Chương 1744: Điên Cuồng!

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 4,114 lượt đọc

Chương 1744: Điên Cuồng!

Chuyện ở Hỗn Độn Giới chung quy vẫn là lợi ích.

Thất Bảo Thánh Tông sẵn sàng đắc tội với Mục Phù Sinh, một thiên tài có tiềm lực lớn, thậm chí khi Tứ đại thú tộc đều đứng về phía hắn, bọn họ vẫn lựa chọn đoạt lấy Cửu Bạch Lộ.

Lý do là vì Thất Bảo Thánh Tông cho rằng việc giành lấy Cửu Bạch Lộ đem lại nhiều lợi ích hơn là việc đắc tội với Tứ đại thú tộc và một thiên kiêu trẻ tuổi.

Giờ đây, Thất Bảo tông chủ quyết định cầu hòa, thậm chí không tiếc hạ thấp thể diện của Thất Bảo Thánh Tông để xin lỗi bồi lễ!

Chính là vì Thất Bảo tông chủ nhận ra rằng Mục Phù Sinh và Tiểu Hắc đều là những nhân vật yêu nghiệt, một kẻ mang trong mình huyết mạch Thánh Ma, còn có lão giả kia đích thân xuất hiện để bảo hộ.

Sau khi cân nhắc kỹ, việc từ bỏ và chọn cách hòa giải sẽ mang lại lợi ích lớn hơn so với việc tiếp tục đối đầu, cố gắng đoạt lấy Cửu Bạch Lộ…

Vậy nên, trong tình huống mà lợi ích đủ lớn, các thế lực ở Hỗn Độn Giới thường không để tâm đến thể diện.

Họ sẽ cân nhắc được mất, suy nghĩ xem việc làm này có mang lại bao nhiêu lợi ích cho họ... và đồng thời phải trả giá bao nhiêu.

Khi cân nhắc giữa lợi ích và tổn thất, họ sẽ chọn bên có lợi hơn.

Hành vi của Thất Bảo Thánh Tông hiện tại chính là một ví dụ điển hình.

Tuy nhiên.

Dù Thất Bảo tông chủ đã quyết định cầu hòa.

Nhưng trận chiến giữa Tiểu Hắc và Quý Dương vẫn sẽ tiếp tục.

Trong bóng tối, đã có hai cường giả Vực Thần Cảnh của Thất Bảo Thánh Tông âm thầm bảo vệ, chỉ cần Tiểu Hắc gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, họ sẽ ngay lập tức ra tay cứu lấy hắn.

Dưới sự thúc động của Luyện Hư Ấn, cái đỉnh khổng lồ bỗng bạo phát cơn lốc hỏa diễm cuồn cuộn cuốn tới Tiểu Hắc.

Nhìn cái đỉnh khổng lồ trước mắt.

Tiểu Hắc vẫn bình tĩnh, hai tay đẩy mạnh về phía trước.

Hư ảnh Ma Thần sau lưng hắn cũng đồng thời vươn đôi tay ra chống lại ngọn lửa cuồn cuộn!

“Định chống lại Luyện Hư Ấn của Thánh Tử sao? Hắn dám sao?”

“Dù thân thể hắn có mạnh mẽ đạt tới Lôi Kiếp tầng thứ năm, nhưng Thánh Tử đã vượt qua Lôi kiếp tầng thứ sáu rồi…Cấp độ vượt qua hắn.”

“Hừ, xem ra đôi tay này phế rồi.”

Nhưng chuyện lại không như dư đoán.

Sự thật xảy ra hoàn toàn trái ngược với những gì đệ tử Thất Bảo Thánh Tông nói!

Khi đôi tay của hư ảnh Ma Thần chạm vào cái đỉnh.

Đà tiến tới của cái đỉnh bỗng ngừng lại.

Ngọn lửa cuồn cuộn trong cái đỉnh liên tục thiêu đốt đôi tay của hư ảnh Ma Thần.

Nhưng khi ngọn lửa quấn quanh đôi tay ấy, nó dường như hoàn toàn không gây ra bất kỳ tổn thương nào, chẳng thể lay chuyển!

Thậm chí ngọn lửa bám đầy đôi tay của hư ảnh Ma Thần còn bị tầng hoa văn đầu tiên của Vạn Cổ Ma Thể hấp thu.

Hoa văn hỏa diễm sáng rực nuốt chửng ngọn lửa!

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

Quý Dương cũng dần trở nên nghiêm túc.

Sư huynh của Mục Phù Sinh... quả nhiên không phải là người đơn giản.

Ngay sau đó.

Tiểu Hắc ôm lấy cái đỉnh, Hư ảnh Ma Thần phía sau cũng trực tiếp ôm chặt rồi ném mạnh về phía Quý Dương!

Nhìn thấy Luyện Hư Ấn với tốc độ cao lao về phía mình, Quý Dương hừ lạnh.

Một tay kết ấn, tay còn lại điều khiển bảo ấn đánh về phía Luyện Hư Ấn!

"Tham Lang Phá Quân!"

Không dám khinh suất, Quý Dương trực tiếp đánh ra tứ ấn!

Chớp mắt có hàng chục con sói khổng lồ tru lên xé toạc cái đỉnh, lao về phía hư ảnh Ma Thần!

