Chương 150: Chương 150
Một nhà năm người ở trong căn phòng trên tầng hai, Tần Chí Quân cũng không quản đến ba đứa nhỏ ở đây, vươn tay ôm Cố Uyển, hôn cô. Nụ hôn này triền miên, lại ở ngay trước mặt con, mặt mũi Cố Uyển đỏ bừng, nhưng cũng không đẩy anh đến ra, khi anh thấy đủ rồi mới buông cô ra. Đa Đa ngồi trong lòng ba nhìn Tần Chí Quân lại nhìn Cố Uyển, trong mặt tràn ngập sự tò mò.
Mặt Cố Uyển càng lúc càng đỏ, Tần Chí Quân cười ha hả, ôm lấy Đa Đa, hôn thật mạnh lên trán cậu bé, nói: “Đa Đa, phải nhớ ba đó.”
Điềm Bảo nhìn qua, vươn hai tay muốn Tần Chí Quân bế. Tần Chí Quân vẫn làm như thường lệ, hôn một cái lên trán Điềm Bảo và Bình An, nói: “Ngoan, ba đi đây, sẽ về nhà sớm thôi.”
Tần Chí Quân nói xong câu này thì nhìn Cố Uyển, hạ giọng nói: “Chuyện anh đi làm nhiệm vụ không cần nói cho ba mẹ, tránh hai người họ lại lo lắng, chỉ cần nói là anh đi ra ngoài huấn luyện thôi.”
Cố Uyển gật đầu. Tần Chí Quân nhìn vợ và con trai con gái rồi quay người sải bước đi ra ngoài.
Điềm Bảo ở sau lưng, nhìn Tần Chí Quân vừa đi đã òa khóc. Tần Chí Quân đi đến bậc cầu thang vẫn còn có thể nghe chữ ba trong tiếng khóc của cô bé. Cho dù anh vẫn luôn mạnh mẽ cương nghị thì lúc này vẫn xúc động, muốn quay về ôm lấy con gái mũm mĩm, dỗ dành con đừng khóc. Nhưng rất tiếc, anh không thể.
Lâm Xuân Hoa đột nhiên nghe Điềm Bảo trên lầu khóc vang trời, nghe như đang gọi ba, lại thấy con trai mím môi bước nhanh xuống cầu thang: “Vừa về rồi lại đi nữa sao? Nếu không vội thì con lên dỗ Điềm Bảo chút đi. Mẹ thấy Điềm Bảo rất quấn con đó, mấy ngày trước lúc con ra ngoài, nó đòi con, khóc đến mức khô cả họng tắt tiếng cả một ngày, cả nhà ai cũng đau lòng chết mất.”
Tần Chí Quân dừng bước, không dám quay đầu nhìn căn phòng trên tầng hai, nói với Lâm Xuân Hoa: “Mẹ, con phải đi dẫn đội đi huấn luyện dã ngoại, mẹ lên trên đó giúp Uyển Uyển dỗ dành Điềm Bảo dùm con với.”
Lâm Xuân Hoa nghe anh có chuyện quan trọng, cũng không nói anh lên dỗ Điềm Bảo nữa, đáp lời anh, rồi lại dặn dò: “Huấn luyện bên ngoài cũng đừng để quá sức, con phải tự chăm sóc bản thân mình đó.”
Tính tình của Tần Chí Quân và Cố Uyển đều tốt, cũng không biết Điềm Bảo giống ai, lúc cô bé khóc là không ai dỗ dành được. Cố Uyển sợ Bình An và Đa Đa cũng bị cô bé làm cho khóc theo, đành nhờ Lâm Xuân Hoa dẫn hai bé lên tầng hai, bản thân mình bế Điềm Bảo đi vòng vòng ở dưới tầng một dỗ dành con gái.
