Chương 179: Chương 179

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 948 lượt đọc

Chương 179: Chương 179

Cố Uyển mang ít thức ăn ngon đến chỗ thầy Lý Tế Xuyên, kể chuyện cô phải về quê ăn tết cho ông ấy.

“Vốn dĩ năm nay cháu định mời ông sang ăn tết với nhà cháu cho vui, nhưng đột nhiên cả nhà quyết định về quê, nên cháu muốn hỏi thầy không biết ông có muốn đến phía nam với bọn cháu không, cảm nhận

không khí ăn tết vui vẻ phía nam.” Nhà của nhà họ Tần đã bỏ không, nhưng bên nhà mẹ đẻ của cô vẫn ở được.

Lý Tế Xuyên nghe thấy vậy thì cười xua tay, nói: “Cháu có lòng thì ông đã vui rồi, ông ở đây đã quen rồi không đi theo các cháu làm gì đâu, mọi người cứ về đi, Tết m Lịch cũng không dài lắm, năm sau vẫn gặp nhau thôi. Chỉ là cháu đừng quên đọc sách y học ông đưa, cháu học rất nhanh, người khác học phải mất ba bốn năm mà ông thấy cháu chỉ cần một năm, chờ sau này nền tảng của cháu vững rồi ông sẽ dẫn cháu đến bệnh viện tiếp xúc với người bệnh, để cháu tự động tay học, học y quan trọng là phải tập trung thực hành chứ chỉ đọc sách không thôi cũng vô dụng.”

Cố Uyển nghe vậy thì vui mừng, cười nói: “Cháu nhất định sẽ học nghiêm túc, thầy nhớ ăn tết thì phải làm cho mình đồ ăn ngon đấy, có khả năng năm sau cháu với anh Tần sẽ dẫn mấy đứa trẻ đến chúc tết ông muộn.”

Lý Tế Xuyên cười nói không sao, ông về phòng lấy ra mấy món đồ cho Cố Uyển, nói: “Bên trên cho nhiều quá, một mình ông không ăn hết, cháu mang về nhà để ăn hay mang đi tặng cũng được.”

Nhận học trò này được hơn một năm, tình thầy trò giữa hai người cũng dần sâu sắc hơn. Lý Tế Xuyên có địa vị như vậy, bình thường các tư lệnh hay tướng tá gì đấy có thứ gì tốt sẽ đưa đến cho ông một phần, nhưng một mình ông lại không thể dùng hết nhiều thứ như vậy được, vậy nên mỗi lần Cố Uyển đến là lại xách một túi đầy về.

Cố Uyển hơi cười, cô xách đến một ít đồ ăn ngon trong thành phố lại đổi được một đống đồ tốt, không biết đã chiếm được bao nhiêu của hối, nói: “Thầy, cháu cảm thấy như lần nào cháu cũng đến đây tống tiền ông ấy.”

Lý Tế Xuyên bậy cười, nói: “Chỗ ông chỉ có một học sinh đến tống tiền là cháu thôi, cháu đến nhiều mới tốt, nếu không mấy thứ này cứ để ở chỗ ông mãi cũng lãng phí.”

Cố Uyển rời khỏi nhà họ Lý về đến nhà, Lâm Xuân Hoa nhìn một đống túi to túi nhỏ trong tay, đi qua xem thử thì thấy đầy trà rượu ngon và thực phẩm dinh dưỡng, còn có rất nhiều bánh kẹo ăn rất ngon, không nhịn được nói: “Uyển à, người thầy này đối xử với con rất tốt nha, đặc biệt là mấy tháng gần đây, mỗi lần con đến đấy là ông ấy lại cho con một đống thứ để mang về, người này ấy là người sống tình cảm. Có câu rất hay, một ngày làm thầy cả đời làm cha, sau này con phải hiếu thuận với ông ấy vào.”

Cố Uyển gật đầu, trong lòng cô cũng biết đạo lý này.

Đến chạng vạng Tần Chí Quân mới về, anh nói có hai chiến sĩ ở Thương Lang là người cùng quê với họ mà đúng lúc bọn họ cũng được nghỉ về thăm người nhà, anh định lái chiếc xe Jeep với chiếc Santana của Cố Uyển để về, đến lúc đó ba người bọn họ sẽ thay phiên nhau lái xe.

