Chương 184: Chương 184
Điềm Bảo tiến đến làm mẫu cho Sáu Cân, gọi Bình An bằng một chất giọng ngọt ngào: “Anh ơi.”
Cô bé nói chuyện với Bình An rất rõ ràng, giọng nói lại non nớt mềm mỏng, rất dễ nghe.
Sáu Cân nghe hiểu, chỉ có điều không chịu nói chuyện, cậu bé không lo lắng về ba người Bình An, nhưng cậu bé không có anh em chị em, cũng không quen thân với Tam Bảo như vậy.
Đa Đa đột nhiên lấy socola từ trong túi gắn con gấu bông nhỏ, đưa cho Sáu Cân, ánh mắt Bình An sáng lên, cầm thành socola bóc ra, cho Sáu Cân ngửi một chút, sau đó thu về, học dáng vẻ Tần Chí Hoa bình thường hay trêu chọc bọn nó, nhẹ nhàng nói: “Gọi anh đi.”
Nói xong lời này bản thân con nuốt nước miếng, mắt liếc thanh socola trên tay.
Sáu Cân nhìn mặt ba đứa bé giống nhau đã hơi mụ mị, gọi một tiếng đã có socola, thật sự đã gọi: “Anh”
Bình An vui vẻ, hãy nói đi, chiêu này của chú ba đặc biệt có tác dụng với trẻ con.
Cậu bé dùng móng tay kẻ một miệng socola lớn bỏ vào miệng Sáu Cân, Sáu Cân cắn chút, ánh mắt lập tức sáng lên, không chút suy nghĩ lại gọi anh.
Bình An muốn đút miệng Điềm Bảo một miếng socola ngây ngẩn, sửng sốt nhanh chóng đút miếng kia vào miệng Điềm Bảo, lại bẻ một miếng đút vào miệng Đa Đa, sau cùng còn một chút, bé mập cứ chép miệng, nước miếng cũng không ngừng ứa ra, liếc nhìn em trai mới đang nhìn mình, suy nghĩ một lát nhắm hai mắt lại đút vào miệng Sáu Cân.
Ôi chao bộ dạng của Bình An rất đau lòng, Tần Chí Hoa nhìn thấy không nhịn được bật cười, kéo Đa Đa đứng bên cạnh Bình An, vỗ vào miệng túi cậu bé hỏi: “Đa Đa, cháu còn thầm giấu socola mà? Nhanh cho anh cháu thêm một thanh đi.”
Đa Đa thích ăn socola, cậu bé ăn không ngừng, lòng rất gian xảo, còn hiểu được phải giấu mấy thanh từ từ ăn, vừa rồi cậu bé còn vui vẻ lấy ra, chứng tỏ cậu bé con Đa Đa là một đứa nhỏ chiều anh em, chú ba đã nói như vậy, lại thấy anh cả chưa ăn miếng nào, cậu bé lại lấy từ túi khác ra một thanh.
Phải, còn phân ra mấy chỗ nữa, