Chương 1745: Tổ hồn thủ lăng nhâ

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,492 lượt đọc

Chương 1745: Tổ hồn thủ lăng nhâ

Thực ra, lần này Tiểu Hắc điên cuồng còn mạnh mẽ hơn so với trước.

Vì đã bị nén quá lâu rồi... Từ sau lần huấn luyện đặc biệt đó, hắn cùng Hồng Anh đến Hứa gia, ở lại đó một thời gian dài, làm Tiểu Hắc bị gò bó đến khó chịu.

Hóa thân thành hộ vệ, tất nhiên không thể thiếu những lần bị chèn ép.

Sau khi bị chèn ép, để không lộ thân phận, không chỉ không thể đánh nhau, ngay cả lộ ra một nét mặt không hài lòng hay nói một câu bực bội cũng không được!

Với tính cách của Tiểu Hắc, bị dồn nén đến mức như vậy mà còn kéo dài vài ngày liên tục.

Sao hắn có thể chịu nổi?

Vì vậy.

Trong trận chiến hôm nay, Tiểu Hắc đã bộc phát toàn bộ sự tức giận mà hắn phải chịu đựng trước đó, cũng vì thế mà hắn trở nên điên cuồng đến vậy.

Dù cho Quý Dương có sử dụng Thất Bảo Ấn.

Thất Bảo Ấn với lực lượng của bảy ấn dung hợp lớn dần bao phủ nửa Thất Bảo Thành, áp xuống Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc vẫn không có phòng thủ nào, thậm chí cũng không nghĩ đến việc tránh né.

Trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người, khí tức huyết mạch của hắn tràn ngập, lan đến toàn thân hư ảnh Ma Thần, hư ảnh Ma Thần khổng lồ giơ đôi tay ra chặn Thất Bảo Ấn từ bên dưới!

Thất Bảo Ấn lớn đến mức có thể bao phủ nửa Thất Bảo Thành.

Còn hư ảnh Ma Thần mà Tiểu Hắc ngưng tụ nhỏ hơn Thất Bảo Ấn rất nhiều.

Mắt thường không thể nhìn thấy toàn cảnh của cả hai.

Nhưng...

Không ai ngờ rằng.

Ngay cả khi Thánh Tử sử dụng Thất Bảo Ấn từ Thất Bảo Thánh Công, cũng không thể nghiền ép Tiểu Hắc!

Ngược lại, hư ảnh Ma Thần ngưng tụ từ ma khí và huyết mạch của Tiểu Hắc, trong khoảnh khắc này lại dễ dàng giữ chặt Thất Bảo Ấn, không để nó rơi xuống thêm chút nào!

Nếu là trước kia.

Có lẽ việc này không dễ dàng như thế.

Nhưng giờ đây... sau khi trải qua lần huấn luyện đặc biệt của Lục Trường Sinh, Vạn Cổ Ma Thể đã hoàn toàn lột xác và mang lại lực lượng khủng khiếp cho Tiểu Hắc.

Nghĩ thử xem.

Ban đầu chỉ là chín loại ý cảnh và đạo tắc.

Giờ đây, cả chín loại lực lượng ấy đều đã lột xác thành quy tắc chi lực.

Điều này có nghĩa là khi Tiểu Hắc sử dụng Vạn Cổ Ma Thể, hắn đồng thời sở hữu chín loại quy tắc chi lực.

Hỏi xem có mấy tu đạo giả đồng thế hệ có thể đồng thời nắm giữ chín loại quy tắc?

Hơn nữa lại còn là một luyện thể giả...

Nhìn thấy Thất Bảo Ấn bị giữ lại.

Quý Dương với sắc mặt trắng bệch cũng lộ vẻ khó coi.

Trước đây đối chiến với Mục Phù Sinh cũng như vậy.

Lần này sau khi phá cảnh, hắn tưởng có thể đối kháng lại phần nào.

Nhưng trước mặt sư huynh của Mục Phù Sinh, vẫn không làm được sao?

Nghĩ đến đây... Quý Dương chuẩn bị sử dụng bí pháp từng dùng trong trận đấu với Mục Phù Sinh để cưỡng ép tăng cường sức mạnh.

Khi khí tức bắt đầu dao động mạnh.

Đột nhiên có một khí tức trấn áp rơi xuống.

Ngay lập tức đè nén khí tức đang trào dâng trong cơ thể Quý Dương.

Thất Bảo Ấn cũng lập tức biến mất.

“Trận này kết thúc ở đây thôi.”

Một lão giả râu bạc xuất hiện trước mặt Quý Dương.

Thấy lão giả, các đệ tử lập tức cúi người: “Đại trưởng lão!”

Đại trưởng lão nội môn, là một cường giả Vực Thần Cảnh.

Hai vị trưởng lão nội môn lúc này cũng đầy nghi ngờ.

Tại sao Đại trưởng lão lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ người định ra tay giết đối phương?

Nhưng làm vậy có phải là bôi nhọ danh tiếng của Thất Bảo Thánh Tông không?

Vạn trưởng lão và Minh trưởng lão đang định nói gì đó.

Chỉ thấy Đại trưởng lão liếc mắt nhìn qua.

Một đạo truyền âm đã vang lên trong tâm trí họ.

Nghe xong.

Vạn trưởng lão, Minh trưởng lão và cả đám trưởng lão ngoại môn, bao gồm cả La trưởng lão đều sững sờ.

Chuyện... Chuyện này thật sao?

Muốn cầu hòa?!

Lúc này Quý Dương vội nói: “Đại trưởng lão, ta vẫn còn sức chiến đấu, để ta tiếp tục!”

