Chương 169: Chương 169

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 4,257 lượt đọc

Chương 169: Chương 169

Tần Hiểu Muội đem thư ra bên ngoài, trở về phòng đọc thư, Tần Chí Quân vừa trở lại, Lâm Xuân Hoa cũng kêu vợ chồng đưa mấy đứa nhỏ lên lầu tắm rửa rồi nghỉ ngơi.

Về phòng chơi với ba đứa nhỏ một lúc, dỗ cho chúng ngủ rồi vợ chồng mới có thể nói chuyện riêng, chuyện ở trường, chuyện của ba đứa nhỏ, chuyện của Tần Chí Hoa, có lẽ đã lâu quá không gặp rồi, Cố Uyển có bao điều muốn nói với Tần Chí Quân. Tần Chí Quân mỉm cười lắng nghe, thời gian anh không có ở nhà cùng mọi người, vợ kể từng chút một cho anh nghe. Anh đưa cho Cố Uyển một cốc nước ấm, kêu cô uống trước đã, rồi hỏi: “Em nói chú ba lần là ăn này được một món hời lớn hả?”

“Vâng.” Cố Uyển gật đầu, nói đến đây bỗng nghĩ ra gì đó, đặt chiếc cốc cốc lên bàn cạnh giường ngủ, bước xuống giường đến tủ lấy ra một chiếc hộp sắt đưa cho Tần Chí Quân. “Sau triển lãm bán hàng lần này chú ba đưa cho em hai ngàn đồng, em nhất định không nhận, chú ấy nói lần này kiếm được mười vạn, số tiền này khiến ai cũng kinh ngạc, mẹ thấy chú ấy kiếm được nhiều như thế, liền giúp em nhận tiền, số tiền này quá lớn, chú ba sau này lại đến triển lãm bán hàng ở Thiên Tân, em cũng không nói lại, vẫn là để anh quyết chuyện này.”

Tần Chí Quân ngạc nhiên: “Mười vạn?”

Anh thấy em trai của mình rất có tài kinh doanh, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng chú ba có thể kiếm được nhiều tiền trong khoảng thời gian ngắn như vậy, nhưng trong thời điểm này hộ gia đình có tiền tiết kiệm hoặc thu nhập hàng năm từ mười vạn. trở lên thực sự là một vấn đề nghiêm trọng.

Nhận lấy hộp sắt rồi mở ra, một xấp tiền.

Đây không phải là lần đầu tiên Tần Chí Quân thấy hai ngàn đồng, trước đó quà cám ơn nhà họ Phương đã là năm ngàn rồi, vì vậy anh cũng không quá hoảng hốt khi nhìn thấy hai nghìn tệ. Thay vào đó, anh quan tâm hơn đến tâm tư của Cố Uyển dành cho Tần Chí Hoa.

Cố Uyển kể xong, Tần Chí Quân cười tươi, đưa lại cái hộp cho Cố Uyển, nói: “Thế thì giúp được nhiều quá, chỉ mỗi chi phí quảng bá e là cũng ngốn của Tần Chí Hoa hơn hai ngàn, chuyện này em nghe theo mẹ đi, Tần Chí Hoa đưa cho em thì em chứ nhận.”

Nhìn Cố Uyển anh nói tiếp: “Vợ mình nhỏ bé mà nghĩ lớn lao thật, cả cái thành phố B đông đúc này ngồi xe buýt, chỉ có em là nghĩ ra chuyện quảng cáo này, anh thấy công ty xe buýt phải cảm ơn em ấy, hiệu quả quảng cáo của Chí Hoa lần này quá tuyệt, các công ty khác cũng phải học theo, công ty xe buýt sau này lại thu được thêm một khoản lợi nhuận.”

Cảm thấy vợ mình thật tuyệt, lòng mừng rỡ khôn tả, kéo Cố Uyển vào vòng tay của mình khen ngợi cô một hồi. Đã hơn hai tháng rồi không nhìn thấy nhau, nhưng cái ôm như vậy lại khiến người ta thấy dao động, Cố Uyển vẫn muốn nói chuyện với anh một lúc, nhưng anh ghé vào tai Cố Uyển thì thầm: “Vợ à, tạm xa nhau một thời gian giờ lại có cảm giác như đêm tân hôn.”

Hai vợ chồng không thể thiếu những ân ái, ngày thường Cố Uyển năm rưỡi có thể đánh thức ba đứa trẻ, ngày hôm sau là lần đầu tiên dậy muộn.

