Chương 111: Chương 111
Đoàn người cũng đang vui vẻ, cô ta bực bội, cứ thế im ỉm rời đi, nụ cười trên mặt Lâm Xuân Hoa cũng nhạt dần.
Có điều vợ của thằng hai cũng thường không vui vẻ gì, mỗi lần không ầm ĩ được là chỉ thích đóng cửa than thở với thằng hai, chuyện này tốt nhất bà không nên nhúng tay vào, người ta hay nói “không điếc không câm không làm cụ ông, chỉ cần nhà thằng hai không đè bà ra xé xác bà thì bà sẽ vờ như không biết gì, để cho đôi vợ chồng son bọn họ tự nói với nhau là được, bà mà ra đó dây vào thì chuyện nhỏ sẽ xé ra to mất.
Đương nhiên là Tần Chí Cương cũng để ý đến sắc mặt vợ mình, anh ấy mím môi, ngồi trong phòng như cũ.
Tần Hiểu Muội chỉ chú ý đến quần áo mới nên nào đâu chú ý đến chị dâu thứ của mình ra sao, cô ấy không có quần áo sặc sỡ sắc màu, cũng chưa từng thấy kiểu dáng đẹp mắt đến thế, cởi áo khoác lập tức mặc thử lên người chiếc áo gió, hỏi mọi người: “Mọi người thấy đẹp không? Em thử vừa vặn lắm, đường eo cũng thu lại rất tốt.”
Nhìn cô con gái thay quần áo, mắt sáng rực, Lâm Xuân Hoa cũng cười toe toét, khen ngợi: “Rất đẹp, chị dâu con may đẹp lắm, Hiểu Muội chúng ta mặc vào lại càng xinh hơn.”
Hai anh em cũng khen đẹp, Tần Chí Hoa đưa ra một vài ý kiến. Tần Hiểu Muội cười cong cong hai mắt, giục ba mẹ cũng thử xem xem.
Ngay trong nhà, không có người ngoài nên Lâm Xuân Hoa cũng cởi chiếc áo dài màu xanh, thay vào áo khoác màu đỏ nhạt.
Khỏi phải nói, Cố Uyển đo rất chuẩn, bên trong mặc thêm áo len cũng rất vừa vặn, quần áo cũng được ủi phẳng phiu, Lâm Xuân Hoa thay bộ đồ này, cả người cũng có tinh thần hơn rất nhiều. Bộ này vừa lấy từ trong túi ra nên còn chưa phẳng phiu lắm, chờ sau khi qua một nước giặt thì mới càng phẳng.
Trông thấy bạn già ăn mặc đẹp đẽ như thế, Tần Đại Hữu càng tươi cười rạng rỡ, hiếm khi khen bạn già ngay trước mặt con gái, khiến Lâm Xuân Hoa nghe xong cũng cảm thấy thoả mãn.
Lâm Xuân Hoa cuối đầu nhìn trái nhìn phải, vô cùng thích thú sờ vào chất liệu quần áo, nói: “Đứa bé Tiểu Uyển này thật có lòng, gả vào chưa được bao hôm đã đi theo Tần Chí Quân, khó khăn mà con bé còn có thể may đồ vừa vặn như thế.”
Trò chuyện mấy câu, bà ấy nhìn túi bên cạnh nói: “Mẹ mang túi sang cho Phượng Tiên, cũng khiến họ vui mừng.”
Bà ấy cũng không thay đồ ra, lúc này mà mặc áo dài ở miền Nam sẽ thấy hơi nóng, trái lại, mặc chiếc áo gió này khá là ổn, có điều người nông thôn khó được phát phiếu vải, không ai làm vài bộ áo dài hay áo mỏng cả. Nói chung, ông bà ta có dặn, mùa xuân chớ nên gấp gáp cởi bỏ áo ấm hay không nên mặc thật nhiều áo ấm vào mùa thu, nên chỉ che như thế thôi.
Con dâu may cho bộ đồ đẹp như vậy, Lâm Xuân Hoa vội vã muốn mặc ra ngoài khoe khoang, ôm chiếc túi bảo phải đưa sang nhà họ Tống rồi rời đi.
Bà ấy vừa đi, Tần Chí Cương cũng nhân lúc nói phải trở về phòng nghỉ ngơi một Cát, Tần Chí Hoa cũng trở về phòng mình.
Trước khi Tần Chí Cương hôn, anh ấy đã dọn đến một gian nhà nhỏ mới xây ở tiền viện, phòng của Hiểu Muội sau này sẽ thành phòng cưới của anh ấy, hiện tại còn chưa biết người yêu đang ở đâu, anh ấy cũng không thể để em gái mình nhường chỗ cho được, nếu anh cưới vợ trước lúc đó thì đến khi đó đổi lại cũng không muộn.
Tần Đại Hữu là một người đàn ông, không tiện thay đồ trước mặt phụ nữ, ông ấy cầm quần áo vào trong phòng, không nhịn được cũng đi thử một chút.
Phiếu vải thì khan hiếm mà nhà thì đông người, mấy năm trước đặt may hai bộ đồ có thể mặc đến mười năm. Sau khi thằng cả đi lính, đặc biệt là khi thăng cấp lên Đại đội trưởng thì đãi ngộ cũng tăng lên, cuộc sống trong nhà cũng tốt hơn khá nhiều, nhưng con cái đông, đứa nào cũng lớn cả, phiếu vải không đủ cho bọn họ dùng, tính ra thì phải sáu bảy năm rồi ông ấy không có quần áo mới để mặc.
