Chương 1727: Mượn sức kiếp lôi, tiêu diệt Cửu trưởng lão!
Dù rằng…
Cảnh tượng cùng lúc độ hai tầng Lôi kiếp khiến toàn bộ những người có mặt đều kinh hãi.
Nhưng mà...
Trong tình huống này lại chọn độ kiếp để đột phá… có phải quá liều lĩnh hay không?
Phải biết rằng, lúc này Diệp Thu Bạch đang đối mặt với một cường giả ở Quân Thần Cảnh trung kỳ.
Chỉ cần sơ suất một chút thôi là sẽ bị đối phương đánh bại ngay tức khắc.
Vào thời khắc này lại độ Lôi kiếp, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Ngay cả Cửu trưởng lão cũng cảm thấy khó hiểu, trên mặt tràn đầy nghi hoặc, hỏi: “Ngươi đã phải dồn toàn lực chống đỡ đòn tấn công của ta, làm sao có thể chống lại lực lượng hủy diệt của hai tầng kiếp lôi luyện thể?”
Người khác độ Lôi kiếp đều phải chuẩn bị kỹ càng, tinh khí thần đều ở trạng thái sung mãn nhất.
Thậm chí còn lập đàn tế trời khi đối mặt với Lôi kiếp.
Nhưng Diệp Thu Bạch thì sao?
Lại trong hoàn cảnh bấp bênh mà độ kiếp.
Chẳng lẽ hắn không sợ chết?
Diệp Thu Bạch ngẩng đầu nhìn những tia kiếp lôi đang tụ tập và dày đặc trong tầng mây đen u ám, khí tức hủy diệt ấp ủ càng lúc càng lớn mạnh.
Thế nhưng Diệp Thu Bạch không những không lo lắng mà ngược lại còn mỉm cười nhẹ nhàng.
Nhìn thấy nụ cười thoáng hiện trên gương mặt Diệp Thu Bạch, Cửu trưởng lão khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ hắn có mưu kế gì?
Ầm ầm!!!
Khoảnh khắc tia kiếp lôi đầu tiên, to lớn như cột sáng, giáng xuống phía Diệp Thu Bạch, Cửu trưởng lão liền hiểu ra dụng ý của hắn.
Chỉ thấy Diệp Thu Bạch không trực tiếp lao về phía lôi kiếp, mà nắm chặt Thanh Vân kiếm trong tay, lao thẳng về phía dòng sông kiếm khí!
Ngay lúc tia kiếp lôi giáng xuống, Diệp Thu Bạch đã ở giữa dòng sông kiếm khí.
Kiếp lôi lập tức bao phủ toàn bộ dòng sông kiếm khí, đồng thời nhấn chìm cả thân ảnh của Diệp Thu Bạch.
Giây phút ấy.
Cửu trưởng lão mở to mắt.
Chỉ thấy tại khoảnh khắc dòng sông kiếm khí bị kiếp lôi giáng trúng, lực lượng của kiếp lôi hòa vào dòng sông kiếm khí, tựa như hai luồng lực lượng dung hợp làm một.
Ngay lúc này lưới kiếm bị chém nát!
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Cửu trưởng lão biến đổi.
Mượn lực lượng quy tắc thiên địa, dòng sông kiếm khí trực tiếp phá vỡ lưới kiếm lao thẳng về phía Cửu trưởng lão!
Cắn chặt răng, Cửu trưởng lão vung kiếm ngang trước ngực!
Những nhát kiếm liên tục chém ra nhưng trong dòng sông kiếm khí hòa lẫn lực lượng của kiếp lôi, chúng chẳng thể chống cự được chút nào, tan vỡ trong tích tắc!
Dòng sông kiếm khí lao tới gần.
Cửu trưởng lão dùng kiếm vạch một vòng tròn trước ngực tạo thành một màn chắn kiếm khí.
Dòng sông kiếm khí ào ạt đổ vào màn chắn!
Nhưng… lực lượng của kiếp lôi chỉ là mượn tạm, cũng nhanh chóng tan biến.
Màn chắn của Cửu trưởng lão không hoàn toàn sụp đổ nhưng trên bề mặt đã xuất hiện những vết nứt, hắn cũng lùi lại vài bước, sắc mặt đỏ bừng, không khỏi phun ra một ngụm máu đen.
Ngay sau đó đưa mắt nhìn về phía Diệp Thu Bạch.
Diệp Thu Bạch đã dùng thân dẫn kiếp lôi, vậy chắc chắn bản thân cũng phải chịu thương tích.
Người khác đều chuẩn bị chu toàn, dốc toàn lực đối mặt với kiếp lôi, còn Diệp Thu Bạch lại vừa dồn sức tấn công, vừa phải chống đỡ kiếp lôi.
Nhưng mà…
Khi ánh mắt Cửu trưởng lão dừng trên người Diệp Thu Bạch, sắc mặt hắn trầm xuống.
Toàn thân Diệp Thu Bạch bị kiếp lôi bao phủ, nhưng khi lực lượng của kiếp lôi trong dòng sông kiếm khí tan biến, kiếp lôi quanh người Diệp Thu Bạch cũng biến mất theo.
Dù rằng sắc mặt không dễ nhìn, nhưng hắn vẫn chịu đựng được!
Cửu trưởng lão không khỏi cất tiếng lớn:
“Mượn kiếp lôi để tấn công, nhưng cách này chẳng khác nào nhóm lửa tự thiêu. Ngươi có thể làm được bao nhiêu lần? Thân thể ngươi còn có thể chịu đựng được mấy lần nữa?”
Nói đến đây, Cửu trưởng lão ngẩng đầu nhìn về phía đám mây đen. Trong mây, tia kiếp lôi thứ hai sắp ngưng tụ hoàn thành.