Ba đứa nhỏ sáng sớm thức dậy, Tần Chí Quân dặn đừng quấy rầy mẹ, anh nhẹ giọng nói chuyện với mấy đứa nhỏ, mấy đứa nhỏ chỉ nghĩ anh đang cùng chúng chơi trò mới nào đó, dặn không nói là ngoan ngoan nghe theo, chỉ là khuôn mặt biểu cảm thật đặc sắc, nhìn nhau không nhịn nổi cười, phải lấy tay bịt miệng lại.

Cuối cùng Tần Chí Quân bế chúng xuống lầu để Lâm Xuân Hoa trông giúp, rồi về phòng với vợ ngủ tiếp, Lâm Xuân Hoa cũng hiểu con trai hơn hai tháng chưa được ở bên vợ, cười tít mắt, hoan hỉ gọi cháu trai cháu gái đi chơi chỗ khác.

Cố Uyển tỉnh dậy lúc bảy rưỡi, nghe Tần Chí Quân nói bọn trẻ đã bị anh đưa xuống nhà, để không quấy rầy cô ngủ, cô xấu hổ quá không dám xuống gặp mẹ chồng. Mặc quần áo xong liền nép ở cửa quan sát một hồi thấy Lâm Xuân Hoa vào bếp mới vội vàng chuồn ra khỏi cửa.

Thấy vợ xấu hổ, Tần Chí Quân nói với Hiểu Muội ở phòng khách: “Anh ra tiễn chị dâu cô đây.”

Anh chạy đuổi theo cô.

Người anh cao chân lại dài, phút chốc đã đuổi kịp Cố Uyển, mỉm cười kéo tay cô nói: “Đã là mẹ của ba đứa con rồi, mà da dẻ vẫn mịn màng, mẹ bọn trẻ thật tuyệt.”

Cố Uyển nhéo nhẹ tay anh, khẽ nói: “Không phải da dẻ mịn màng mà là da mặt anh càng ngày càng dày ấy.”

Nói xong cô định gỡ tay ra, nhưng Tần Chí Quân lại nắm lại đút tay vào trong túi áo khoác nói: “Chúng ta là vợ chồng đàng hoàng, mặt dày là thế nào.”

Hai người thân mật như vậy đi ra ngoài, không khỏi thu hút ánh nhìn dị nghị, nhưng khuôn mặt Tần Chí Quân rất rạng rỡ, tỏ vẻ quang minh chính đại, dáng vẻ tôi đang nắm tay vợ tôi đấy thì sao nào.

Mua bữa sáng cho Cố Uyển gần cổng nhà, xe chở anh vẫn đang đợi ở nơi đóng quân Thương Lang, anh tiễn cô đi chỉ có thể ngồi xe buýt.

Lúc lên xe Tần Chí Quân nhìn thấy bên trong xe dán đầy áp phích này đến áp phích khác, trên xe có quá nhiều người, anh dang hai tay đẩy cô vào trong để bảo vệ, khu nhà khá xa trường học. Khi Tần Chí Quân đưa Cố Uyển đến trường vào tháng chín, anh không cảm thấy xe buýt đến trường đông đúc như vậy, khoảnh khắc này trong lòng anh đầy đau khổ, đạp xe chở đi cũng không được, trời đông gió lạnh quá.

Anh ghi nhớ điều này, cũng không nói gì. Lúc xuống xe anh hỏi Cố Uyển: “Quảng cáo của công ty Chí Hoa có phải là dán trên xe vừa nãy đúng không?”

Cố Uyển gật đầu nói, “Quảng cáo của Chí Hoa chỉ thuê trong một tháng, đây là lần đổi quảng cáo của công ty khác, kì thực hiệu quả lần quảng bá đó của chú ấy cũng không hoàn toàn là vì quảng cáo, Tiêu Vũ Phi và chị anh ta cũng hỗ trợ tìm ký giả của một số tòa soạn, cũng viết không ít về triển khôn lãm bán hàng, trước triển lãm đưa tin nhiều, em thấy cái thầy cũng có tác dụng lớn.

Tần Chí Quân ngạc nhiên hỏi: “Tại sao công ty của Chí Hoa lại có quan hệ với chị em nhà họ Tiêu?”

Cố Uyển cười nói với Tần Chí Hoa về chuyện của Hạ Mẫn: “Anh biết không, trong khoảng thời gian đó hũ giấm của Tiêu Vũ Phi mỗi ngày đều ở triển lãm bán hàng, nói thế này chứ, em thấy anh ta sợ Mẫn Mẫn ở một mình với Chí Hoa, kiểu có dự cảm ấy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right