Gần năm mươi tuổi rồi, để ông ấy hưởng phúc con cháu. Ông ấy cởi áo choàng ra, thay bộ đồ mới rồi tự ngắm nghía một hồi lâu, lại cầm gương soi tới soi lui, trông thật đầy sức sống, áo Tôn Trung Sơn à, người đàn ông nào mà chả thích, người đàn ông già này cũng vậy!
Ông ấy không như bà cô đó không biết ngượng, hôm nay mặc ra ngoài thì mai làm sao. Kìm nén cơn yêu thích, ông thay quần áo ra.
Tần Chí Cương trở về phòng liền đối mặt với khuôn mặt xinh đẹp đang giận dỗi của Vương Hải Quyên, vừa vào cửa đã bị cô ấy trừng mắt, đúng thật là đang tức giận.
Tuy không biết lý do gì đã chọc giận cô ấy nhưng hiện cô ấy đang mang thai, nghe nói phụ nữ mang thai tính khí bất thường, gồm cả việc hay nóng nảy, phải dỗ dành mới được. Anh ta đóng cửa, mỉm cười đi lên hỏi sao vậy.
Vương Hải Quyên nhỏ giọng đáp: “Ba mẹ anh thiên vị, anh xem vừa nói đến chị dâu cả là nhiệt tình, nào có nhiệt tình với em như thế bao giờ!”
Tần Chí Cương khá có kinh nghiệm ứng đối với loại chuyện này, tuyệt đối không thể ngu ngốc tiếp tục nói, nói không đến nơi đến chốn thì vợ còn giận hơn.
Cho nên đành ôm Vương Hải Quyên nói: “Đây không phải bởi vì chị dâu vừa gửi quần áo cho ba mẹ sao, đương nhiên phải vui rồi, tâm trạng tốt đương nhiên nói chuyện cũng nồng nhiệt rồi, nếu trong lòng không vui vậy thì anh đối xử với em tốt gấp bội là đủ rồi.”
Vương Hải Quyên uất ức, mặc kệ mấy lời lẽ của anh ta, bĩu môi nói: “Chị dâu cả lấy tiền ở đâu để mua cho ba mẹ, còn không phải là tiêu tiền trợ cấp của anh cả anh à, tiền của anh cả không giao cho nhà nên đương nhiên có tiền lấy lòng người lớn, còn tiền của anh thì đều giao cho ba mẹ anh, em muốn tiêu còn phải ngửa tay xin.”
Tần Chí Cương đau đầu, vội vã bụm miệng của Vương Hải Quyên, dỗ dành nói: “Quyên Tử, lời này mình đừng nói nữa, ba mẹ mà nghe thấy lại có chuyện cho xem.”
Thấy anh ta như thế, Vương Hải Quyên tức giận cấu tay anh ta, âm thanh vốn đè thấp trái lại càng cao thêm: “Dựa vào đâu mà không được nói, đều là con trai cả, bọn họ kiếm ra tiền có thể tự tay nắm giữ, còn tiền chúng ta lại phải nộp lên hết.”
Cách âm của phòng này vẫn tốt chán, Tần Chí Cương thấy cô ấy cố ý xé to chuyện, cũng trầm mặt, nơi cổ họng đè nén âm thanh trách mắng: “Em vừa phải thôi chứ, nhà này thiếu ăn thiếu mặc cho em, anh cả với chị dâu chưa ăn của mình hạt gạo nào, không dùng tiền của nhà mình, bộ anh ấy phải giao lại tiền để ăn cám sống qua ngày à? Thêm nữa, anh cả cho nhà ta ít tiền lắm à? Anh ấy biếu ba mẹ ta, giúp đỡ nhà ta không ít hơn chúng ta đâu, sau này em đừng nói mấy lời đó nữa!”
Thấy Tần Chí Cương thẳng thừng mắng mình, Vương Hải Quyên nào chịu nổi uất ức đến chảy nước mắt: “Em dựa vào gì mà không thể nói, trong mắt anh chỉ có ba mẹ anh, anh em anh, còn em với đứa con trong bụng thì sao?”
Nói xong liền nức nở, vừa khóc vừa kể lể, từ sính lễ khác nhau, đến việc mẹ chồng biến phòng chị dâu cả như một thùng sắt, , xem cô ấy là kẻ gian mà đưa máy may nhờ người đưa đi hộ, rồi đến cả Tần Chí Cương chuyện nào cũng không hề đứng bên phe cô ấy suy nghĩ, nói ra hết từng chuyện một. Tần Đại Hữu mới thay đồ vốn đang muốn dạo quanh nhà họ Cố một lát, đứng trong phòng khách nghe thấy trận cãi vã của con trai và con dâu trong phòng thằng hai, nụ cười trên mặt cũng vụt tắt.
“Không nói nữa, em đang mang thai nên anh không cãi lại, em nghĩ ngơi một lát đi.” Tần Chí Cương kéo chăn trở người đưa lưng về phía Vương Hải Quyên, không muốn cãi nhau với cô ấy, mẹ anh ta đã ra ngoài, ba với em trai em gái vẫn còn ở nhà, cãi nhau ầm ĩ anh ta sẽ rất mất mặt.
Anh ta cứ vậy trở mình , Vương Hải Quyên càng tức, lần nào cũng thế, cãi nhau với anh ta cũng không được, dù có nói gì anh ta cũng đều không trả lời mình.
Ôm ngực tức muốn chết!
Cô ấy cảm thấy số mình khổ, cùng là con dâu nhà họ Tần, mà chị dâu cả chưa gặp lần nào lại có được sự yêu mến của mọi người, nhắc đến cô ai cũng nhắc toàn chuyện tốt, rõ ràng chỉ vào cửa sớm hơn cô ấy hai tháng thôi mà, còn nữa, mới kết hôn được vài ngày đã đi tuỳ quân theo chồng, nhưng lại không hề giống người đã gả vào nhà mà giống như là một phần của nhà này vậy.
