Chương 152: Chương 152
Tần Đại Hữu là người không thể ngồi yên một chỗ, Tần Chí Hoa bắt đầu dừng việc bán quần áo lại rồi, mà ông ấy cũng thấy mình có tuổi rồi, không buôn bán loại đó được nữa, học theo Tần Chí Hoa trước kia nhập một ít hoa quả về bán. Buổi sáng bán ở chợ phía trên, buổi chiều sẽ chọn chỗ gần nhà để bày hàng bán.
Chỉ cần không mưa to, mỗi ngày ông ấy đều ra ngoài chăm chỉ bán hàng, hàng ngày cũng sẽ mua ít cá thịt ngon về cho gia đình ăn, một năm nay rất nhiều thứ không cần phiếu cũng có thể mua được, Tần Đại Hữu không muốn mình phải phụ thuộc vào con trai và con dâu nhiều, dù chỉ bỏ ra chút tiền thôi nhưng cũng cảm thấy thỏa mãn, thoải mái.
Bình thường thì ông ấy không bao giờ mang quầy hàng của mình về trụ sở lớn của lục quân, mọi thứ đều để ở căn phòng Tần Chí Hoa thuê, phòng đó cũng rộng rãi, mà Tần Đại Hữu cũng có chìa khóa nên có thể ra vào lúc nào cũng được.
Tần Đại Hữu cũng rất chú ý lời nói của mình, đã bàn bạc với Lâm Xuân Hoa là phải cẩn thận, không được khiến con trai và con dâu mất mặt nên hai năm nay dù không hợp tính tình nhưng sống cùng nhau thời gian dài, mỗi người cũng biết cách tôn trọng nhau hơn, nhất là khi ông ấy đã chọn làm việc buôn bán này, xung quanh đây đều là người của trụ sở lớn lục quân, Tần Đại Hữu chỉ sợ mình sẽ làm ra chuyện gì đó khiến Tần Chí Quân mất mặt, nên hành xử luôn cẩn thận.
Hơn hai giờ chiều Cố Uyển đến cửa hàng của Tần Chí Hoa gọi anh về ăn cơm, anh bảo mình ở lại đây thêm lúc nữa, chờ Tần Đại Hữu rồi sẽ cùng nhau về.
Anh về đến nhà đã là hơn sáu giờ, đồ ăn đã được Lâm Xuân Hoa bày hết lên bàn, Giang Hạo nhiệt tình làm hết mọi việc, mấy việc phụ giúp bưng bê đều nhanh tay làm, mấy lần còn tranh cả việc của Tần Hiểu Muội. Bày đồ ăn xong, rất tự nhiên thuận miệng tươi cười mời Tần Chí Quân: “Đoàn trưởng, hôm nay em mang ít đồ đến biếu anh, rượu Mao Đài loại hảo hạng, em nhờ mối quan hệ mới lấy được đấy, thím lại làm một bàn đồ ăn ngon thế này, sắc hương vị đủ cả, em thấy hôm nay vừa đúng dịp uống chai rượu này luôn.”
Rõ ràng là nói chuyện với Tần Chí Quân, nhưng trong lời nói lại khéo léo lấy lòng Tần Đại, còn kín đáo khen tài nấu nướng của Lâm Xuân Hoa.
“Rượu Mao Đài hảo hạng quý lắm đấy, có tiền cũng khó mua được, ba, Chí Hoa, tối nay uống chút rượu nhé?” Tần Chí Quân tìm trong mấy cái túi rồi lôi ra một bình Mao Đài, tiện tay cũng lấy thêm mấy thứ khác, khá lắm, còn có mấy gói thuốc là loại ngon, cả một ít thuốc bổ, đây hẳn là đã chuẩn bị rất kỹ trước khi đến.
Tần Đại Hữu cứ cảm thấy tối nay có chút bồn chồn không yên , nhìn phó đội trưởng Giang bày bát đũa mà tự nhiên huyệt thái dương giật lên mấy cái, mí mắt cũng máy vài nhịp, rốt cuộc là điềm báo gì đây?
Giang Hạo đang cầm bình rượu tính rót cho mọi người, trong lúc dừng để nói mấy câu không hiểu sao bình rượu đã chuyển sang tay Tần Chí Hoa rồi. Tính ra anh còn nhỏ hơn Giang Hạo mấy tuổi, cũng thường xuyên lăn lộn ra Bắc vào Nam, kết giao được với vài người bạn, cũng học được không ít phép tắc cư xử.