Xe mới mua được mấy ngày, Cố Uyển có lấy ra lái mấy lần, nhưng cô vẫn không dám lái xe đường dài. Có hai chiến sĩ biết lái xe đi cùng bọn họ cũng tốt, đối phương có thể tiết kiệm được tiền vé xe đi đi về về, mà người bên nhà họ Tần nhiều người, một xe không đủ chỗ, hai xe mới rộng rãi hơn, cả nhà nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Tần Chí Quân hoàn toàn không hề lo lắng đến đám cướp đường bây giờ đang hoành hành, một là những người này không dám ra tay với xe của quân đội, hai là nếu đám cướp kia thật sự không có mắt thì cũng chỉ có đám cướp xe xui xẻo.

Hôm sau Hiểu Muội và Tần Đại Hữu ở nhà trông trẻ, Cố Uyển bảo Lâm Xuân Hoa cầm sổ tích kiệm của bà ấy với Tần Hiểu đến ngân hàng với cô trước. Cô đến quầy rút ba nghìn đồng rồi cất vào túi, lại chuyển lần lượt một vạn và hai nghìn đồng vào tài khoản của hai người.

Cô nói với Lâm Xuân Hoa: “Cái này là tiền mừng tuổi cuối năm, Chí Hoa có thể tự kiếm được nhiều tiền, cuối năm con cho một bao lì xì là được, nhưng mẹ và ba còn có Hiểu Muội đã rất vất vả vì gia đình con năm qua rồi. Năm nay con kiếm được nhiều, nhiều tiền như thế cũng không thể mang về được nên con chuyển cho hai người, con chuyển thẳng vào tài khoản tiết kiệm, đến tết con lại cho thêm bao lì xì đỏ nữa cho mọi người cùng vui.”

Lâm Xuân Hoa nhìn số tiền trên hai quyển sổ nhỏ, vốn dĩ bà ấy có tích cóp được đổi chút, lần trước con thứ ba cho ba nghìn đồng, vừa nãy con bé Uyển lại chuyển thêm một vạn. Bà ấy nhìn chằm chằm cuốn sổ спа nhỏ một lúc, đột nhiên lại đóng sổ lại, bà ấy nhìn xung quanh rồi nói nhỏ bên tại Cố Uyển: “Mẹ thành hộ có tiền vạn rồi à?”

Cố Uyển nở nụ cười, nhỏ giọng trả lời bà ấy: “Sao lại không ạ.”

Lần đầu tiên trong cuộc đời bà ấy giàu có như vậy, bà ấy quên mất định khuyên con dâu có làm ăn kiếm được tiền cũng đừng tiêu xài phung phí. Nhìn vào cuốn sổ của con gái, lẩm bẩm nói: “Uyển à, con bảo mẹ nên nói thế nào đây, tiền mừng tuổi này của con quá hào phóng, nhà chúng ta có phúc, Hiểu Muội có chị dâu như con cũng là phúc.”

Bà ấy không dám nghĩ đến một vạn đồng, ngay cả hai ngàn đồng cô cho Hiểu Muội đã bằng tiền lương cả năm của một công nhân cấp cao rồi, đời này làm sao có thể tìm được con dâu hay chị dâu tốt như vậy đây.

“Đấy là phúc của con mà, ba mẹ chồng với các em chồng không gây khó khăn đã là rơi vào ổ hạnh phúc rồi.” Cố Uyển cười, thân mật khoác cánh tay Lâm Xuân Hoa, chỉ túi của bà ấy nói: “Mẹ nhận lấy đi, chúng ta đi mua chút đồ mang về quê.”

Lúc nói chuyện với Lâm Xuân Hoa miệng Cố Uyển như được bôi mật, bảo sao cô gả vào nhà họ Tần hai năm Lâm Xuân Hoa càng ngày càng thương cô, nói chuyện làm việc rất ấm áp như một cái áo bông nhỏ ấm áp đến tận tim, sau có thể không thương hết mực được.

Hai người mẹ chồng con dâu đến trung tâm thương mại, chủ yếu là mua mấy thứ cho người nhà. Lâm Xuân Hoa làm bà nội nên mua quần áo cho cháu là chính, ở nông thôn phổ biến mua quần áo mới để ăn tết, bà ấy mua cho Sáu Cân một bộ, ước tình chiều cao rồi mua rộng hơn một chút để đến năm sau vẫn có thể mặc vừa.

Tần Hiểu Muội là cô, nếu về thì đương nhiên phải mua ít đồ cho cháu, bởi vì đột ngột quyết định về quê nên bây giờ vội vàng làm có hơi khó, cô ấy bận làm cho ba đứa Bình An không có thời gian rảnh nên nhờ Lâm Xuân Hoa mua hộ. Lâm Xuân Hoa giúp con gái nhà mình chọn cho Sáu Cân một cái áo bông với quần bông, ở nông thôn thì đây đã là món quà lớn rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right