Tần Chí Cương đã giải thích với cô rất nhiều, hai nhà là hàng xóm cũ mấy mươi năm, Cố Uyển và Hiểu Muội đã chơi chung từ nhỏ đến lớn, người nhà thân thiết với cô cũng là chuyện thường tình, huống hồ dưới tình hình cả hai nhà đều là xui gia với nhau, ba mẹ anh ta đương nhiên sẽ đối xử tình cảm với cô hơn chút, lại khuyên giải cô ấy, chờ khi cô ấy ở lâu dài và hoà nhập nhà họ Tần thì cũng sẽ giống như thế.
Nhưng Vương Hải Quyên không nghe lọt tai, không nhịn được phân bì đủ điều với chị dâu cả, càng so sánh trong lòng cáng khó chịu, từ khi mới vào cửa cô ấy đã than phiền những điều này rồi. Không ít lần Tần Chí Cương nổi giận với cô ấy, cô ấy đương nhiên càng thấy oán hờn.
Bên cạnh đó, Lâm Xuân Hoa mang túi đồ đến nhà họ Cố, trong nhà chỉ có Chúc Phượng Tiên ở đấy, nghe thấy là áo quần do Cố Uyển làm, Chúc Phượng Tiên đùn đẩy không muốn nhận. Con gái trong thôn đã gả đi rồi, nếu mang đồ về nhà mẹ đẻ thì bên nhà chồng sẽ không thích, bà ấy còn chưa chịu tháo bọc đã trả đồ lại cho Lâm Xuân Hoa.
“Tiểu Uyển còn non dại chưa hiểu chuyện, cũng là do tôi chưa kịp dạy nó mấy điều này, hiếu thuận với ba mẹ chồng, thương yêu anh chị em chồng là tốt rồi, nào có chuyện đưa đồ về nhà mẹ đẻ chứ!”
Lâm Xuân Hoa vỗ vai bà ấy, đáp: “Tôi xem là chị không hiểu rồi, chẳng phải Tiểu Uyển do chị sinh ra sao, gả ra ngoài sao lại không thể hiếu thảo với ba mẹ đẻ chứ.”
Bà ấy để đồ lên bàn, tự mình kéo băng ghế rồi ngồi xuống, giương mắt nhìn Chúc Phượng Tiên nói: “Chị sợ tôi không vui à, coi thường tôi sao? Nếu tôi là người như thế, dù có ân tình lớn cỡ nào, chị sẽ chịu gả Tiểu Uyển sang đó à?”
Vừa nãy nghe thấy con gái và con rể gửi đồ sang, Chúc Phượng Tiên rất vui mừng, nhưng nhanh chóng nghĩ đến nhà họ Tần có chịu hay không. Bây giờ bị Xuân Hoa hỏi thẳng như vậy, bà ấy có chút ngại ngùng.
“Đương nhiên là thấy tính tình chị tốt nên mới bằng lòng kết xuôi gia với nhà chị nhưng trong thôn này, có nhà nào thích việc con dâu mang đồ về nhà mẹ đẻ đâu, tôi không mong hưởng phúc gì từ con bé, tay chân vẫn còn động đậy thêm hai ba chục năm nữa, già rồi cũng có con cháu xôm tụ, gả con gái ra ngoài, tôi chỉ mong con bé có cuộc sống tốt hơn là được.”
Đây là lời thật lòng, Lâm Xuân Hoa cũng có con gái, Hiểu Muội và Cố Uyển lớn bằng nhau, đều làm mẹ nên có thể hiểu được bà ấy.
Lập tức khuyên nhủ: “Vợ chồng hai người quá trọng phép tắc rồi, cũng nghĩ nhiều quá, tôi với Đại Hữu là người ra sao có thể không biết, nhưng Tiểu Uyển cũng không phải cái phường không biết chừng mực, Chí Quân cũng đã nói rồi, năm nay là năm đầu tiên chúng nó lấy nhau, hai đứa nó ở xa như vậy, ngày Tết cũng không thể về thăm hai người, cho nên mới có lòng may đồ cho hai người đó.”
Nghe thấy bà ấy nói năng thoải mái như vậy, chút lo lắng trong lòng Chúc Phượng Tiên mới được buông xuống, mỉm cười hỏi thăm tình hình gần đây của con gái.
Thật ra thứ bà ấy quan tâm nhất chính là con gái nhà mình có mang chưa, vợ Chí Cương đã mang thai ba tháng rồi, rất nhiều người trong thôn đều biết chuyện, mấy ngày qua có biết bao người hỏi con gái bà ấy có động tĩnh gì chưa. Lần nào bà ấy cũng hoang mang, chung quy thì con gái bà ấy cũng gả qua đó hơi sớm, chậm chạp không động tĩnh để cho em dâu vượt mặt, sao bà ấy lại không thể lo cho được.
Có điều bà ấy không dám hỏi việc này, mà Lâm Xuân Hoa cũng không nói, khả năng cao là chưa có mang, dù có giao tình tốt với bên Lâm Xuân Hoa thì người làm mẹ chồng có ai lại không nóng lòng được bế cháu trai chứ, đặc biệt là Chí Quân qua Tết cũng đã hai mươi bảy rồi, bà ấy sợ là Lâm Xuân Hoa vốn chưa nổi giận, bà ấy mà hỏi sẽ khiến Lâm Xuân Hoa nghĩ đến, khi đó con gái mình sẽ gặp khó khăn.
Chúc Phượng Tiên không biết chữ, hơn nữa, chồng và con trai không có ở nhà nên không thể tự tay mở túi đồ được.
