Chương 112: Chương 112

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 1,150 lượt đọc

Chương 112: Chương 112

Cô gái nhỏ không biết mình mơ thấy cái gì, mặc cho anh có trấn an thế nào thì nước mắt vẫn không ngừng rơi, cô lặng lẽ khóc, dùng một tay đè chặt trái tim mình. Bộ dáng ấy so với thất thanh khóc rống còn khiến người lo lắng hơn, Tần Chí Quân không nằm xuống được, ngồi dậy, đem nửa người cô ôm vào lòng giúp cô bình tĩnh lại, giọng nói cũng tận lực nhẹ nhàng hòa hoãn chỉ dẫn cô: “Ngoan, thả lỏng nào, như vậy sẽ làm bị thương đến chính mình.”

Cố Uyển cũng biết là phản ứng của chính mình rất không thích hợp, cô dường như có thể cảm nhận được những gì người trong mộng phải chịu đựng.

Sự dẫn dắt của Tần Chí Quân vẫn có hiệu quả, cô theo sự dẫn dắt của anh mà từ từ thả lỏng, sau khoảng mười phút, nhân tài dần dần chậm lại.

Tần Chí Quân đổi tay khác vỗ lưng cô, cũng không dám hỏi cô đang mơ gì, vì sợ sẽ gợi lại nội dung trong mơ.

Cố Uyển nhắm mắt lại và nhận ra mình đã bước vào một không gian, trên kệ có một con dao găm tinh xảo, đó chính là thứ mà người phụ nữ trong mộng đã dùng để lấy máu từ tim cô, chẳng trách mà cô lại thấy quen mắt, nó rõ ràng là thứ ở trong không gian này, người phụ nữ kia chính là kiếp trước của cô.

Cô vừa mở mắt ra đã thấy Tần Chí Quân đang lo lắng nhìn mình, ánh mắt có chút chua xót, cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, mang theo giọng mũi yếu ớt nói: “Anh cả Tần, anh phải tốt, tất cả chúng ta đều phải tốt.”

Bởi vì đã khóc, cô lúc này mắt đỏ mà mũi cũng đỏ, dáng vẻ này chắc chắn là không còn đẹp mắt đối với người khác nữa rồi. Chỉ là đối với bộ dáng lúc này của cô, ngay cả sự yếu ớt cũng hết sức xinh đẹp và tinh xảo, càng khiến cho mọi người tâm sinh thương tiếc.

Tần Chí Quân khẽ vuốt hai má cô, nói nhỏ: “Được rồi, chúng ta đều sẽ tốt thôi, đừng sợ."

Giọng nói của anh hết sức dịu dàng, khiến cho trái tim của Cố Uyển dịu đi một chút. Cô chui vào vòng tay anh, má áp vào ngực anh, nhịp tim mạnh mẽ cùng với những cái vỗ về đều đặn của anh đã trở thành sự an ủi tốt nhất với cô. Cố Uyển liền chìm vào giấc ngủ.

Tần Chí Quân sợ cô lại gặp thêm ác mộng nên đêm đó anh không ngủ, ngồi bên giường ôm cô đến rạng sáng.

Thấy đã hơn năm giờ, anh đặt người lên giường rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, vào bếp, bật lửa, đun một nồi cháo trắng nhỏ, luộc thêm hai quả trứng. Bây giờ đã là tháng năm thức ăn không dễ giữ lâu, nguyên liệu cho bữa sáng ở nhà cũng rất có hạn. Anh nhìn thời gian, mới hơn 6 giờ 10, bữa sáng trong quân đội cũng không sớm, nhưng bánh hấp cũng nên chuẩn bị một phần. Anh cầm hộp đựng cơm và đi ra căn tin.

Lúc này, ngoại trừ người nhà của các quân nhân sẽ tới căn tin, các chiến sĩ đều đã đi huấn luyện buổi sáng thì cũng không cần xếp hàng chờ đợi, anh đi nhanh và trở về nhà trước sáu giờ rưỡi.

Cố Uyển vẫn còn đang ngủ say, Tần Chí Quân hâm nóng bánh bao và trứng trong nồi, cũng không muốn đánh thức cô. Đêm qua đã sợ hãi một hồi, cô gái nhỏ nhìn cả người đều mệt mỏi, anh hôm nay cũng không muốn cho cô đi học nữa.

Chỉ là anh muốn để cô ngủ thêm nhưng vừa đúng sáu giờ rưỡi nhạc hiệu trên loa của đơn vị đã kêu vang. Mắt thấy lông mi của cô gái nhỏ rung động và có xu hướng bị đánh thức, tay Tần Chí Quân liền chuẩn bị giơ lên rất muốn che lại đôi tai ấy.

