Chương 170: Chương 170

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 4,852 lượt đọc

Chương 170: Chương 170

Tần Chí Quân cười nói: “Tiêu Vũ Phi trên thương trường, cùng những người sau lưng anh ta, Chí Hoa làm ăn ở thành phố B có mối quan hệ với anh ta thì cũng phải thôi, mặc dù cái lý do quen biết có hơi lấn cấn, nhưng chung quy thì kết quả vẫn ổn.

Cố Uyển mỉm cười, cô cảm thấy giai đoạn này tâm tư Hạ Mẫn rõ ràng là tốt hơn nhiều, không bức bối ngột ngạt như trước, trước đó mặc dù miệng nói không quan tâm đến chuyện tình cảm để tu chí làm ăn, trong lòng thì ngược lại có để tâm. Tiêu Vũ Phi nếu như không hiểu lầm Mẫn Mẫn thích Chí Hoa, rất nhiều chuyện trong lòng mơ hồ, không biết đến bao giờ mới có thể thông suốt, những hiểu lầm giữa hai người cũng thể nói ra.

Tần Chí Quân biết Cố Uyển và Hạ Mẫn có quan hệ tốt, cười hỏi: “Vậy Tiêu Vũ Phi và Hạ Mẫn giờ ở cùng nhau à?”

Vẻ mặt của Cố Uyển lộ rõ sự thích thú, lắc đầu: “Làm gì có, Mẫn Mẫn nói những khó khăn trước đó không thể trở thành người vô tích sự thêm nữa, muốn biết được cảm giác được theo đuổi, nên trước giờ không hề buông bỏ.”

Hai vợ chồng sánh bước bên nhau chuyện trò to nhỏ, Tần Chí Quân hỏi Cố Uyển: “Ngày mai em xin nghỉ được không? Mai thôi nôi mấy đứa nhỏ chúng mình ở nhà với chúng nha.

Cố Uyển gật đầu, hỏi: “Em đã xin nghỉ rồi.”

Nói đến đây khuôn mặt hiện lên vẻ áy náy, nói: “Anh Tần, em thấy vợ chồng mình hơi vô tâm rồi, anh không biết ấy chứ, Bình An và mấy đứa hiểu chuyện hết cả rồi, cứ lôi Hiểu Muội ra sân ngồi đợi em tan học về. Giờ đã là tháng mười một rồi, trời cũng khá lạnh, lúc đó em cảm thấy đau lòng lắm.”

“Hiểu Muội có nói thế nào cũng không vào, chúng nó cứ ở lì ngoài sân, lúc đó em nghĩ, anh đang trong quân ngũ, em cũng bận rộn học hành, trong lòng thấy rất có lỗi với mấy đứa nhỏ, sinh chúng nó ra lại cứ để cho mẹ với Hiểu Muội trông, em chỉ có việc tối đến cho mấy đứa đi ngủ, ban ngày không có thời gian ở bên bọn trẻ.”

Tần Chí Quân sao lại không áy náy cơ chứ, nỗi lo lắng ấy còn hơn Cố Uyển, siết chặt bàn tay cô, an ủi: “Thời gian trôi nhanh mà, đợi em tốt nghiệp là sẽ ổn thôi.”

Anh biết là Cố Uyển lo lắng về việc có nên tiếp tục học đại học không, cô từng nói với anh rằng, học vấn và bằng cấp là điểm tựa của cô, cô không muốn làm một người phụ nữ dựa vào mấy đồng tiền kiếm được nhờ dán hộp giấy, cô không muốn phụ thuộc vào anh.

Cố Uyển cảm thấy hổ thẹn, cũng có chút dao động, nhưng cũng không nghĩ vì vậy dao động, nhưng cũng không nghĩ vì vậy mà bỏ lỡ cơ hội học đại học, cô nói: “Qua năm nhất là ổn hơn thôi, lịch học không kín mít nữa, lúc đó em có thể dành thời gian nhiều hơn cho bọn trẻ, anh Tần, em cũng khá mâu thuẫn, vừa mong bọn trẻ mau lớn, cũng muốn bọn trẻ đừng vội lớn, để có thể chứng kiến trọn quá trình trưởng thành của chúng”

Khi Cố Uyển tan học vào buổi chiều, Tần Chí Quân đã đợi ở cổng trường, nhìn thấy chiếc xe jeep đỗ cách đó không xa, Uyển ngạc nhiên. Có

“Đến đơn vị hả anh?”