“Kiếp lôi đã bắt đầu thì không thể dừng lại giữa chừng.”
Cửu trưởng lão nhìn Diệp Thu Bạch, cười gằn: “Chỉ sợ đến khi thân thể ngươi hoàn toàn tiêu vong, ngươi vẫn chẳng thể mượn kiếp lôi mà đánh bại ta.”
Nghe vậy.
Diệp Thu Bạch chẳng những không tức giận mà còn cười, tiếng cười đầy sự cuồng ngạo!
Tuy trên người có vài vết máu trông vô cùng thê thảm, nhưng gương mặt Diệp Thu Bạch ngập tràn sự điên cuồng.
“Dù có thể dừng lại giữa chừng, ta cũng sẽ không để kiếp lôi dừng lại, cho đến khi đánh bại ngươi.
Nếu một kiếp lôi nhỏ nhoi còn không vượt qua được, thì làm sao có thể đứng trên đỉnh cao của kiếm đạo?”
Vừa dứt lời.
Tia kiếp lôi thứ hai lại giáng xuống Diệp Thu Bạch!
Tia kiếp lôi này so với tia thứ nhất có sức hủy diệt mạnh mẽ hơn nhiều, uy lực tăng lên gấp bội!
Đây chính là sự đáng sợ của song trọng lôi kiếp sao?
Tuy rằng mỗi lần kiếp lôi giáng xuống đều mạnh hơn lần trước.
Nhưng mà… đó cũng chỉ là sự tăng tiến theo tuyến tính, chứ không phải như bây giờ, tia kiếp lôi thứ hai lại có uy lực gấp bội so với tia lôi kiếp đầu tiên!
Diệp Thu Bạch lại không chút sợ hãi, tay cầm Thanh Vân kiếm bước trên dòng sông kiếm khí, cùng dòng sông kiếm khí cuốn về phía Cửu trưởng lão!
Tia kiếp lôi thứ hai chính xác đánh trúng Diệp Thu Bạch!
Tựa như bầu trời đổ sụp đè xuống thân Diệp Thu Bạch, toàn bộ cơ thể hắn đều khụy xuống!
Kiếp lôi điên cuồng xâm nhập vào cơ thể, đồng thời dung nhập vào dòng sông kiếm khí.
Dòng sông kiếm khí như hóa thành lôi long!
Cửu trưởng lão nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này, chứng kiến dòng sông kiếm khí giống như lôi long mang theo tiếng gầm thét lao tới, gương mặt hắn ta tràn ngập sự nghiêm trọng.
Lực lượng của kiếp lôi tăng vọt cũng có nghĩa là uy lực của dòng sông kiếm khí cũng tăng vọt!
Không dám chần chừ chút nào.
Trước ngực, thanh trường kiếm dựng đứng, kiếm ý và tiên khí điên cuồng tuôn ra hòa vào nhau tạo thành một màn chắn vô hình trước mặt Cửu trưởng lão!
Ầm ầm ầm!
Dòng sông kiếm khí lại va vào màn chắn!
Không ngoài dự đoán, màn chắn vỡ vụn, Cửu trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi lùi mạnh về phía sau.
Diệp Thu Bạch cũng không hề dễ chịu khi bị lôi kiếp tàn phá, toàn thân đầy máu.
Thiên Tâm Thú, Hứa Thương Hải, Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực đều nhìn thấy, trong lòng đầy chấn động.
Dù tia kiếp lôi thứ ba giáng xuống, Diệp Thu Bạch vẫn không lùi bước, với thân thể đẫm máu điều khiển dòng sông kiếm khí lao thẳng về phía Cửu trưởng lão!
Ầm!
Cửu Trưởng lão lại bị đánh bay thêm một lần nữa.
Lần này, dù là Cửu trưởng lão ở Quân Thần Cảnh trung kỳ, cũng đã bắt đầu không thể chống đỡ nổi đợt tấn công này, thân thể hắn ta đã bị thương nặng!
Nhưng Diệp Thu Bạch lại như một mãnh thú không sợ chết, đôi mắt đỏ ngầu nhưng kiên định, kéo lê thân thể với nội tạng đã bị tổn thương nghiêm trọng, xương cốt đầy rẫy vết nứt, tiếp tục chịu đựng kiếp lôi thứ tư mà lao về phía trước!
Chứng kiến cảnh tượng này, cuối cùng Cửu trưởng lão cũng cảm thấy sợ hãi.
Lúc này hắn ta không còn muốn nghĩ đến lý do vì sao Diệp Thu Bạch có thể chống đỡ được song trọng lôi kiếp trong tình trạng đó.
Hắn ta chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này!
Bởi vì Cửu trưởng lão đã cảm nhận được rằng, nếu không chạy ngay lập tức, rất có thể hắn ta sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi ở đây.
Bị một tiểu bối chỉ vừa mới vượt qua Lôi kiếp tầng thứ hai giết chết!
Nhìn thấy Cửu trưởng lão quay người bỏ chạy.
Đôi mắt Diệp Thu Bạch khẽ nheo lại, lập tức điều động chút thần khí ít ỏi còn lại trong cơ thể, dán một tấm Tạo Hóa Thần Phù lên người, dán thêm hai tấm Phù Trận Gia Tốc lên hai chân, sau đó nuốt một viên Bạo Khí Đan do Uyển Nhi sư muội luyện chế, giúp hắn có khả năng bùng nổ thần khí trong thời gian ngắn!
Tốc độ tăng vọt!
Tiếng thét dài vang lên, dòng sông kiếm khí hòa cùng lực lượng của tia kiếp lôi thứ tư đánh thẳng vào lưng Cửu trưởng lão!