Rõ ràng, Quý Dương đã hiểu lầm.

Đại trưởng lão không quay đầu lại, nói: “Ngươi không phải đối thủ của hắn, dù có dùng bí thuật cũng vậy.

Trận này ngươi đã thua.”

“Đi lên tầng bảy, Tông Chủ đang đợi ngươi.”

Sư tôn?

Quý Dương cắn chặt răng, dù không cam tâm nhưng giờ đây cũng chỉ còn cách đi đến tầng bảy.

Nhìn Tiểu Hắc một cách không cam lòng, rồi quay lưng rời đi.

Tiểu Hắc lúc này cũng thu hư ảnh Ma Thần, lại nhìn Đại trưởng lão với vẻ châm biếm:

“Sao đây? Đánh không lại nên trưởng bối ra mặt? Xem ra Thất Bảo Thánh Tông cũng bỏ được mặt mũi.”

Đại trưởng lão lắc đầu: “Thua thì nhận thua, Thất Bảo Thánh Tông của chúng ta tự nhiên sẽ nhận.”

Tiểu Hắc ngẩn người.

Lúc này Cổ Thánh cũng bước lên một bước, đứng trước Tiểu Hắc, sẵn sàng bảo vệ hắn.

“Xem ra, Thất Bảo Thánh Tông không định để chúng ta rời đi?”

Cổ Thánh cười: “Ngay cả tiền bối cũng ra mặt rồi.”

Có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường.

Dù sao bọn họ đã chứng kiến quá nhiều tình huống tương tự.

Đại trưởng lão vẫn lắc đầu: “Sao lại không để các ngươi rời đi? Chỉ là giao đấu thôi mà.”

“Hơn nữa, ta cũng phải cảm ơn các ngươi, đệ tử của Thất Bảo Thánh Tông những năm qua phát triển quá thuận lợi, nên mất đi cảm giác cấp bách.”

Vừa nói, Đại trưởng lão vừa liếc nhìn đám đệ tử xung quanh, sau đó cười khẽ:

“Trận thua hôm nay có thể trở thành một hồi chuông đánh thức đám người vô dụng này, khiến bọn hắn tỉnh ra.”

“Cũng để bọn hắn hiểu rằng, dù ở trong một thế lực đỉnh, bên ngoài vẫn có những kẻ cùng thế hệ mạnh hơn.”

Chuyện gì đây?

A?

A?!!!

Tiểu Hắc và Cổ Thánh nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Khi nào mấy thế lực cao ngạo này lại có tầm nhìn rộng mở như thế? Thường thì trong tình huống này, chẳng phải là sẽ lập tức triển khai đại trận, bí mật tiêu diệt đối thủ mà không ai biết hay sao?

Hoặc bây giờ phải là lúc buông lời đe dọa họ chứ?

Sao đột nhiên lại trở nên bao dung thế này?

Không những không đe dọa họ, mà còn bắt đầu đa tạ?

Lúc này, Đại trưởng lão tiếp tục nói:

“Đúng rồi, hai vị tiểu hữu đến Thất Bảo Thánh Tông của ta đường xa mệt nhọc, lại giao đấu vài trận, chắc đã mệt rồi.

Hãy ở lại Thất Bảo Thánh Tông nghỉ ngơi một lát.

Chờ lát nữa, Quý Dương sẽ cùng các vị đến Cửu Long Thần Triều.”

Cùng đến Cửu Long Thần Triều?

Thấy vẻ nghi hoặc của Tiểu Hắc và Cổ Thánh.

Đại trưởng lão nói: “Đúng vậy, đã làm sai thì phải bồi tội xin lỗi.”

Tiểu Hắc: “...”

Cổ Thánh: “...”

Tình huống thay đổi quá nhanh khiến cả hai không kịp chấp nhận.

Không phải các ngươi rất căm thù Mục Phù Sinh sao?

Không phải muốn đoạt Cửu Bạch Lộ cho bằng được sao?

Sao đột nhiên lại muốn bồi tội xin lỗi?

Cổ Thánh bất ngờ nói: “Có phải là nhờ vị tiền bối kia không?”

Tiểu Hắc che mặt nói:

“Chắc vậy, lão giả đó có địa vị và tu vi rất cao, Tiểu Hứa chỉ nói rằng Kỳ Lân tộc sẽ cử một cường giả đến trợ giúp. Không ngờ lại phái đến một người sâu không lường được như vậy.”

...

Lúc này.

Tại tầng sâu nhất của Thất Bảo Thánh Tháp.

Thất Bảo lão tổ nhìn lão giả khom lưng trước mắt, bất đắc dĩ nói:

“Không ngờ lại phải để tiền bối ngài ra mặt trấn giữ.”

“Ta chỉ là một lão già, có gì to tát đâu.”

Lão giả phẩy tay nói.

Thất Bảo lão tổ cũng đành bất đắc dĩ cười khổ.

Tổ Hồn Thủ Lăng Nhân.

Tứ đại thú tộc đều có một nhân vật như vậy.

Tại sao các thế lực đỉnh cao của Thương Huyền Đại Lục lại kiêng dè Tứ đại thú tộc đến vậy?

Lý do chính là vì có sự tồn tại của Thủ Lăng Nhân.

...

Giới thiệu truyện mới:

Mời các bạn đổi gió với Toàn Thế Giới Chỉ Ta Không Sở Hữu Dị Năng (Dịch)

Truyện mang sắc thái u ám, bối cảnh tận thế, có dị năng, main cơ trí sát phạt

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right