Hai người tán gẫu về bộ đồ mà Lâm Xuân Hoa đang mặc trên người một lúc lâu, Lâm Xuân Hoa hơi nhìn thời gian, cũng phải trở về.
Bà ấy cũng không về thẳng nhà, vòng về hướng vườn rau trong thôn, gặp phải ai cũng sẽ đứng lại tán gẫu đôi chút, áo gió dạ mới toanh quá chói mắt, khỏi phải nói, dù là màu sắc, chất liệu hay kiểu dáng sợ rằng là đồ độc nhất vô nhị của trấn trên, đương nhiên người khác sẽ hỏi về quần áo của bà ấy.
Lâm Xuân Hoa đang chờ người khác hỏi đến, vui tươi hớn hở đáp là quần áo do con dâu gửi về.
Gửi về đấy, nghe cũng biết là con dâu cả rồi.
“Con bé Tiểu Uyển này thật là hiếu thảo, nó may quần áo mới cho cả nhà tôi với nhà anh chị xui đấy, ngay cả Hiểu Muội nhà tôi cũng có phần.”
“Kiểu dáng của bộ đồ này đẹp thật, giá ở trong thành chắc phải cán bộ mới mặc kiểu đồ tốt như vậy, chị có phúc thật đấy, con trai có thể kiếm tiền, đặc biệt là con dâu còn chịu chi tiền cho nhà chị.” Người nọ sở đồ của Lâm Xuân Hoa, trên mặt không nhịn được hâm mộ. Suy nghĩ một lát lại hỏi: “Con dâu thứ nhà chị đã có mang rồi phải không, vậy con dâu cả đã có động tĩnh gì chưa."
Lâm Xuân Hoa còn không biết mấy người trong thôn này à, không phải con bé Uyển vào cửa sớm hơn hai tháng sao? Cũng giống như vào cửa sớm hơn hai năm, điều này cũng lấy ra so sánh cho được. Hôm nay bà ấy cố tình mặc bộ đồ này ra ngoài khoe, chính là muốn nói cho bọn họ biết rằng: “Tôi hài lòng về con dâu tôi.’
Bà ấy thầm nghĩ như thế, trên mặt cũng vặn ra nụ cười.
“Con bé Uyển này đã hết lòng với nhà chúng tôi, trong thư Chí Quân có nói đó là loại vải mua từ trung tâm thương mại ở thành phố B, dựa theo kiểu dáng thời thượng nhất để làm theo, chị nói xem, tuổi của tôi cũng cao rồi, ngày nào cũng cắm mặt làm việc, để tôi mặc đẹp như vậy làm gì chứ?”
“Việc mà chị nói ấy, con bé Uyển không thể sánh bằng mấy cô con dâu khác trong thôn này, con trai tôi tôi biết, trong một tháng đã làm nhiệm vụ suốt hai mươi mấy ngày, hiếm khi ở nhà, nói là kết hôn được nửa năm rồi nhưng ở bên nhau được bao nhiêu bữa, làm vợ lính cũng đâu dễ dàng gì, người làm mẹ như tôi cũng đồng cảm cho con bé, tôi cũng không gấp gáp chuyện con cái của hai đứa nó, có duyên thì sẽ tới thôi.”
Nghe thấy thế, người nọ gật đầu: “Cũng đúng, tình cảnh khác nhau thì không thể so sánh được, cái này phải coi duyên số. Phải nói rằng chị là một mẹ chồng đầy sáng suốt, thảo nào con dâu chị đối xử với chị hết lòng hết dạ.”
Lâm Xuân Hoa mang quần áo mới đi một vòng trong thôn, không quá vài ngày, một nửa thôn đều biết con dâu nhà họ Tần rất hiếu thảo, mỗi khi đàn bà con gái ngồi nói chuyện cùng với các cụ bà đều lấy gia đình nhà họ Tần ra để tán gẫu, nói trong nói ngoài ai cũng hâm mộ con dâu của Lâm Xuân Hoa.
Cố Kim Thịnh cùng Chúc Phượng Tiên ra khỏi cửa thì gặp phải người trong thôn, mọi người cười với họ rất ôn hòa, đều cảm thấy con gái của họ được dạy bảo rất tốt. Hơn nữa sau khi người trong thôn gặp mặt Chúc Phượng Tiên lại không ai cố ý hay vô tình hỏi đến chuyện cái bụng của Cố Uyển, Lâm Xuân Hoa cũng nói con của bà ấy đang bận rộn, vừa có nhiệm vụ nên mấy tháng rồi còn chưa được về nhà.
Nhưng thật ra vào đầu tháng năm, nhà họ Tần lặng lẽ tách ra mà không làm phiền mọi người. Có lẽ ngày đó Tần Đại Hữu nghe được những lời kia, chờ Lâm Xuân Hoa trở về rồi hai vợ chồng đóng cửa nói chuyện, ông ấy than thở với vợ mình. Lâm Xuân Hoa cũng rất may mắn, Tần Đại Hữu không có anh em, trong nhà chỉ có mỗi ông ấy, lại còn là người tốt tính, Lâm Xuân Hoa cũng không cần phải chịu đựng tính tình của mẹ chồng, cho nên gia đình bọn họ cũng rất hòa thuận vui vẻ.
Nghe được những lời khen dành cho cô con dâu, Lâm Xuân Hoa có chút lo lắng, số tiền mà thằng hai kiếm được đúng là không nên để Vương Hải Quyên biết, cơm trắng cũng đủ ăn no, từ khi cô ấy có thai cũng chưa từng thiếu một quả trứng tẩm đường. Cũng may nghe ông ấy nói rằng thằng hai cũng thông minh nên bà ấy cũng thoải mái hơn một chút.
