tên!

Nhưng mà nếu như có tên thì…

“Áp súc lượng tử pháo!”

Vốn dĩ còn định thêm X-1 phía trước, nhưng mà sợ người nơi này nghe không hiểu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right