Chỉ là anh biết, tiếng động do tay anh kề sát tại cô cũng không tốt hơn tiếng nhạc đó là bao nhiêu, một người đàn ông cao lớn, ngồi ở bên giường một lúc cũng không nghĩ ra được gì.

Cố Uyển rốt cuộc vẫn bị đánh thức, Tần Chí Quân ánh mắt hơi uể oải, hơi mười năm nghe tiếng nhạc rời giường, anh cảm thấy cũng không dễ chịu như vậy.

“Vẫn còn sớm, ngủ thêm một lát đi.” Thừa dịp Cố Uyển vẫn còn đang mơ hồ, anh vỗ về cô ý đồ để cô ngủ tiếp.

Cố Uyển chỉ mơ màng một lúc rồi lật người ngồi dậy, nhạc báo thức đã được báo vào lúc sáu giờ rưỡi, vẫn còn sớm. Kế hoạch xin cho Cố Uyển nghỉ một ngày Tần Chí Quân cuối cùng vẫn không thành, cuối cùng vội vàng ăn xong bữa sáng, anh đích thân đưa người đến trường học, lại ở thành phố B mua vài thứ đợi cô cùng tan học rồi về.

Đảo mắt đã tới giữa tháng năm, kỳ nghỉ của Tần Chí Quân kết thúc, anh chính thức tiếp nhận vị trí tiểu đoàn trưởng.

Trong trường học của Cố Uyển, các lớp năm ba cuối cùng cũng cảm thấy khẩn trương về kì thi tuyển sinh đại học sắp tới . Tuy nhiên, đối với những người thích nghỉ học trong tuần thì ngày nào cũng như ngày nào, Cố Uyển cũng là thỉnh thoảng mới nghe Hạ Mẫn nói về anh trai của mình và Tiêu Vũ Phi đang cùng nhau kinh doanh.

Từ “kinh doanh” còn khá mới mẻ đối với Cố Uyển cho nên vẫn còn để lại chút ấn tượng. Lúc này cả lớp đã tiến vào giai đoạn ôn tập, trước đây Cố Uyển vẫn luôn chú ý lắng nghe nhưng hôm nay hai mí mắt lại đánh nhau đến mức không nhấc lên nổi.

Một số giáo viên thường chuyển ánh mắt đến chỗ Cố Uyển khi họ đang dạy học, cô không dám để giáo viên phát hiện mình ngủ gật trong giờ dạy của họ, điều này là không tôn trọng đối với giáo viên.

Vì vậy, cô rất cố gắng để mở to mắt. Chỉ là cô biết, mắt mình đã mơ mơ hồ hồ và không còn tiêu cự, ở phía sau, cô đưa tay lên đỡ má để không ngủ gật như gà mổ thóc.

Cố gắng để thức cho đến khi kết thúc buổi học, cô liền trực tiếp gục đầu lên bàn mà ngů.

Hạ Mẫn thường đến gặp Cố Uyển trong giờ học, hôm nay cô ấy đặc biệt đem một thứ tốt để tặng cho Cố Uyển. Vừa bước vào lớp 12C1 đã thấy Cố Uyển nằm lên bàn mà ngủ, đây đúng là chuyện khó mà thấy được.

Cô ấy cầm chiếc đài radio, suy nghĩ xong liền chuẩn bị đánh thức Cố Uyển. Cô ấy ngày thường đã quen làm một cô gái theo phong cách của nam giới, nhìn thấy Cố Uyển ngủ say liền nổi lên tâm tư trêu đùa, duỗi ngón tay ra để nhéo mũi Cố Uyển. Chỉ là chưa kịp làm cho người tỉnh lại lại thì cô ấy đã thấy có gì đó không đúng lắm.

Cô ấy đặt tay lên trán và mặt Cố Uyển, thử thử lại với cái trán của mình, nhiệt độ có vẻ cao hơn cô ấy một chút.

Cô nói như thế nào thì cũng là một người hoạt bát, năng động lúc này lại nằm sấp ngủ, nhẹ nhàng lắc lắc để đánh thức Cố Uyển, nói: “Uyển Uyển, cậu bị sốt rồi, có khó chịu chỗ nào không?”

Phát sốt sao? Cố Uyển cảm thấy chóng mặt, cả người nặng nề.

Mẹ của Hạ Mẫn, Tần Nhã Lan là một bác sĩ, nên thấy trạng thái tinh thần của Cố Uyển bây giờ không được tốt lắm nên cũng không nhắc đến chuyện radio, cô ấy đã nhờ mọi người trong lớp nói chuyện với cô giáo, giúp đỡ Cố Uyển đi ra ngoài.

Biết được mối quan hệ giữa Cố Uyển và Phương Tử Quân, cô ấy đã đưa người đến văn phòng của Phương Tử Quân trước, nói với Phương Tử Quân tình hình của Cố Uyển, lại mượn điện thoại gọi cho bố cô ấy để mượn bảo vệ và xe đưa Cố Uyển đến bệnh viện.