Vốn là hai vợ chồng giả vờ không biết chuyện này, nhưng không nghĩ rằng Vương Hải Quyên đi ra ngoài la cà, lúc đang nói chuyện phiếm thì người ta hỏi cô ấy về chuyện mua áo quần cho cha mẹ chồng và em gái chồng chắc cũng không rẻ, lại đụng phải cụ bà tuổi tác đã cao, nói ra nói vào thì cũng vì Cố Uyển kia không tệ, đánh con nít cũng bình thường.
Thật ra người trong thôn cũng không có ác ý, nhưng Vương Hải Quyên lại không cho như vậy, cô ấy vẫn cảm thấy được bà ấy không công bằng, chuyện này cũng khiến cho cô ấy tranh cãi với Tần Chí Cương, lại nghe được người ta khen Cố Uyển hiếu thuận, điều đó bỗng nhiên khiến cho cô ấy trở thành người bất hiếu và nó giống như là một cái tát đánh thẳng vào mặt cô ấy.
Bên ngoài thì chịu đựng, về nhà cũng không thoải mái, chờ Tần Chí Cương trở về, cô ấy cũng không để cho anh ấy nghỉ ngơi mà kéo vào phòng rồi khóc lóc, nói nơi nơi đều khen chị dâu rất tốt, khiến cô ấy mất hết mặt mũi.
Lâm Xuân Hoa từ bên ngoài trở về, khi vào phòng khách thì nghe thấy tiếng động trong phòng thằng hai, nhưng lúc này Vương Hải Quyên đã bị Tần Chí Cương ngăn lại, âm thanh đè xuống thấp đến mức Lâm Xuân Hoa ở bên ngoài cũng không nghe rõ, bà ấy nhìn thấy cửa phòng của con gái mình mở ra thì đi vào thấp giọng hỏi Tần Hiểu Muội: "Chị hai con làm sao thế?"
"Con không biết." Tần Hiểu Muội lắc lắc đầu, có chút xấu hổ, cô ấy ở trong nhà lâu như vậy, nhưng phòng cô ấy cách phòng anh hai một bức tường, tuy rằng không rõ chị hai vì sao lại khóc, nhưng loáng thoáng nghe được chị ấy mắng mẹ cô và Tiểu Uyển vài câu.
Nhưng mà những lời này cô ấy cũng không thể nói với mẹ mình, sợ rằng mẹ mình sẽ tức giận, nói ra cũng sợ anh hai khó xử.
Lâm Xuân Hoa nghĩ đến mấy ngày hôm trước cùng nói chuyện với chồng mình, trong lòng thở dài, nghĩ rằng cãi nhau cũng vì mấy chuyện đó. Chuyện sính lễ lúc trước Cố Kim Thịnh ngăn cản nói Cố Uyển không cần nhiều như vậy, lại nói hai cô con dâu một trước một sau vào cửa, sính lễ không giống nhau cũng không được tốt lắm.
Bà ấy cũng không trả lời, trước kia chuyện sính lễ của gia đình bà ấy cũng không cần lo lắng, một ngày trước cố ý mời người làm mối cùng đi đến nhà họ Vương một chuyến, nói rõ tình hình với nhà họ Vương.
Nhà họ Vương nghe về sính lễ thì cũng rất vừa ý, còn hơn mấy người dùng vài cân thịt để lấy vợ, nhà họ Tần lại cho các đồ dùng trong nhà đều là đồ mới, đặt mua áo quần mới, điều đó cũng đã tốt lắm rồi. Chuyện Tần Chí Quân bị thương ở chân người nhà họ Vương cũng biết, nghe nói là Cố Uyển tìm được thuốc, thời điểm cho Cố Uyển sính lễ vợ chồng Tần Đại Hữu cũng có thể giải thích, huống chi những điều đó đều là do Tần Chí Quân tự mình kiếm được, hai vợ chồng đương nhiên sẽ không tranh giành.
Huống chi về sau Tiểu Uyển cũng không chịu đạp xe đạp, thời điểm hạ sinh với nhà họ Vương cũng là lúc Chí Quân đi lại trong nhà ký tiền giấy trợ cấp, bọn họ liền mua cho Vương Hải Quyên cái đồng hồ đeo tay, nói ra thì Tiểu Uyển lại thiếu cái máy may.
Đúng như Vương Hải Quyên dự đoán, vào cửa đã lâu như vậy, cái cây trong lòng lại không nhổ đi được, đây là không nói tới anh cả cho cái gì, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào cô ấy, không nhớ ơn còn mang thù.
Cô ấy lắc lắc đầu thở dài vào phòng bếp chuẩn bị cơm chiều, chờ đến lúc ăn cơm chiều, Vương Hải Quyên cũng không đi ra. Tần Chí Cương vừa rồi nói cô ấy hơi mệt, mang chút đồ ăn bưng vào trong phòng.
Lâm Xuân Hoa cũng không nói gì, chờ cơm nước xong thì kéo Tần Đại Hữu vào trong phòng nói chuyện, sau khi kéo ông ấy vào thì liền hỏi dạo này có phải hai đứa nó cãi nhau hay không.
Cho dù Vương Hải Quyên ầm ĩ thì cũng là do con trai của mình vỗ về.
Nhưng mấy ngày gần đây có chút gay gắt, Tần Chí Cương vừa rồi mới đi làm xa về, toàn bộ sức lực đã không có, đã vậy trong nhà lại không yên ổn, tinh thần so với trước đây đã kém đi rất nhiều.
Tần Chí Cương định phủ nhận, mọi người đều sống dưới một mái nhà, trong khoảng thời gian này chuyện ầm ĩ có thể giấu đi, lẳng lặng ngồi trên ghế một lúc lâu mới nói: "Có thể cô ấy đã mang thai rồi, tính tình không ổn, con sẽ khuyên bảo cô ấy."
