Chương 1685: Bát Hoang Quy Khư!

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1685: Bát Hoang Quy Khư!

Uy lực cỡ này, tuyệt đối có thể hủy thiên diệt địa.

Cho dù là Liễu Thụ, trong tình trạng áp chế bản thân cũng cần phát huy ra mười thành lực lượng.

Mặc dù Liễu Thụ đang áp chế bản thân, nhưng nàng đã tồn tại từ thời hỗn độn sơ khai, thực lực vẫn vô cùng khủng bố. Ít nhất phóng mắt toàn bộ vũ trụ này cũng không có bao nhiêu tồn tại sánh ngang.

Sau khi khí tức hủy diệt trong Trường Sinh giới tiêu tán, Lục Trường Sinh cũng thu thủ pháo lại.

Lúc này Hoàng Thiên đã trở về sơn phong Thảo Đường, nhìn Lục Trường Sinh như đang nhìn quái vật.

“Đây chính là vũ khí mà ngươi luyện chế mấy ngày nay?”

Lục Trường Sinh gật đầu nói: “Đúng vậy, có vấn đề gì không?”

“Không có!”

Hoàng Thiên lắc đầu.

Nhớ lại trước đó Lục Trường Sinh còn không hài lòng khi chế tạo mất mấy ngày, Hoàng Thiên vẫn quyết định không nói.

Biết sao được, lối tư duy của loại người như Lục Trường Sinh không giống với bọn họ!

Nếu luyện khí sư khác có thể luyện chế ra thần binh giống như thủ pháo, chỉ sợ suốt phần đời còn lại sẽ vênh mặt đắc ý, cảm thấy bản thân vô cùng tài giỏi.

Nhưng mà… Rõ ràng Lục Trường Sinh không giống vậy, mấy ngày đối với hắn mà nói đã là rất dài.

Lúc này Liễu Thụ cũng lên tiếng: “Nhưng lực sát thương của thứ vũ khí này thực sự quá lớn, lúc sử dụng phải chú ý cẩn thận.”

“Lỡ như bất cẩn, thì sẽ hủy diệt toàn bộ tiểu thế giới này.”

Ngay cả kết giới phòng ngự do Lục Trường Sinh bố trí cũng chấn động, nếu là tiểu thế giới khác, căn bản không có chút khả năng tồn tại nào.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sau đó duỗi lưng vặn eo nói: “Được rồi, xong rồi! Cũng nên đi nghỉ ngơi một chút, ta sẽ ngủ một ngày một đêm! Mấy ngày nay thật là hao tâm tốn sức.”

Nói đến đây, Lục Trường Sinh nhìn về phía Hoàng Thiên và Liễu Thụ với ánh mắt cảnh cáo, rồi mỉm cười nói: “Tuyệt đối không được quấy rầy ta đó, lúc ta rời giường bực đến mức nào, chắc các ngươi cũng rõ.”

Hoàng Thiên thẳng lưng gật đầu.

Sẽ trung thực, cầu buông tha!

Nàng không muốn trúng một đòn từ thủ pháo kia của Lục Trường Sinh đâu.

Chút sóng gió nhỏ ở Trường Sinh giới đã kết thúc.

Không gian chỗ Huyền Chủ.

Hứa Dạ Minh cũng hoàn toàn tiếp nhận truyền thừa của Huyền Chủ.

Mà truyền thừa của Huyền Chủ cũng rất phù hợp với Hứa Dạ Minh.

Nhưng truyền thừa của Huyền Chủ chủ yếu là về công pháp.

Trước mắt mà nói, thủ đoạn công kích của Hứa Dạ Minh vô cùng đơn giản.

Nghiêm túc xét lại, Đại Hoang Kinh càng giống với nội công công pháp hơn, phối hợp với Đại Hoang Thú Tâm để vận chuyển, có tác dụng khai phá Đại Hoang Thú Tâm và chưởng khống, nhờ vậy mà nâng cao cảnh giới của mình.

Nhưng không có thuật pháp công kích nào đi kèm.

Tuy nhiên, trong Đại Hoang Kinh có một khả năng… Khi khai phá được bảy thành Đại Hoang Thú Tâm, đồng thời triệu hồi ra dị thú có huyết mạch phù hợp với Đại Hoang Thú Tâm, vậy thì có thể dung hợp, tạm thời thừa kế tất cả năng lực huyết mạch, tiến hành tự tăng phúc đối với bản thân.

Nhưng trước mắt mà nói, Đại Hoang Thú Tâm của Hứa Dạ Minh chỉ mới khai phá được ba thành mà thôi…

Bây giờ, công kích của Hứa Dạ Minh chủ yếu dựa vào dị thú được triệu hoán từ Sơn Hải Kinh.

Tuy nhiên những thứ đó cũng chỉ là ngoại vật, bản thân Hứa Dạ Minh không có thủ đoạn công kích gì.

Mà công pháp được Huyền Chủ truyền thừa lại vừa lúc bổ sung điểm này cho Hứa Dạ Minh.

Bát Hoang Quy Khư.

Thuật pháp này yêu cầu người thi pháp lấy lực lượng huyết mạch của bản thân làm môi giới, nhưng muốn bước vào ngưỡng cửa thì nhất định phải có được huyết mạch của Huyền Chủ.

Đây cũng là một loại thuật pháp tự tăng phúc cho chính mình.

Đồng thời chia ra làm tám giai đoạn, từ Nhất Hoang chi lực cho đến Bát Hoang Quy Khư chi lực.

Mỗi khi tăng lên một hoang, lúc thi triển công pháp, cơ thể không chỉ tăng lên một trượng, mà tốc độ và lực lượng nhục thân cũng sẽ tăng lên tương ứng.