Cố Uyển không thích bệnh viện cho lắm, ngoài buồn ngủ ra thì cô cũng không thấy khó chịu, nếu được trở về nhà nghỉ ngơi thì càng tốt hơn.

“Nếu nó có nghiêm trọng thì cũng có các bác sĩ ở kia rồi.” Chị ấy nói với Hạ Mẫn Phương Tử Quân gật đầu, bác sĩ ở đó cũng không tệ. Chị ấy sờ lên trán của Cố Uyển, cũng không quá nóng, chị ấy liền tạm biệt Hạ Mẫn và Cố Uyển rồi rời đi.

Khi lính cảnh vệ của Hạ sư trưởng tới, Hạ Mẫn trực tiếp đỡ Cố Uyển lên xe và đưa cô về nơi đóng quân.

Cố Uyển đã ngủ hết cả đoạn đường về, xe bị chặn ở cổng, sau khi hỏi xem có phải là xe đưa Cố Uyển về không, và đó là một chiếc xe quân sự nên phải đăng ký thì mới được cho qua. Hạ Mẫn liền nói với người bảo vệ trạm nói với Tần Chí Quân là Cố Uyển bị ốm.

Xe chạy đến dưới nhà của Cố Uyển, lính cảnh vệ đã đợi sẵn ở tầng dưới, Hạ Mẫn đỡ cô dậy. Đây là lần đầu tiên cô tới nhà Cố Uyển, chưa kể, bố trí của cả căn nhà cũng rất ấm áp.

Trực tiếp dìu cô về phòng ngủ nằm xuống, rót một ly nước ấm đặt lên đầu giường, một lúc sau, Tần Chí Quân đã quay về, mở miệng liền hỏi: “Uyển Uyển làm sao vậy?”

Hạ Mẫn thầm nghĩ tốc độ này cũng rất nhanh, biết anh là nhanh vì lo cho Cố Uyển thì trong mắt cũng thêm vài phần ý cười. “Sau giờ học em đến gặp cô ấy, thấy cô ấy buồn ngủ và hơi mệt mỏi, sờ trán thì thấy sốt nhẹ, cô ấy lại không muốn đi bệnh viện, mẹ em là bác sĩ nên em có biết một chút, nếu cô ấy không sốt nặng thì trước tiên đừng uống thuốc hạ sốt, nghỉ ngơi nhiều, uống một chút nước ấm rồi ăn chút thức ăn nhẹ là ổn.”

Tần Chí Quân ghi nhớ từng điều một, lúc này mới nhớ nói lời cảm ơn với Hạ Mẫn.

Hạ Mẫn xua xua tay, cô ấy cùng Uyển Uyển là quan hệ gì a, không cần những lời như thế này.

Cô ấy chỉ vào chiếc radio mà cô vừa đặt lên trên bàn và nói: “Có người tặng cho nhà em, em đã có một cái rồi, cái này tặng cho Uyển Uyển, bên trong có một cuộn băng của Đặng Lệ Quân, rất hay. Anh chăm sóc cho Uyển Uyển đi, em về trường học trước.

Máy ghi âm không rẻ nhưng Hạ Mẫn đưa cho Cố Uyển nên không tiện nói ra. Tâm tư của anh lúc này đều đặt trên người vợ của mình, đưa Hạ Mẫn tới cửa, Hạ Mẫn cũng không cần đưa, anh cũng không khách sáo nữa, cảm ơn cô ấy rồi vào phòng ngủ xem vợ mình.

Cố Uyển đã nghe thấy giọng nói của anh, nhìn thấy anh đi vào, cô chỉ hơi buồn ngủ.

Tần Chí Quân dán trán mình lên trán cô, cũng không nóng lắm, anh vén vén chăn bông cho cô: “Vậy em ngủ đi, anh nằm cùng em.

Cố Uyển gật đầu ngủ thiếp đi, Tần Chí Quân cũng không quay về quân doanh, liền dọn một cái ghế ngồi bên giường Cố Uyển, thỉnh thoảng kiểm tra nhiệt độ trên trán cô.

Tới tận chiều tối có nấu chút cháo nhưng người cũng không có tỉnh, anh lại không muốn ăn cho lắm, đến hơn tám giờ Cố Uyển thức dậy, cô vừa cảm thấy đau đầu, nghẹt mũi, hơi khó thở và còn sốt nhẹ nữa, ánh mắt có chút đỏ, còn có nước mắt.

Tần Chí Quân không chịu được nữa, đành kêu Cố Uyển nằm một lát, anh vội vàng đến ký túc xá kéo bác sĩ quân y. Anh ta còn nói phải đến phòng y tế lấy hòm thuốc liền bị Tần Chí Quân kéo đến nhà mình.