Có thể khuyên bảo thì nào có ầm ĩ lâu như vậy, Lâm Xuân Hoa nói: "Gọi ba con lại đây, cũng không phải là muốn nói gì với con, thật ra vài ngày trước hai con cãi nhau, ba mẹ đều nghe thấy cả, Hải Quyên cảm thấy anh chị cả không giao tiền cho nhà mình, tiền của hai đứa lại giao ra, nếu cảm thấy không công bằng thì mẹ có thể giải thích."
"Bà nội rất tốt với mẹ, bà ấy đi sớm, lại không có chú bác cho nên gia đình chúng ta không có chuyện riêng, mẹ với ba con cũng chưa nghĩ như vậy, nhưng anh cả con đang ở trong quân đội, Tiểu Uyển cũng theo quân đội, thực ra cũng đang là chia ra."
"Mẹ với ba con đã bàn bạc rồi, con kết hôn cũng sẽ trở thành gia đình ba người, hoặc là sống một mình, sau này tự mình kiếm tiền, giàu nghèo đều tự dựa vào mình, như vậy Hải Quyên cũng không cãi nhau với con nữa, ngày nào cũng khóc sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng."
Lâm Xuân Hoa nói ra lời này là đang nể mặt, cũng không muốn con mình sẽ đau buồn. Trên thực tế, chia ra thì Vương Hải Quyên cũng có thể thoải mái, mỗi ngày đều ở trên giường chờ ăn chờ uống, còn có thể ăn ngon như bây giờ, thích nắm tiền thì cứ nắm đi, cũng để cho cô ấy xem Chí Cương có thiệt thòi hay không.
Nghe thấy ba mẹ đều đã nghe được mấy lời của Quyên Tử, Tần Chí Cương ngượng đỏ mặt lại nghe thấy mẹ mình muốn để hai người phân ra ngoài ở, ngẩng đầu vội vàng muốn giải thích với Lâm Xuân Hoa.
"Mẹ, sao lại ở riêng, anh cả cũng chưa từng ở riêng, nếu con ra riêng, không phải là khiến người ta châm chọc con sao? Chí Hoa và Hiểu Muội còn chưa kết hôn, mẹ và ba lại vất vả nuôi lớn con, lại cưới vợ cho con, còn chưa được hưởng phúc ngày nào." ་་
"Trong nhà này, anh cả cũng giúp đỡ con không ít, không có anh cả con cũng không sống tốt như vậy,con cũng sẽ không buồn lòng, Hải Quyên mang thai nên ít để tâm vào chuyện vụn vặt, con sẽ nói rõ với cô ấy, nếu không được, qua vài hôm sau con sẽ đi tìm Hải Đào, bảo anh ấy nói khéo với mẹ vợ, giúp con khuyên bảo Quyên Tử, bây giờ có lẽ cô ấy không nghe lời con nhưng ba mẹ vợ nói thì cô ấy nhất định sẽ nghe."
Nói xong trong lòng có chút khó chịu, nhìn vào Lâm Xuân Hoa hy vọng bà ấy có thể rút lại lời nói. Có người già nào mà lỡ xa lìa con cái, rốt cuộc cũng làm tổn thương những bậc làm cha làm mẹ.
Tần Đại Hữu khoát tay nói: "Giờ không còn giống như trước nữa, ra riêng mà sống cũng không có gì lớn, ở chung một chỗ cũng vô dụng, ra riêng nhưng còn biết hiếu thuận với mẹ cha, chờ Chí Hoa kết hôn cũng giống vậy thôi, đi theo cha và mẹ vài tháng cũng tách ra sống riêng. Cũng không dọn ra ngoài, các con tự ở trong phòng, dùng cái bàn nhỏ làm bàn ăn, làm việc cũng ở trong đó, căn phòng cũng đủ lớn.Tự mình mua chút than rồi lấy lửa. Chờ ngày mai ba tìm chú Kiến Quốc của con sang lập một bản giấy tờ nhà, cũng viết cho anh cả của con một bản, để cho chú con nhìn xem."
Tần Chí Cương có chút mơ hồ, bình thường chuyện trong nhà đều do mẹ định đoạt, nhưng nếu ba đã mở miệng, việc này giống như là ván đã đóng thuyền.
Anh ấy há hốc mồm, không thể nói nên lời, sau khi kết hôn không lâu thì cãi nhau với Hải Quyên, anh ấy chỉ sợ có ngày này. Nhà họ tuy đông anh em nhưng lại sống chan hoà với nhau, mọi người tách ra là chuyện mà trước kia anh ấy không nghĩ đến. Một bàn ăn vô cùng náo nhiệt, vì sao phải tách ra.
Cảm giác của anh ấy lúc này giống như là bị trục xuất khỏi gia phả, trong lòng vừa mắc cỡ vừa đau.
Lâm Xuân Hoa nhìn thấy con trai mình như vậy thì chỉ vỗ vỗ anh ấy rồi nói: "Xem con đã thành bộ dạng gì, bản thân đã là ba, ở riêng thì có là gì, sau này ăn ngon mặc đẹp là đã có hiếu với mẹ cha rồi còn gì? Ở riêng thì bớt chén cơm, giặt ít bộ quần áo, khỏi phải nói bới được chuyện này cũng là bớt gánh nặng cho mẹ rồi."
Tần Đại Hữu bị lời nói này của vợ mình mà bật cười, nói với con trai: "Được rồi, cũng không phải chuyện lớn gì, chẳng phải cũng ở chung một nhà thôi sao, đừng làm như trời sắp sập chứ, sau này cố mà sống tốt một chút, chờ Chí Hoa và Hiểu Muội kết hôn, người anh trai như con sẽ có năng lực giúp đỡ được nó. Ở riêng không phải là không lo cho mẹ cha, chờ khi ba và mẹ con không dậy nổi nữa, các con cũng không chạy khỏi chữ hiếu đâu."
