Chương 178: Chương 178

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 4,116 lượt đọc

Chương 178: Chương 178

Phải nói Lâm Xuân Hoa yêu thích điều gì nhất, bà thích khen Cố Uyển nhất, dù sao những cái tốt của Cố Uyển bà đều chưa từng giấu. Người ta hỏi đúng ngay ý bà, thế là bà lập tức vui mừng nói đây là tiền con dâu hợp tác làm ăn với người ta kiếm 2 được. Khi họ hỏi cụ thể là làm gì, bà chỉ nói nó liên quan đến chuyên ngành hiện tại của Cố Uyển, ngoài ra thì không hỏi được gì cả, hỏi kỹ bà chỉ cười bảo mình là phụ nữ quê mùa, làm gì được hiểu biết nhiều, bà được hưởng phúc từ con trai con dâu bà thôi.

Thấy người ta ghen tỵ, sẵn sàng bỏ nhiều tiền để mua xe thì số tiền kiếm được không phải ít? Ai cũng khen Lâm Xuân Hoa và Tần Đại Hữu có phúc.

Lúc này Tần Hiểu Muội mới biết đây là chuyện vui mà ba mẹ cô ấy nói là bí mật đó, cô ấy cũng rất xúc động. Cô ấy kéo Cố Uyển ra hỏi xe giá bao nhiêu, khi nghe nói là sáu mươi ngàn, cô ấy không vỗ ngực nói: “Tiểu Uyển, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Dáng vẻ cũng giống Lâm Xuân Hoa hôm qua khi nghe cô kiếm được hơn hai triệu.

Cố Uyển không giấu giếm khoản tiền lãi từ việc kinh doanh viên dưỡng nhan của mình, chỉ là lược bỏ số lượng không nhắc đến, Tần Hiểu Muội cũng không hỏi số lượng,

Buổi trưa, Lâm Xuân Hoa nấu một bàn nhiều món ăn ngon, cả nhà ăn mừng một hồi, buổi chiều Tần Chí Quân cùng Cố Uyển đi mua đồ dùng trong nhà, lúc này không cần dùng phiếu nữa, hai người mang đủ tiền mua những thứ này, giống như Cố Uyển đã nói, mua mỗi thứ hai cái, một cho nhà chồng, một phần gửi về cho nhà mẹ của cô.

Mã Tần Chí Quân đã Không phải gửi về như đã nói lúc đầu, mà là đi theo đường quân đội. hỏi được một xe quân đội sắp về nhà, định nhờ người ta tiện thể mang hộ về luôn. Muốn gửi những thứ này, một là lo đụng hàng, hai là giá quá đắt, thực sự không yên tâm.

Đồ gia dụng thì giữ lại trong nhà mình dùng, trong trung tâm thương mại có xe tải đến giúp vận chuyển, giao đồ đến cửa nhà Tần, khi công nhân đang dỡ hàng lại được một phen náo nhiệt, nghe nói gia chủ nhà họ Tần làm ăn phát đạt. Sáng có xe hơi, chiều có tủ lạnh, máy giặt tivi màu và đồ gia dụng, những thứ đó không phải hiếm ở khu dân cư này, nhưng chiếc xe hồi sáng mua nghe nói là đến sáu mươi ngàn

Trong khu dân cư bọn họ xe quân sự cũng có giá ba mươi ngàn rồi, sáu mươi ngàn đồng, họ có thể mua được hai chiếc xe jeep loại tốt. Cô con dâu hiền lành và ít nói của nhà họ Tần rốt cuộc đã kiếm được bao nhiêu tiền, nghe nói vẫn còn học đại học mà, cũng có năng lực quá nhỉ. Trong khu dân cư này có rất nhiều sĩ quan,

nhưng không có nhiều sinh viên đại học, khi họ về nhà, họ chắc chắn sẽ lấy điều này làm tấm gương để giáo dục con cái còn đang đi học, chuyện vào đại học sẽ khác, cứ nhìn vợc của Tần đoàn trưởng là biết.

Chỉ có nhà họ Phương mới biết làm gì có sinh viên đại học nào có bản lĩnh như vậy, có bản lĩnh chỉ có mình Cố Uyển mà thôi.

Hai nhà Phương Hạ biết con cái họ kiếm được bao nhiêu tiền trong năm nay, thật không thể tin được, trong đời họ chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy. Phương Trí Trung làm quan cũng lớn, trong tay cũng có nhiều của cải, nhưng lại không bì được với con gái nhà họ.

Bây giờ không nói không có bản lĩnh trong kinh doanh nữa, nhìn Phương Nhan vẫn trưng cái mặt ra, lúc âm thầm nói chuyện với Tần Nhã Thanh trên mặt cũng không giấu được vẻ tự hào.

