Chương 151: Chương 151
Lại nói, Tần Hiểu Muội tới thành phố B gần một năm, con người cũng thay đổi rất nhiều. Kể từ tháng tư năm nay, Tần Chí Hoa không đến Thiên Tân nữa, mà thường xuyên đến Thâm Quyến ở gần đây bán lô hàng thời trang nữ, ngoài lô hàng đầu tiên bị lỗ, về sau mọi chuyện đều rất suôn sẻ.
Có con đường, anh ta thuê cửa hàng ở Tây D, chính thức đi tới sở công thương đăng ký làm thủ tục, tiện thể mở một cửa hàng thời trang nữ cao cấp, thuê người bản xứ ở thành phố B làm nhân viên. Về phần anh ta, ngoài thỉnh thoảng đi qua đó kiểm tra, còn lại hầu hết thời gian đều bận rộn với việc kinh doanh bán buôn hàng thời trang nữ của mình, lợi nhuận hai bên cộng lại cũng rất khả quan.
Cũng vì vậy, quần áo của nhà Cố Uyển và Tần Hiểu Muội đều là đồ đẹp, anh ta rất hay về đại viện, lần nào về cũng mang cho bọn họ mấy túi quần áo đẹp. Lúc Cố Uyển điều chế thuốc dưỡng nhan cho Hạ Mẫn, cô cũng không quên làm cho Hiểu Muội. Sau mấy tháng ăn thuốc này, hiện tại Tần Hiểu Muội đi ra ngoài, chẳng ai nhìn ra đây là một cô gái nông thôn, nhìn cô ấy còn xinh đẹp mặn mà hơn so với các cô gái ở thành phố B.
Chị dâu em chồng hai người trò chuyện với nhau mấy câu, Điềm Bảo đã nằm nhoài người ngủ ở trên đầu vai của Cố Uyển, Cố Uyển đặt bé nằm ngủ ở trên giường trẻ em dưới tầng một, đắp chăn mỏng che bụng cho cô bé.
Tần Hiểu Muội khẽ cười nói: "Mọi người đều nói con gái sẽ thân thiết với cha hơn, nhìn thấy Điềm Bảo nhà chúng ta thì mình tin rồi, thời gian đại ca ở nhà không nhiều, mà mình thấy Điềm Bảo thân với anh ấy nhất Cố Uyển cười: “Có ai nói không phải đâu, có lẽ đây là thiên tính giữa cha con." Điềm Bảo khóc xong thì ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại đã không còn nhớ chuyện này nữa, dù sao cô bé cũng mới chỉ chín tháng tuổi, rất dễ quên.
Trải qua thời gian huấn luyện dài, trong lòng Tần Chí Quân sớm đã muốn về nhà như mũi tên, anh rời khỏi quân đoàn là đi thẳng đến nhà mình trong trụ sở lớn ở lục quân. Chờ anh đến nhà, đã hơn bốn giờ W760645 chiều, Hạ Mẫn và Cố Uyển cùng nhau trở về nhà họ Tần, mua cho Bình An và Điềm Bảo rất nhiều đồ chơi mang tới, ba đứa nhỏ ở trên một cái chiếu trong phòng khách chơi đồ chơi mới.
Lúc Tần Chí Quân mở cửa đi vào, Điềm Bảo đang ngồi đối diện cửa, nhìn thấy Tần Chí Quân con mắt của bé lập tức tròn lên, vui mừng đến mức ném đồ chơi trên tay, từ từ bò về phía Tần Chí Quân, vừa bò vừa cười vui vẻ.
Cố Uyển nghe thấy tiếng động quay đầu lại, Tần Chí Quân đã đi hai ba bước tới bế con gái mập mạp của anh từ trên mặt đất lên, vui vẻ hôn lên mặt Điềm Bảo một cái, cười nói: “Điềm Bảo có nhớ ba không?”
Điềm Bảo trực tiếp dán một vết nước bọt lên mặt anh, vui vẻ đến mức Tần Chí Quân lớn tiếng cười to.
“Em nói tại sao chớp mắt Điềm Bảo đã bò đi không thấy đâu, thì ra là nhìn thấy anh về.” Cố Uyển buồn cười, nghênh đón hỏi: “Mấy ngày nay anh mệt không, hay là đi nghỉ ngơi chút đi, muốn ăn chút gì đó không để em làm ngay cho anh.”
Cô biết nhiệm vụ chuyến đi này của anh, trên chiến trường sợ là không được nghỉ ngơi.
Tần Chí Quân quả thật cần nghỉ ngơi, mấy ngày cuối cùng trong rừng rậm không yên ổn, tiểu đội của bọn họ liên tục ba đêm không chợp mắt. Nấu mì là nhanh nhất nên anh để Cố Uyển nấu cho mình một bát mì lót dạ.