Được hai người khuyên nhủ như vậy, Tần Chí Cương mới thoải mái hơn đôi chút, ầm ĩ với vợ mình không bằng chia ra, ăn riêng ở riêng, anh ấy cũng có thể chăm sóc được cho cha mẹ.
Hôm sau, Tần Đại Hữu mời đại đội trưởng Trương Kiến Quốc làm người trung gian, bởi vì việc lập giấy tờ phải viết rõ cụ thể về Tần Chí Quân, Cố Kim Thịnh cũng bị mời sang đây. Cả nhà hoà thuận chia nhà một cách êm đẹp, chuyện này cũng không náo nhiệt, người trong thôn cũng không ai biết được.
Chuyện lớn như vậy tự nhiên phải báo cho đứa con cả một tiếng, Lâm Xuân Hoa gọi cho Tần Chí Quân, đợi đến buổi tối thì anh nói cho Cố Uyển nghe, Cố Uyển còn rất kinh ngạc. Bọn họ cũng không cần ruộng nương, nên cứ theo ý của mẹ.
Trong điện thoại Lâm Xuân Hoa cũng không nói rõ nguyên nhân, mười ngày sau khi nhận được thư thì mới biết rõ ràng.
Một lá thư là do Hiểu Muội viết, đầu tiên là hỏi cô có khỏe không, có thích nghi được không, còn cảm ơn quần áo mới mà Cố Uyển gửi cho, nói rằng nó rất đẹp, người trong thôn ai cũng khen ngợi cô, lúc sau mới nói rõ nguyên nhân chia nhà cho cô nghe.
Cô và Cố Uyển cùng nhau lớn lên, cô ấy sẽ không nói chuyện này cho người khác biết, nhưng cô ấy cũng không giấu chuyện này với Cố Uyển, tính tình của em dâu mình như vậy, Cố Uyển cũng biết một chút.
Một lá thư khác là do anh trai cô viết, nói là quần áo rất đẹp, cảm ơn cô đã nhớ đến, bảo cô ở ngoài một mình phải tự chăm sóc bản thân.
Trong này có một nửa là anh trai viết thay cho mẹ cô, vợ Chí Cương mới mang thai ba tháng, Lâm Xuân Hoa cũng không tiết lộ chuyện này cho cả thôn, khiến Cố Uyển khắc ghi lòng tốt Lâm Xuân Hoa, lo lắng thêm cho nhà chồng, lễ tiết bên phía nhà mẹ đẻ cũng đã xong xuôi, không được lo quá nhiều, tuy rằng ba mẹ chồng không hà khắc nhưng cô cũng muốn chú ý giữ đúng chừng mực. Trong thư mang hàm ý muốn nhắc nhở cô phải giữ gìn sức khoẻ, sớm mang thai mới tốt.
Cố Uyển nghe được Vương Hải Quyên đang mang ba tháng, trên mặt có chút ảm đạm, nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới của mình, cũng không biết khi nào mình mới có thể mang thai.
Không biết là trong khoảng thời gian này luôn nghĩ đến con cái nên tối đến cô trằn trọc nằm mơ.
Trong giấc mơ là mùa đông tuyết trắng, cô đứng ở trên tảng đá nhấp nhô giữa đường, bên cạnh là một toà nhà màu đỏ thắm to lớn, Cố Uyển ngẩng đầu, nhìn thấy trên tấm biển viết 'Tĩnh An Hậu Phủ.
Không biết bị cái gì dẫn dắt, cô mơ hồ xuyên qua cổng lớn rồi tiến vào trong phủ, xuyên qua từng cánh cửa thuỷ hoa, ngoài hành làng, cô nhìn thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đang sóng vai quỳ ngoài hành lang. Đến khi tiến gần lại, Cố Uyển trợn trừng mắt, dáng vẻ cô gái ấy y hệt cô, còn người đàn ông thì áo gấm mũ ngọc, rất giống với anh cả.
Hai người không biết quỳ bao lâu, cô gái bị lạnh đến trắng bệch. Người đàn ông nhìn vợ mình, kiên quyết nói với người bên trong: "Xin mẹ thứ lỗi cho con bất hiếu, cuộc đời này trừ Uyển Uyển ra c ra con sẽ không lấy ai khác, mẹ không dung Uyển Uyển, con đưa nàng ấy cùng nhau đi đến biên ải."
Dứt lời dập đầu ba cái, dìu vợ đứng lên.
Cảnh tượng vừa chuyển, trong phủ tướng quân biên ải, cô gái tên Uyển Uyển đặt tay lên cổ tay một lúc lâu, vẻ mặt mừng rỡ như điên, không dám tin lại xem mạch mình mấy lần, cuối cùng đã xác nhận được thì vành mắt đỏ hoe.
Nha hoàn bên cạnh sốt ruột hỏi: "Phu nhân, rốt cuộc là vì sao mà mấy hôm nay người thấy khó chịu ạ? Sao lại rơi lệ rồi, người đừng doạ Tiểu Thanh chứ!"
Nữ tử chan chứa nước mắt cười nói: "Tiểu Thanh, chuyện tốt, là hỉ mạch, ta đã có thai với tướng công."
Nha hoàn nghe vậy thì mừng rỡ hô: "Phu nhân mang thai, thật tốt quá, chờ thế tử lần này xuất chinh trở về, tin vui này nhất định sẽ khiến ngài ấy mừng rỡ, hiện tại người đang mang thai, lão phu nhân chắc chắn sẽ không nổi giận với người nữa.' ་་
Uyển Uyển mỉm cười, gật đầu nói: "Chờ tướng công trở về thì đưa chàng đến hậu phů."