Điềm Bảo đi loanh quanh dưới tầng một một lúc thì tạm thời ngừng khóc, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, bé nước mắt, bé xoay đầu nhỏ dáo dác nhìn quanh phòng, kết quả không thấy cha đâu, cái miệng nhỏ của bé lại méo xẹo đi tiếp tục khóc, chờ tới khi khóc mệt không còn sức nữa, tiếng khóc mới nhỏ dần đi, chuyển thành những tiếng thút thít. Cô bé con nhìn có vẻ rất ủy khuất, héo rũ nằm ở trên đầu vai của Cố Uyển, cả người đều không có tinh thần.
Tần Hiểu Muội trở về từ bên ngoài, nhìn thấy dáng vẻ khóc thương tâm của cháu gái nhỏ, nghĩ tới Giang Hạo vừa đứng ở ngoài cửa sổ phòng bếp gọi cô ấy ra ngoài, cô ấy biết chắc chắn là đại ca trở về nhà dặn dò rồi lại đi nên mới làm Điềm Bảo khóc đến đáng thương thế này.
Cô ấy bước nhanh mấy bước đi tới dỗ Điềm Bảo, Điềm Bảo ủy khuất nhìn cô ấy, vẫn héo rũ nằm nhoài người ở trên vai Cố Uyển.
Tần Hiểu Muội thấy bé như vậy, hỏi Cố Uyển: "Đại ca trở về à?"
Nghe cô ấy hỏi vậy, Cố Uyển chỉ cần hơi suy nghĩ cũng biết là Giang Hạo tới, cô nhìn lên tầng hai, nhỏ giọng hỏi Tần Hiểu Muội: "Giang Hạo tới à?"
Tần Hiểu Muội đỏ ửng mặt, gật đầu nói:
"Anh ấy sắp đi ra ngoài huấn luyện một thời gian, nên tới nói với em."
Cố Uyển biết nhiệm vụ của Thương Lang phải giữ bí mật với bên ngoài, Tần Chí Quân có thể nói chuyện này cho cô biết, cũng là vì hiện tại cô được coi là thành viên bí mật ngoài danh sách của Thương Lang, hoạt động với tư cách một dược sư.
Nhưng Giang Hạo không thể nói thẳng là đi làm nhiệm vụ với Tần Hiểu Muội, chỉ có thể lấy lý do đi huấn luyện với cô ấy. Cô suy nghĩ trong chốc lát, hỏi Tần Hiểu Muội: "Giờ cậu và Giang Hạo thế nào rồi, mình thấy anh ta thật sự thích cậu đấy, nếu cậu cũng thích anh ta, vậy cứ nói cho cha mẹ biết, mình thấy giờ mẹ đã hơi sốt ruột về chuyện hôn sự của cậu rồi đấy." đi
Nếu Lâm Xuân Hoa nhắc tới chuyện hôn sự, Tần Hiểu Muội chắc chắn sẽ xấu hổ muốn chết đi được, nhưng Cố Uyển là bạn đồng lứa với cô ấy, lại là chơi với nhau từ nhỏ đến giờ, nên dù cô ấy có hơi xấu hổ, nhưng vẫn nhỏ giọng nói với Cố Uyển: "Mình chưa biết nữa, mình muốn chờ xem thế nào."
Kỳ thực cũng không thể trách Hiểu Muội chuyện này được, đều tại Giang Hạo không được may mắn cho lắm, mới theo đuổi Hiểu Muội đã gặp đúng lúc đại đội Thương Lang bắt đầu hoạt động huấn luyện ma quỷ, một tháng anh ta có thể gặp Hiểu Muội một lần đã là tốt lắm rồi, nên nói là theo đuổi nửa năm, nhưng số lần hai người gặp mặt chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Cố Uyển sẽ không thúc giục cô ấy chuyện này, dù Tần Chí Quân và cô đều cảm thấy con người của Giang Hạo không tồi, nhưng chuyện tình cảm thì phải để chính bản thân Hiểu Muội thể nghiệm, để cô ấy thấy thích hợp mới được. Giang Hạo đi ra ngoài làm nhiệm vụ mà vẫn có thể gọi Hiểu Muội ra nói chuyện thế này, vậy chắc hai người đang tiến triển rất tốt.