Thấy Hạ Mẫn cũng ở đây, anh chào hỏi cô ấy ngồi ôm Điềm Bảo đi qua chỗ Bình An và Đa Đa, hơn mười ngày không gặp, anh rất muốn nhìn thấy ba đứa nhỏ này.
Hạ Mẫn thấy Tần Chí Quân về, cũng không tiện quấy rầy ở đây nhiều, cô ấy nói với Cố Uyển: “Uyển Uyển, nhà chị khó có hôm về được, em về trước đây, chị nói với thím em hôm nào em đến nếm thử tay nghề của bà ấy.”
Cố Uyển gật đầu. đưa cô ấy ra ngoài.
Lâm Xuân Hoa vốn đang bận rộn trong phòng bếp, nghe thấy giọng nói của Tần Chí Quân nên đi ra xem thử, thấy Hạ Mẫn không có ở đây, bà ấy hỏi Cố Uyển đồ ăn đã chuẩn bị xong hết rồi tại sao cô ấy không ở lại ăn cơm.
Cố Uyển cười nói: “Tại nhìn thấy anh cả Tần trở về, cô ấy sợ quấy rầy nên không ở lại lâu. Không sao đâu, Mẫn Mẫn cũng không xa lạ với nhà chúng ta.’
Lâm Xuân Hoa nghĩ cũng đúng, nghe Cố Uyển nói Tần Chí Quân mấy ngày không được nghỉ ngơi, muốn đi nấu mì cho Tần Chí Quân ăn nhanh chóng rồi nghỉ ngơi, bà ấy cũng không cho Cố Uyển vào phòng bếp mà bảo cô đi chăm sóc Tần Chí Quân: “Để mẹ nấu mì được rồi, con đừng dính tay vào.”
Mẹ chồng nàng dâu tình cảm rất tốt, Cố Uyển cũng hơn mười ngày không gặp Tần Chí Quân rồi, cũng không có khách sáo mà đi ngồi bên cạnh Tần Chí Quân. Cô cẩn thận quan sát anh một lượt, ghé sát tai anh thì thầm hỏi: “Anh có bị thương không?”
Tần Chí Quân nở nụ cười, anh nói không bị thương chút nào, nhiệm vụ lần này hoàn thành rất thuận lợi!
Anh cúi đầu nói một câu như vậy để cô an tâm.
Bình An thích dính lấy Cố Uyển, hai vợ chồng vừa nói xong hai câu thì tiểu mập mạp đã tự mình bò lên người Cố Uyển, Cố Uyển ôm lấy cậu bé, tiểu mập mạp rất vui vẻ vùi vào lòng mẹ. Đa Đa cầm đồ chơi trên tay nhìn Cố Uyển, Cố Uyển cười vẫy tay với cậu bé và nói: “Đa Đa qua đây với mẹ nào.”
Trên mặt Đa Đa rất bình tĩnh, nếu đồ chơi trên tay không ném nhanh như vậy thì cũng nhìn không ra cậu bé cũng muốn mẹ ôm. Cô ôm hai đứa nhỏ vào lòng, cười nói với Tần Chí Quân: “Tính tình Đa Đa hơi ôn hòa, không chú ý nhiều đến thằng bé một chút thì thằng nhóc này sẽ thấy tủi thân.
Trẻ em có thể khóc đòi sữa để ăn, yên tĩnh không tranh giành sẽ dễ dàng bị bỏ qua.
Tần Chí Quân cũng không lo lắng, Đa Đa rất thông minh, thật sự để ý cái gì không phải là có thể chịu thiệt. Anh nhìn xung quanh, hỏi Cố Uyển: “Sao không thấy Hiểu Muội đâu vậy?”
Cố Uyển cười cười, nhìn phòng bếp thấp giọng nói với Tần Chí Quân: “Vừa rồi em ấy nói ra đi mua đồ, nhưng giờ thấy anh trở về, em có lẽ đoán được em ấy bị ai gọi ra ngoài rồi.”
Tần Chí Quân cười cười, anh không nghĩ ra ai khác ngoại trừ Giang Hạo, cười nói: “Thằng nhóc kia cũng đủ liều mạng, ba ngày không chợp mắt còn nhớ thương đến thăm Hiểu Muội trước.”
Người có lẽ là người không cần nhắc đến nhiều, hai người mới nói xong thì Tần Hiểu Muội đã về.
Thể chất của Tần Chí Quân và Cố Uyển đều rất tốt, thị lực cũng tốt hơn người bình thường rất nhiều, Tần Hiểu Muội vừa mới vào cửa, hai người đã nhìn ra mặt cô ấy có chút đỏ. Đến khi vừa ngước mắt nhìn thấy anh cả và chị dâu cả nhà mình, mặt cô ấy dường như càng đỏ hơn.
Cô ấy đi tới chào hỏi, dù sao Tần Chí Quân và Cố Uyển cũng biết chuyện của cô ấy và Giang Hạo nên cô ấy cũng không thể không biết xấu hổ ở trong phòng khách, mà đi vào phòng bếp giúp Lâm Xuân Hoa rửa rau nấu cơm.