Cảnh tượng lại đổi, đêm đến, cô gái trên giường như gặp phải ác mộng, đột nhiên bừng tỉnh. Nàng ôm ngực không ngừng rơi lệ, lớn tiếng hô gọi tiểu nha đầu, Tiểu Thanh trực đêm bên ngoài nghe thấy nàng gọi liền chạy nhanh vào phòng.
"Chuẩn bị ngựa, ta phải rời khỏi thành." "Phu nhân, lúc này người ra ngoài thành làm gì, ngoài thành thường có kẻ địch tới lui, không an toàn đâu."
Cô gái tên Uyển Uyển cố sức mặc quần áo, thúc giục nha đầu nhanh chút.
Trong mơ Cố Uyển đi đến trong quân trướng, Uyển Uyển khóc rống ôm tướng công, liên tục lục đan dược từ trên người đút vào miệng chàng nhưng chàng đã không còn hơi thở.
Phó tướng bên cạnh cũng rơi lệ, khuyên nhủ: "Phu nhân, vô dụng thôi, một mũi tên kia trúng ngay tim, thế tử hết hy vọng rồi." Uyển Uyển ngã ngồi trên mặt đất, ngây ngốc nhìn người đàn ông đang nhắm chặt đôi mắt, hồi lâu sau mới nói với phó tướng: "Ngươi đi ra ngoài trước đi, ta còn muốn nghĩ cách."
Phó tướng biết phu nhân có danh là dược thần, nhưng thế tử đã...
Hắn lại không ở lại, còn muốn để phu nhân ở bên cạnh thế tử gia.
Đám người đi rồi, cô gái kéo tay tướng công mình đặt trên bụng, nước mắt không ngừng chảy ra. "Tướng công, thiếp đã mang thai."
"Tướng công, là thiếp không tốt, để chàng nạp thiếp tiếp tục sống ở kinh thành thì sẽ không hại chàng."
Nàng khóc một hồi lâu, mở lòng bàn tay ra, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ.
Cố Uyển ngây người, thanh chủy thủ này hơi quen mắt.
Trong lòng cô sợ hãi, chỉ thấy nàng ấy lấy một ly trà rỗng, lại đâm chủy thủ vào tim mình.
Cố Uyển run lên bần bật, linh hồn như đang đau đớn.
Cô gái mỉm cười rút chủy thủ ra, không biết làm sao mà lại không phun ra mà xoáy lại rơi vào trong tách, chỉ có ba giọt.
Sắc mặt Uyển Uyển tái nhợt, môi đỏ mọng giờ không chút huyết sắc nhưng cô lại hoàn toàn không nhận ra, đôi mắt vẫn nhìn vào người đàn ông đang nằm trên giường. Đem chén máu đút cho nam nhân uống, nàng cười nói: "Lúc vui đùa tướng công nói thiếp như hồ ly tinh, thật ra chàng đoán đúng rồi, thiếp mang dòng máu của cửu vĩ hồ mạnh nhất trong huyết mạch hồ tộc, trước kia thiếp không thích dòng máu này, nếu thiếp không là yêu tộc thì nào khó có con như vậy. Nhưng tướng công, hiện tại em thấy thật may mắn, máu tim của cửu vĩ thiên hồ có thể cứu cả Đại La thần tiên, tuy thiếp chỉ là bán yêu, nhưng cứu người như tướng công thì vẫn có thể."
Nàng nói xong như yếu ớt, thong thả đặt người đàn ông xuống, nắm chặt tay chàng, thấp giọng đầy ôn nhu nói: "Tướng công, kiếp sau, chàng hãy đến tìm thiếp, chúng ta sẽ còn có cơ hội."
Đang nói, nước mắt không ngừng rơi xuống. Nàng xoa bụng mình, dần dần khép mắt lại.
Không biết vì sao mà Cố Uyển lại cảm thấy mình rất giống Uyển Uyển, sợ là không sống nổi, muốn chạm vào nàng ấy nhưng cảnh trong mơ lại không chịu sự chi phối của mình.
Không biết qua bao lâu, cô gái tên Uyển Uyển đó đã không còn mở mắt, Cố Uyển chợt nhìn thấy ngón tay người đàn ông giật giật, lúc này, cảnh tượng trong mơ đột nhiên chuyển động, cô chưa kịp quay lại nhìn, một cảm giác trời đất rung chuyển truyền đến.
"Uyển Uyển, mau dậy nào, em gặp ác mộng."
Cô lập tức mở mắt, nhìn thấy Tần Chí Quân đang lo lắng nhìn mình, ngón tay đang lau nước mắt cho cô, cô vừa giơ tay lên lau mới nhận ra mình đã giàn giụa nước mắt.
"Em gặp mơ thấy gì vậy? Sao lại khóc đến mức này? Anh gọi mãi cũng không dậy?"
Tần Chí Quân rất căng thẳng, anh chưa từng thấy Cố Uyển khóc lóc như vậy.
Có Uyển đang rất hoảng loạn, trong một chốc chẳng biết vì sao lại thấy bi ai.
Cảm giác máu từ tim chảy ra, cô vẫn có thể cảm nhận.
Rất đau đớn, quyến luyến không rời, là đối với tướng công của nàng ấy, cũng là đối với đứa con chưa được sinh ra.
Tần Chí Quân ôm cô vào lòng, vỗ về cô từng chút một, động viên bên tai cô: "Uyển Uyển đừng sợ, chỉ là ác mộng mà thôi, đừng sợ..."