Chương 1728: Tứ đại thú tộc cùng tới!

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1,799 lượt đọc

Chương 1728: Tứ đại thú tộc cùng tới!

Lực lượng của kiếp lôi từ song trọng lôi kiếp quả thực khủng bố.

Dù rằng Diệp Thu Bạch đã chống đỡ được, nhưng Cửu trưởng lão thì lại không như vậy.

Dù cảnh giới của Cửu trưởng lão cao hơn Diệp Thu Bạch rất nhiều, nhưng cũng không tránh khỏi số phận.

Lý do vô cùng đơn giản.

Độ lôi kiếp vốn là chuyện của riêng Diệp Thu Bạch.

Một khi có người khác can thiệp, đó chính là nghịch lại quy luật thiên đạo.

Trong tình huống này, nếu người khác dính vào kiếp lôi, lực lượng của kiếp lôi sẽ tăng lên gấp nhiều lần so với ban đầu!

Chống lại thiên đạo? Không phải ai cũng đủ sức chịu đựng, dĩ nhiên Cửu trưởng lão không phải ngoại lệ.

Đây chính là tính toán của Diệp Thu Bạch.

Hắn muốn mượn lực lượng của kiếp lôi để đối đầu với Cửu trưởng lão.

Tiện thể còn có thể đột phá trong trận chiến khốc liệt này.

Điều này giúp ổn định căn cơ sau khi đột phá, mang lại lợi ích vô cùng lớn.

Khi dòng sông kiếm khí mang theo lực lượng của tia kiếp lôi thứ tư đánh thẳng vào lưng Cửu trưởng lão.

Chỉ trong khoảnh khắc.

Cửu trưởng lão đã cảm nhận được một cỗ lực lượng to lớn từ sau lưng tràn tới!

Ngũ tạng lục phủ và thần hồn trong thức hải đều bị lực lượng của kiếp lôi xâm chiếm nhanh chóng!

Khi lực lượng của kiếp lôi phá tan lớp phòng hộ tiên khí của Cửu trưởng lão, quy tắc kiếm đạo trong dòng sông kiếm khí và kiếm ý của Thanh Vân kiếm như mãnh thú lao thẳng vào cơ thể hắn ta điên cuồng càn quét!

Tứ chi bách hải, ngũ tạng lục phủ, đan điền và cả thần hồn.

Tất cả đều bị hủy diệt trong khoảnh khắc này!

Thậm chí hắn ta còn không kịp phản ứng, không cảm nhận được chút đau đớn nào, thân xác và thần hồn của Cửu trưởng lão đã bị mục nát.

Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực ngưng trọng nhìn.

Không chỉ ngưng trọng vì thiên phú kiếm đạo của Diệp Thu Bạch.

Mà còn ngưng trọng vì hắn có thể đồng thời vượt qua song trọng lôi kiếp trong khi gánh chịu lực lượng của kiếp lôi, mượn kiếp lôi để đánh bại Cửu trưởng lão có cảnh giới cao hơn mình nhiều.

Về dũng khí hay thiên phú, đều không phải người bình thường có thể đạt tới.

Hiên Viên Vô Cực và Hứa Thương Nguyên thậm chí còn nghĩ.

Dù là Hứa Lạc hay Hiên Viên Triệt, hoặc những thiên tài trẻ tuổi đứng đầu các thế lực lớn khác cũng không dám nói rằng mình có thể vượt qua Diệp Thu Bạch, thậm chí... Còn không sánh được với hắn!

Một nhân vật như vậy, rốt cuộc là đại năng phương nào đào tạo ra?

Hứa Thương Hải nhìn Diệp Thu Bạch đang tiếp tục chịu đựng kiếp lôi, ánh mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ thán phục.

Quả thật không hổ danh là đệ tử của vị tiền bối đó...

Lại còn nghe nhi tử nói rằng, người này chính là đại sư huynh?

Chẳng trách có được bản lĩnh như vậy.

Lôi kiếp của Diệp Thu Bạch đã làm kinh động vô số người xung quanh, dù có bị trường thần hồn của Thiên Tâm Thú làm nhiễu loạn, bọn họ vẫn có thể cảm nhận được lực lượng kiếp lôi.

Người của Hiên Viên thị liếc nhìn nhau, tất cả cùng chạy về phía Diệp Thu Bạch!

Thiên Tâm Thú không khỏi nhíu mày.

Lực lượng kiếp lôi không thể bị Trường thần hồn của Sâm La Vạn Tượng che giấu. Dù Diệp Thu Bạch mượn sức kiếp lôi để đánh bại Cửu trưởng lão rất ấn tượng, nhưng kiếp lôi chưa dừng lại, chỉ có hai con đường: Một là Diệp Thu Bạch thành công đột phá, hai là tan biến dưới lực lượng của kiếp lôi.

Nếu không, kiếp lôi sẽ không bao giờ dừng lại.

Điều này có nghĩa là vị trí của Diệp Thu Bạch đã bị bại lộ.

Với tình trạng hiện tại của Diệp Thu Bạch, chắc chắn không còn đủ sức để đối phó với nhiều người.

Thân thể của hắn chống đỡ kiếp lôi đã là quá sức rồi.

Hơn nữa, việc duy trì Sâm La Vạn Tượng đã tiêu hao rất nhiều thần hồn của Thiên Tâm Thú.

Dưới sự tấn công dồn dập của toàn bộ cường giả từ Hứa gia và Hiên Viên thị, lực lượng thần hồn của hắn gần như đã chạm tới giới hạn.

Khi Thiên Tâm Thú đang lo lắng không yên.

Bỗng nhiên tiếng Hứa Dạ Minh truyền tới!

“Tiền bối, đã xong rồi!”

Nghe vậy, sắc mặt Thiên Tâm Thú khẽ động.

Sâm La Vạn Tượng ngay lập tức biến mất, làn sương mờ dần dần tan đi.

Trên không trung, Hứa Thương Nguyên, Hiên Viên Vô Cực và Hứa Thương Hải đang giao đấu cũng bất ngờ dừng lại, ánh mắt đồng loạt hướng ra ngoài Thiên Tâm cốc.

Tại đó có bốn nam nhân cao lớn, vạm vỡ đang lơ lửng giữa không trung.

Ánh mắt họ đầy vẻ giễu cợt, quan sát toàn bộ tình cảnh trước mắt.

Sắc mặt Hứa Thương Nguyên trở nên u ám, trong lòng hắn dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Tứ đại thú tộc... Các vị ở Ma Thú đại lục, vì sao lại xuất hiện ở đây?”

Không sai.

Bốn bóng dáng chính là tộc trưởng của Tứ đại thú tộc!

Dù bọn hắn không mang theo bất cứ ai.

Nhưng chỉ cần tứ đại tộc trưởng xuất hiện đã đủ tạo ra áp lực vô cùng lớn lên Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực.

Chẳng lẽ bọn hắn tới để đứng về phe Hứa Thương Hải?

Chỉ thấy Kỳ Lân tộc trưởng liếc nhìn Hứa Dạ Minh, trong tay hắn ta đang bóp lấy cổ của một trưởng lão Hứa gia.

“Hứa Hoàng.”

Hứa Hoàng?!

Khi Kỳ Lân tộc trưởng cất lời, Tất Phương tộc trưởng, Cùng Kỳ tộc trưởng và Thất Tinh Bạch Hổ tộc trưởng đều lần lượt gật đầu với Hứa Dạ Minh, nói:

“Hứa Hoàng.”

Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực cùng đám người của Hứa gia và Hiên Viên thị bất giác đồng loạt quay đầu lại, kinh hãi nhìn về phía Hứa Dạ Minh.

...

Hứa Hoàng là đang gọi Hứa Dạ Minh sao?

Chuyện quái gì đang xảy?

Nhi tử của Hứa Thương Hải có tư cách gì để khiến tứ đại tộc trưởng quyền lực hàng đầu Ma Thú đại lục phải kính cẩn như vậy?

Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực nhìn nhau, đều có thể thấy sự khó tin trong mắt đối phương.

Kế hoạch vây bắt lần này... e là lại thất bại rồi.

Hứa Thương Hải từ trên cao đáp xuống, tiến về phía Bạch Khuynh Tâm, trước tiên hỏi thăm thương thế của thê tử, sau đó thở dài bất đắc dĩ nói:

“Nhi tử của chúng ta thật sự đã trưởng thành rồi, thế lực đứng sau hắn đến cả phụ thân như ta cũng không thể với tới được.”

Bạch Khuynh Tâm khẽ cười, che miệng nói: “Chẳng phải điều đó chứng tỏ Dạ Minh rất có bản lĩnh sao?”

Quả là có bản lĩnh.

Nhưng tốc độ trưởng thành này chẳng phải quá nhanh rồi sao!

Hứa Dạ Minh cúi người trước tứ đại tộc trưởng.

Trước đó.

Hứa Dạ Minh đã truyền đạt toàn bộ nguyên nhân và tình hình cho tứ đại thú tộc.

Vì vậy khi tứ đại tộc trưởng tới đây đã hiểu rõ mọi chuyện.

Chỉ thấy Kỳ Lân tộc trưởng với vẻ mặt lạnh lùng, ngạo nghễ nhìn về phía Hứa Thương Nguyên và Hiên Viên Vô Cực, cất giọng:

“Trở về đi, Hứa Hoàng không phải là người mà các ngươi có thể động đến.”

Sắc mặt Hứa Thương Nguyên khó coi, tức giận nói: “Từ khi nào tứ đại thú tộc lại đối xử thiện ý với Nhân tộc như vậy? Thậm chí còn cúi đầu xưng thần?”

Thất Tinh Bạch Hổ tộc trưởng khoanh tay trước ngực, nhe ra hai chiếc nanh lớn, cười nham hiểm: “Có liên quan gì đến Hứa gia các ngươi? Đây là lời cảnh cáo cuối cùng, không đi thì đừng hòng rời khỏi nơi này.”

Thú tộc chúng ta không giống như Nhân tộc các ngươi lòng vòng quanh co, không đi thì đánh.”

Tất Phương tộc trưởng xòe đôi cánh, cười nhạt: “Vừa hay, đã lâu không động thủ, không biết có bị thụt lùi không.”

“Hừ, sao bọn ta có thể thể để con chim hôi hám ngươi giành thế thượng phong, nếu đánh thì bản tọa phải ra tay trước!”

Cùng Kỳ tộc trưởng cười lạnh.

Nghe thấy lời đe dọa của tứ đại tộc trưởng.

Hứa Thương Nguyên định nói thêm gì đó.

Nhưng Kỳ Lân tộc trưởng đã ngắt lời.

“Bổn tọa biết các ngươi muốn nói gì, muốn chúng ta nể mặt Hứa gia và Hiên Viên thị của các ngươi sao?”

Sắc mặt Hứa Thương Nguyên cứng lại.

Kỳ Lân tộc trưởng nhướng mày, trên người bắt đầu xuất hiện những lớp vảy đỏ.

“Tứ đại thú tộc chúng ta cần phải nể mặt các ngươi? Không phục thì cứ khai chiến!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right