Bác sĩ quân y cho Cố Uyển đo nhiệt độ, 38 độ, lại hỏi cô về các triệu chứng, kết luận ban đầu là bị cảm lạnh. Khi mở hòm thuốc ra để lấy một ít thuốc cảm và hạ sốt, anh ta thấy Tần Chí Quân đang lo lắng nhìn Cố Uyển, tay dừng một chút.

Lại nói tiếp, trong quân doanh có rất nhiều bộ đội, nhưng anh ta lại bỏ qua một khả năng khác, mở nắp hộp thuốc vẫy tay với Tần Chí Quân: “Đi ra với tôi.”

Tần Chí Quân có chút sững sờ, không phải bị cảm mạo sao, sao không nói ở trước mặt vợ?

Anh bị bác sĩ quân y kéo ra ngoài và nhỏ giọng hỏi nguyệt sự của Cố Uyển thì mới hiểu tại sao mình lại bị kéo ra ngoài.

Sắc mặt Tần Chí Quân có chút tối sầm vì đây là chuyện riêng tư, bị bác sĩ quân y vỗ một cái vào vai, mắng: “Tiểu tử cậu bị làm sao vậy, tôi phải xác nhận xem vợ cậu có mang thai hay không, nếu có thai thì những loại thuốc này không được uống.”

Mang thai? Tần Chí Quân sững sờ một hồi, sau đó kéo bác sĩ quân y bước ra ngoài. у

Những chuyện còn chưa được xác định, sợ cô gái nhỏ nghe được mà lại không phải sự thật thì sẽ mất mác.

Anh rất rõ ràng chuyện của Cố Uyển, đem chuyện ngày tân hôn nói, bác sĩ quân y dùng một ánh mắt bất đắc dĩ nhìn anh. Nguyệt sự đã trễ hơn nửa tháng mà còn không có phản ứng, người lính hành quân chiến đấu với chỉ số IQ cao mà lại không hề có chút ý thức nào về vấn đề này. Anh ta vỗ vai Tần Chí Quân, nói: “Theo kinh nghiệm của tôi, vợ cậu không bị bệnh, liền

chín phần mười là có thai rồi, nhưng tôi lại không có cách nào xác nhận, tôi giúp cậu gọi cho Lão Lâm, anh ta là bác sĩ trung y, để anh ta xem mạch là chính xác nhất.”

Tần Chí Quân nghe chín phần mười là có thai, một lúc lâu cũng không có phản ứng, vẫn luôn cho rằng sẽ khó có con, đột nhiên lại nói là mang thai, cô gái nhỏ nếu nghe được thì chắc chắn sẽ rất vui.

Bác sĩ thấy anh ngẩn người ra thì cười nói chúc mừng, xách theo hòm thuốc rời đi. Tần Chí Quân lo lắng đến mức mức nóng nảy rồi gọi cho người ta, mừng rỡ nhảy dựng tại chỗ, lấy sức mạnh lao ra ngoài, một lúc sau đã bỏ xa mấy người sĩ quan.

Khi Lão Lâm đó bị anh kéo đến, Cố Uyển còn tự hỏi có phải là bản thân đã mắc bệnh nan y gì hay không, nếu không thù tại sao lại mời tới tận hai bác sĩ đến xem.

Lão Lâm thậm chí còn không kịp thở, tặng cho Tần Chí Quân một cái nhìn đầy tức giận, yêu cầu Cố Uyển đưa tay ra để anh ta bắt mạch. Đặt hai ngón tay lên cổ tay một hồi, anh ta lại thêm một chút lực, một hồi lâu sau mới cười nói: “Chúc mừng hai người, đã mang thai gần bốn mươi ngày rồi.”

Cố Uyển chớp mắt, gần như là nghi ngờ bản thân mình nghe nhầm, cô đang mang thai? Có đứa nhỏ!!!

Trong mắt đều là khiếp sợ, sau đó mới có phản ứng, nhếch khóe môi một cái, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, nhịn không được cười khẽ ra tiếng, niềm vui sướng từ sâu trong lòng bao phủ cả cơ thể cô.

Cô có một đứa con.

Tần Chí Quân so với cô tốt hơn một chút, lúc trước có lời nói của bác sĩ quân y đã có một sự chuẩn bị sẵn sàng, nhưng anh lúc này cũng vui đến mức muốn làm một điều gì đó để thể hiện niềm vui của mình, vì thế anh đã ôm Cố Uyển ngay trước mặt bác sĩ quân y Lão Lâm.

“Vợ ơi, anh sắp được làm cha rồi.”

Lão Lâm thật sự là dở khóc dở cười, người này bình thường có chuyện gì cũng đều biểu hiện không quan tâm thế mà bây giờ lại vui mừng ra mặt, anh là người ngoài vẫn còn đang ngồi đây nha, thế mà liền tự động bỏ qua anh ta.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right