Đến giai đoạn cuối là Bát Hoang chi lực, dùng một chưởng là có thể khiến cho bát hoang thiên hạ tất cả đều quy khư (*), đây cũng nguồn gốc cái tên của công pháp này.

(*) Sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, có khả năng xóa bỏ mọi thứ, đưa mọi thứ về trạng thái ban đầu, hoặc kết thúc toàn bộ vạn vật.

(*) Sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, có khả năng xóa bỏ mọi thứ, đưa mọi thứ về trạng thái ban đầu, hoặc kết thúc toàn bộ vạn vật.

Dựa theo lời nói của Huyền Chủ, mặc dù chỉ cần một loại huyết mạch cũng có thể tu luyện công pháp này, nhưng dường như dung hợp càng nhiều huyết mạch, giai đoạn càng cao thì càng mạnh!

Bởi vì Huyền Chủ cũng là hậu duệ hỗn huyết giữa thế gia nhân tộc và Huyền Vũ tộc.

Huyền Chủ chỉ có hai loại huyết mạch, nhưng dựa vào Bát Hoang Quy Khư mà tạo thế chân vạc với vô số các thế lực mạnh mẽ, đứng trên đỉnh cao của Hỗn Độn giới.

Từ đó tưởng tượng ra, nếu Hứa Dạ Minh có nhiều loại lực lượng huyết mạch tu luyện công pháp này… Sẽ đi đến trình độ gì?

Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi Huyền Chủ biết được thế chất của Hứa Dạ Minh, đã khẩn thiết hy vọng hắn có thể kế thừa y bát của mình.

Nhưng mà đây cũng chỉ là nghe nói qua. Trên thực tế, nhìn thấy Hứa Dạ Minh hấp thụ giọt tinh huyết kia của Huyền Chủ mà không có chút bài xích nào, ngược lại cảnh giới còn nhanh chóng tăng vọt.

Trên bầu trời, lôi kiếp giáng xuống…

Hứa Dạ Minh trong tình huống hữu kinh vô hiểm, thành công vượt qua lôi kiếp tầng thứ tư…

Đây cũng là kết quả khi Hứa Dạ Minh vận chuyển Đại Hoang Thú Tâm, hấp thụ tinh huyết của bảy mươi lăm loại dị thú trong Sơn Hải Kinh, cộng thêm tinh huyết Thần Hoàng và tinh huyết của Lục Trường Sinh, còn có giọt tinh huyết kia của Huyền Chủ.

Có thể nói, trên danh nghĩa, trước mắt Hứa Dạ Minh là người có cảnh giới cao nhất trong số các sư huynh đệ Thảo Đường.

“Loại thể chất này thật là thần kỳ… Không ngờ lại thật sự tồn tại.” Thương Huyền viện trưởng không khỏi cảm khái.

Huyền Chủ cũng khẽ gật đầu.

Vốn dĩ hắn không ôm nhiều kỳ vọng đối với thể chất này, nhưng rõ ràng môn công pháp Bát Hoang Quy Khư cứ như được sáng tạo ra riêng cho người có nhiều loại huyết mạch.

Lúc này Huyền Chủ mới bắt đầu hoài nghi, có phải trên thế giới thật sự có người với thể chất như vậy tồn tại hay không?

Nếu không, sao lại có loại công pháp Bát Hoang Quy Khư này.

Hơn nữa… Dường như công pháp Bát Hoang Quy Khư này được sáng tạo cho riêng Hứa Dạ Minh vậy, cực kỳ phù hợp với hắn.

Hứa Dạ Minh khoanh chân ngồi dưới đất, lúc này mở hai mắt ra, sau khi thở ra một ngụm trọc khí thì cười nói: “Được rồi, đã thành công tu luyện truyền thừa xong. Sau này không được chơi xấu mà nói ta đã tiếp nhận truyền thừa rồi thì cũng buộc phải gánh vác cái danh Thương Huyền thủ hộ giả này đó.”

Lông mày Huyền Chủ giật giật.

Thật đúng là không muốn thua thiệt một chút nào!

“Sẽ không, ta là Huyền Chủ, sao có thể đi lừa gạt một tiểu bối chứ?”

Ừm… Đã tiếp nhận truyền thừa của ta, vậy cũng tức là đã dính đến nhân quả. Như vậy đến lúc đó dù không muốn gánh vác trách nhiệm này, cuối cùng cũng vẫn bị nhân quả liên lụy.

Nhưng mà Huyền Chủ không nói ra những lời này.

“Được rồi, ta cũng muốn tiếp tục tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá gông cùm xiềng xích.” Huyền Chủ phất tay quay người nói: “Các ngươi đi làm chuyện của các ngươi đi.”

Nói xong, hắn vung tay lên, ba người Thương Huyền viện trưởng, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh bị đưa ra khỏi không gian này.

Về lại Thương Huyền phong.

Thương Huyền viện trưởng đưa ra một tấm lệnh bài và nói: “Cầm Thương Huyền lệnh đi đi, như vậy người canh gác địa lao sẽ không ngăn cản các ngươi.”

Nói đến đây, Thương Huyền viện trưởng chân thành nói: “Nhưng mà trong lúc thẩm vấn, các ngươi cũng nên cân nhắc thật kỹ về chuyện sau này. Dù sao chắc chắn Hứa gia và Hiên Viên thị sẽ không từ bỏ ý đồ đối với ngươi, có thể sẽ hành động trong vài ngày nữa. Sau này nên làm như thế nào, nhất định nên suy nghĩ tính toán cho kỹ.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right