Thôi thì ai rót rượu cũng được, Giang Hạo cũng chỉ muốn cùng mọi người vui vẻ nâng chén trong bầu không khí ấm áp này mà thôi. Qua ba lần rượu, Giang Hạo nhân lúc Tần Đại Hữu vẫn còn tỉnh táo, mà anh ta lại có chút can đảm từ mấy chén rượu, anh ta nói ra việc mình thích Tần Hiểu Muội, hy vọng Tần Đại Hữu và mọi người có thể đồng ý cho hai người kết hôn.
Tần Chí Hoa khẽ mỉm cười, nhìn anh cả của mình, trên mặt không có chút gì gọi là bất ngờ cả, vậy là đã biết trước rồi. Nhìn sang Tần Hiểu Muội đang cúi đầu, đến lỗ tại cũng đang đỏ bừng như sắp bốc khói đến nơi.
Lâm Xuân Hoa đang đưa đồ ăn đến miệng cũng sững sờ dừng lại, nhìn Giang Hạo rồi lại nhìn sang Tần Hiểu Muội, nhất thời bị tin tức này làm cho kinh hãi. Vừa rồi huyệt thái dương của Tần Đại Hữu còn giật mấy lần giờ đã bình thường lại, trong đầu ông ấy không khỏi nghĩ sang chuyện này, thì ra là vì vậy.
Ông ấy cũng cảm thấy Giang Hạo này chu đáo và nhiệt tình quá mức, nghĩ lại thì hôm nay cũng không phải lần đầu, năm ngoái có lần Giang Hạo cùng Hiểu Muội đi đón mình, lần đó ông ấy còn tưởng rằng anh ta là bạn trai của con gái mình, về nhà nói chuyện cùng vợ, bị bà ấy cười nói không phải đâu, ông nghĩ nhiều rồi.
Làm gì có chỗ nào là nghĩ nhiều hay hiểu lầm nào, trực giác của ông ấy quá chuẩn! Tên nhóc này khi đó đã có ý với Hiểu Muội rồi.
Không giống Tần Đại Hữu, Lâm Xuân Hoa đầu tiên là giật mình, sau lại ngay lập tức hào hứng, binh sĩ dưới tay Tần Chí Quân không ít, nhưng mà bà lại chỉ thích Giang Hạo mà thôi. Phó tiểu đoàn trưởng hai mươi sáu tuổi, so với Chí Quân nhà bà năm đó cũng không kém bao nhiêu đâu, bà ấy cũng vốn muốn cho Hiểu Muội tìm đối tượng là bộ đội, tốt nhất là có thể sống ở thành phố B này luôn, được ở cạnh cả con dâu và con gái, không có chuyện gì tốt hơn chuyện này được cả.
Bây giờ lại thật sự có chuyện tốt thế này, mà Giang Họa lại là chàng trai bà thích, trên mặt Lâm Xuân Hoa không giấu được sự vui mừng, bà ấy đến đây từ lúc còn trẻ, đến giờ cũng trải qua nhiều chuyện, nhìn thấu nhiều điều, nghe Giang Hạo nói xong, nhìn sang dò xét thái độ con gái mình, trong lòng đã đoán được ngay hai người tám chín phần là ở cạnh nhau rồi, tối nay lúc ngủ phải hỏi Hiểu Muội cho rõ mới được.
Vậy nên mới nói, tâm trạng của ba và mẹ với chàng trai sẽ lấy con gái mình phần lớn là không giống nhau, dù đã bàn bạc quyết định là sẽ để con trai cả giúp con gái tìm đối tượng rồi, nhưng khi thật sự xuất hiện một chàng trai như thế, trong lòng Tần Đại Hữu lại có chút khó chịu.
Con mình nuôi hơn hai mươi năm, giờ lại bị một tên nhóc đem đi mất.
Lâm Xuân Hoa nói xong, ánh mắt nhìn Giang Hạo cũng có phần như mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn lại càng hài lòng.
Tần Hiểu Muội cảm giác như mặt mình nóng đến mức có thể rán trứng được rồi, cơm cũng không ăn được nữa, đứng lên khẽ nói: “Con đi xem xem Điềm Bảo đã tỉnh chưa.” Nói xong nhanh chóng chạy lên tầng hai.