Tần Chí Quân mở cửa xe để cô lên xe, anh ngồi vào ghế lái, cười nói: “Anh không muốn em chen chúc trên xe buýt, nên chiều Cái nay xe đến, sau này chỉ cần không bận nhiệm vụ, buổi sáng anh đưa em đi học rồi mới đến đơn vị.”

Cố Uyển nhíu mày: “Thế thì sẽ phải vòng xa đó.”

Nói thì nói vậy, trong lòng cô cảm thấy ngọt ngào, miệng không nén nổi cười. nụ

Tần Chí Quân cười một tay xoa đầu cô, tay trái đặt lên vô lăng, nhìn chằm chằm vào Cố Uyển, Cố Uyển thấy anh nhìn vậy có chút ngại ngùng, anh cười phá lên: “Anh cứ thích chiều hư em vậy đấy, không thích sao?”

Thường thì Cố Uyển sẽ lúng túng trước câu hỏi của anh, nhưng lúc này cô cảm thấy thích thú với vẻ ngoài nghiêm túc của anh. Ai nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu cơ chứ? Anh Tần của cô yêu nồng nàn hơn trước khi kết hôn, trước đây còn hay giữ ý, bây giờ càng lúc càng thẳng thắn thể hiện.

Thấy anh không chú ý nhìn phía trước, cô nhéo má anh đẩy về phía trước, khiến khuôn mặt đẹp đẽ của anh méo mó phải đưa tay lên xoa má.

“Anh Tần, mặt dày thật đấy” Tần Chí Quân không nhịn được cười, khuôn mặt bị Cố Uyển nhéo, nhưng chỉ thấy vẻ vui mừng. Anh không nghĩ mặt dày trước mặt vợ là có gì sai, vợ anh xinh đẹp tài giỏi, nếu anh không sớm lấy về, chắc sẽ không đấu lại nổi mấy sinh viện đại học y học Trung Quốc.

Mặc dù Thương Lang được thành lập một năm nay, sau đó là lập ra bí mật 818, nhưng khi có thời gian anh vẫn đi cùng Cố Uyển đến đại học y học Trung Quốc, dù việc Cố Uyển đã kết hôn không giấu giếm gì, nhưng mỗi lần đưa cô đến trường, anh vẫn nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của nam sinh trong trường.

. Cho dù biết vợ luôn toàn tâm toàn ý với mình, Tần Chí Quân trong lòng tự hào nhưng vẫn có hơi ghen tị, vốn đã có ít thời gian bên cô, lại càng không có thời gian làm những điều lãng mạn cho cô, cô nhóc vẫn luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp của anh. Vậy nên, việc mặt dày có những cử chỉ yêu thương đối với vợ là điều cần thiết!

Cố Uyển nhéo má anh xong ngồi xuống, Tần Chí Quân lái xe vào con đường bên cạnh hòa vào dòng xe cộ, tay trái anh nắm lấy vô lăng, tay phải ôm lấy Cố Uyển, khiến cô phải nhắc nhở: “Chú ý lái xe đi kia."

Anh cười nói: “Không ảnh hưởng gì đến việc lái xe hết.”

Hai ngón tay nhỏ nhéo nhéo má anh, đó là những gì anh muốn.

Cô cũng có ý vùng vẫy nhưng không thể vì anh đang lái xe, cô nhìn về phía cửa xe bên phải, thông qua lớp kính xe phản chiếu nụ cười ngọt ngào của cô.

Cuối cùng về đến nhà Tần Chí Quân cũng biết ý, không để người nhà thấy cảnh hai người quá tình cảm, có điều vẻ mặn nồng của hai người người xung quanh nhìn cái là nhận ra ngay.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right