Tư tưởng của dân quê, điều đầu tiên khi người già nghĩ đến con cháu về quê báo hiếu tổ tiên chính là con cháu khoác áo gấm về làng báo hiếu, Tần Đại Hữu cũng có suy nghĩ này. Mấy năm gần đây con dâu mua được một cái xe đắt như vậy, ông lão nảy ra suy nghĩ muốn về quê ăn tết, suy nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến ông ấy không kìm nổi nỗi nhớ nhà nữa.

Buổi tối lúc sắp đi ngủ ông ấy xoay qua xoay lại mấy lần như lật bán tất, làm Lâm Xuân Hoa phải hỏi xem ông ấy bị sao. Tần Đại Hữu giãi bày tâm sự với Lâm Xuân Hoa, khiến Lâm Xuân Hoa cũng bắt đầu nhớ quê nhà.

Bây giờ được sống khi trước có nghĩ cũng không dám nghĩ, chi phí ăn mặc tốt đến mức không thể chê, cháu trai cháu gái hoạt bát đáng yêu, thằng ba với con gái cũng ở ngay bên cạnh, cuộc sống bây giờ của Lâm Xuân Hoa quá thư thái. Nhưng hôm nay Tần Đại Hữu nhắc đến chuyện về quê lại khiến Lâm Xuân Hoa nhớ đến cả nhà con thứ hai, Sáu Cân lớn hơn Bình An hai tháng, bà ấy chỉ chăm được có một tháng, không biết bây giờ nhóc ấy lớn lên trông như nào, có đáng yêu không.

Đây là cháu trai cả do chính bà ấy chăm sóc một thời gian, sao có thể không có tình cảm được. Nghĩ đến con trai cháu trai còn ở quê nhà, mà đã hơn một năm không gặp hàng xóm láng giềng, Lầm Xuân Hoa cũng động lòng.

“Từ lúc con bé Uyển gả cho Chí Quân đã đến thành phố B, cũng hơn hai năm chưa về quê rồi, có khi con bé đang được nghỉ đông lại đi được đấy, chỉ không biết bên phía Chí Quân có được nghỉ về thăm người thân không thôi.”

“Còn tám chín ngày nữa là ăn tết, hay là ngày mai hỏi thử xem?”

Hai vợ chồng già thương lượng như vậy một lúc rồi mới ngủ, hôm sau lúc cả nhà cùng ngồi ăn sáng, Tần Đại Hữu hỏi ý tứ Tần Chí Quân và Cố Uyển về chuyện này. Bởi vì đề nghị này khá bất ngờ, nên Cố Uyển còn hơi sửng sốt, đến khi cô phản ứng kịp thì trong mắt đầy ý cười, thật ra ô cũng hơi nhớ ba mẹ anh trai với chị dâu, còn có cháu trai nhỏ Đa Đa.

Chính cô mang thai mười tháng mới sinh được ba đứa bé, tuy có mẹ chồng giúp đỡ, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng sự cực nhọc khi nuôi con, cũng bởi vậy nên cô càng biết ơn công sinh thành nuôi dạy của ba mẹ hơn. Hơn nữa đã hai năm không gặp anh cả và chị dâu, bây giờ cháu trai nhỏ Đa Đa đã năm tuổi.

Bởi vì mấy đứa Bình An, nên bây giờ Cô Uyển rất thích trẻ con, mấy năm nay cô chỉ gửi đồ về nhà hai lần với gọi mấy cuộc điện thoại, nếu có thể về quê ăn tết thì tốt quá.

Cô nghĩ đến đây thì nhìn Tần Chí Quân, Tần Chí Quân rũ mắt nghĩ một lúc, nói: “Để hôm nay lúc đến trung đoàn con sẽ đến nói chuyện với Chu Dương và chính ủy, để con hỏi thử xem cuối năm có nhiệm vụ gì không, nếu không nhiệm vụ cần con chấp hành thì có lẽ năm nay có thể nghỉ về thăm người thân.”

Trong lòng Lâm Xuân Hoa bắt đầu cầu xin Thần Phật, nhưng lỡ như có nhiệm vụ khác, đến cuối năm rồi còn có nhiệm vụ thì ai yên tâm cho nổi, ăn tết cũng không yên lòng được.

Không biết có phải vị thần nào nghe thấy lời cầu khẩn của bà ấy không, đến giữa buổi sáng Tần Chí Quân gọi điện về nói năm nay có thể nghỉ về thăm người thân mấy ngày, bảo mọi người ở nhà dọn dẹp đồ đạc.

Lần này mọi người trong nhà bắt đầu hưng phấn, Tần Đại Hữu lập tức gọi điện cho Tần Chí Hoa đang ở hội chợ thương mại Tần Thị, hội chợ thương mại bên chỗ anh ta đã kết thúc chỉ còn lại chút việc là xong, nói là ngày mai có thể về thành phố B kịp để về quê cùng mọi người.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right