Vẻ lạnh lùng trong mắt Tiểu Hắc cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là chiến ý ngút trời!

Tiểu Hắc cười nhếch môi.

"Cuối cùng cũng có chút thú vị rồi."

Nói xong, hắn liên tục tung quyền!

Hư ảnh Ma Thần cũng đồng thời tung quyền, mỗi quyền ảnh đều giáng mạnh vào đầu từng con sói khổng lồ!

Tất nhiên, Tiểu Hắc không đời nào chỉ phòng thủ.

Mỗi một quyền tung ra, thân hình Tiểu Hắc lại tiến gần Quý Dương hơn!

Chẳng bao lâu, hắn đã cách Quý Dương không quá năm thước.

Lại thêm một quyền nữa, cùng lúc phá vỡ một con sói khổng lồ, quyền ảnh khổng lồ lao thẳng về phía Quý Dương!

Từng luồng khí tức huyết mạch quấn quanh nắm tay Tiểu Hắc, đồng thời cũng bao phủ quyền của hư ảnh Ma Thần.

Huyết mạch quấn quanh!

Cảm nhận luồng áp lực khủng bố từ nắm đấm, Quý Dương cảm thấy cả cơ thể không thể nhúc nhích, hành động hoàn toàn bị quyền kình phong tỏa!

Quý Dương biết rõ, nếu một quyền này thực sự trúng đích, hắn chắc chắn sẽ trọng thương!

Nghĩ đến đây, Quý Dương khẽ động ngón tay, lòng bàn tay xoay chuyển liên tục, như cánh hoa bay múa.

Những con sói khổng lồ quay đầu lại, vài con lao tới đỡ đòn, số khác bắt đầu cắn xé cơ thể Tiểu Hắc!

Nhưng Tiểu Hắc không hề quan tâm, hắn mặc cho bầy sói cắn xé thân thể vẫn không ngừng lại.

Quyền của hắn phá vỡ những con sói chắn phía trước rồi đập thẳng về phía Quý Dương!

Quý Dương mặt mày tối sầm.

Nhưng thời gian bầy sói kéo dài đã đủ để hắn phản ứng.

Thoát khỏi sự phong tỏa của quyền kình, hắn nhanh chóng lùi về sau!

Cùng lúc, một chưởng nữa được đánh ra.

Bảo ấn trong tay phát ra một luồng khí tức hoang cổ!

“Đệ Ngũ Bảo Ấn, Hằng Cổ Ấn!”

Bảo ấn va chạm với nắm đấm của Tiểu Hắc.

“Rắc!”

Tiếng gãy vang lên.

Cánh tay của Tiểu Hắc gãy nát!

Ngay cả khuỷu tay cũng có một đoạn xương đâm ra ngoài, trông cực kỳ ghê rợn!

Tiểu Hắc lùi vài bước, vẫn không hề quan tâm đến vết thương ghê rợn của mình, khuôn mặt treo nụ cười điên cuồng, tiếp tục lao về phía Quý Dương!

“Tiếp tục đánh!”

Nhìn thấy cảnh tượng này.

Đám đệ tử, trưởng lão và người Thánh Thành đan quan chiến đều lộ vẻ kinh hãi.

Đây còn là người nữa sao?

Nhìn kiểu gì cũng giống như một khôi lỗi giết chóc không biết mệt mỏi, chỉ biết chiến đấu mà thôi!

Thân thể bị bầy sói cắn xé, tạo thành vô số vết thương, tay thì gãy, xương trắng lòi ra.

Vết thương nặng như thế mà vẫn chủ động tấn công?

Cổ Thánh nhìn cảnh này cũng không khỏi cười khổ.

“Quả nhiên... vẫn rơi vào trạng thái này.”

Trong trạng thái này, trừ khi đối thủ bị đánh đến không thể chiến đấu được ... hoặc Tiểu Hắc mất khả năng chiến đấu, hoặc có cao thủ ra tay trấn áp thì hắn mới dừng lại.

Bằng không, Tiểu Hắc tuyệt đối sẽ không ngừng tay.

Quý Dương nhìn thấy cảnh này cũng kinh hoảng không thôi.

Thực lòng mà nói, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải đối thủ điên cuồng như thế...

Nhưng...Khi Tiểu Hắc lao về phía hắn, trên người có khói trắng bốc lên...

Khói này bốc lên từ những vết thương trên cơ thể.

Những vết thương trông có vẻ đủ khiến người ta mất khả năng chiến đấu lại đang hồi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường!

Đồng tử của Quý Dương co lại.

Đây là loại năng lực gì?

Chẳng lẽ là lực lượng huyết mạch của hắn?

Hơn nữa, trong quá trình phục hồi vết thương, khí tức của Tiểu Hắc lại không ngừng tăng lên!

Cảm nhận điều này.

Quý Dương cắn răng.

Không thể tiếp tục thử thách nữa...

Quý Dương lập tức nâng cao bảo ấn trên tay.

Từng luồng khí tức khác nhau dung nhập vào bảo ấn!

“Thất Bảo Thánh Công, Thất Ấn Hợp Nhất, Thất Bảo Ấn!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right