Lúc cô ấy vào phòng bếp chỉ hơn mười phút, chuông cửa lại vang lên, Tần Chí Quân ôm Điềm Bảo đi ra mở cửa, người tới lại là Giang Hạo, trên tay còn xách theo rất nhiều đồ.
Anh ta thấy Tần Chí Quân ra mở cửa còn rất vui vẻ, ánh mắt nhìn vào trong nhà nhưng không thấy bóng dáng Tần Hiểu Muội đâu lại hơi thất vọng, anh ta hỏi Tần Chí Quân: “Đoàn trưởng, Hiểu muội đã về chưa?”
Tần Chí Quân cười như không cười nhìn anh ta, Giang Hạo cười hắc hắc, thấp giọng nói với Tần Chí Quân: “Hiểu Muội đồng ý làm người yêu của em rồi. Đoàn trưởng, em nghĩ hôm nay nên nói với chú thím một tiếng, nếu bọn họ không có ý kiến, em lập tức gọi điện thoại cho nhà nói tình huống, phải báo cáo đã có người yêu rồi. Nếu có ý kiến, đoàn trưởng, anh phải giúp em nói chuyện nha.”
“Chỉ có chút khả năng này thôi à.” Anh nở nụ cười xem như là đồng ý.
Nghĩ đến lời hôm nay đại thủ trưởng nói, Giang Hạo tất nhiên là muốn vào 811, đến lúc đó thời gian ra ngoài càng ít, hôn sự quả thật cũng cần phải chắc chắn.
Chỉ hy vọng căn bí mật không quá xa, ngoài huấn luyện và nhiệm vụ anh ta có thể có thêm thời gian ở với Hiểu muội, em gái mình cũng yêu quân nhân, Tần Chí Quân cũng không biết là tốt hay không.
Chờ vào trong phòng khách, những lễ vật của Giang Hạo đều đặt trên bàn trà, Cố Uyển muốn đi pha trà nhưng Tần Chí Quân lại ngăn cản và gọi Hiểu Muội trong phòng bếp ra, quả nhiên thằng nhóc Giang Hạo kia nhếch miệng cười toe toét sắp đến mang tai rồi, ánh mắt anh ta nhìn thẳng về phía cửa phòng bếp.
Tần Hiểu Muội biết Giang Hạo đến làm gì, ở trong phòng bếp chần chờ một hồi lâu, vẫn là Lâm Xuân Hoa thúc giục cô ấy đừng chậm trễ tiếp khách, cô ấy mới buông thức ăn trên tay xuống, lau tay đi ra ngoài.
Trước mặt Tần Chí Quân và Cố Uyển, thậm chí cô không dám nhìn Giang Hạo một cái, toàn bộ quá trình đều hơi cúi đầu, lỗ tai đỏ bừng.
Cố Uyển nhìn bộ dáng này của cô ấy, trong lòng tự nhủ Giang Hạo đã dùng thủ đoạn gì đó, trước khi đi làm nhiệm vụ còn nói muốn xem thêm một thời gian nữa, lúc này lại nghe là đồng ý rồi.
Không có cách nào, thính giác của cô cũng tốt, giọng nói Giang Hạo đè xuống thấp cô cũng nghe rất rõ.
Bởi vì chuyện của Giang Hạo và Hiểu Muội, Tần Chí Quân cũng không lập tức đi nghỉ ngơi, mì nấu xong trước, Lâm Xuân Hoa cũng nấu cho Giang Hạo một bát và nói: “Chắc Tiểu Giang cũng đi huấn luyện cùng Chí Quân nhỉ, vậy chắc chắn cũng không được nghỉ ngơi tốt, chú ăn một bát mì lót dạ trước đi, lát nữa ăn bữa tối ở nhà chúng tôi rồi hẵng về.”
Hai tay Giang Hạo nhận lấy bát mì kia, đối xử với Lâm Xuân Hoa không biết khiêm tốn cỡ nào, đây chính là mẹ vợ tương lai đó.
Lâm Xuân Hoa vẫn chưa biết chuyện Giang Hạo theo đuổi Hiểu Muội, xoay người nhìn thấy trên bàn trà có một đống lễ vật, bà ấy hỏi lấy đâu ra, Tần Hiểu Muội không được tự nhiên tránh vào phòng bếp, Cố Uyển cười nói là Giang Hạo mang đến.
Nghe vậy, Lâm Xuân Hoa còn nói Giang Hạo một hồi: “Lần này là lần thứ ba cậu mang quà đến đây rồi, sau này không cần khách sáo như thế nữa, mấy thứ này lát nữa cậu xách về đi.”
Trong lòng Giang Hạo nói, chắc chắn sẽ không có chuyện xách về nữa, sau này còn phải mua thêm một ít mới được.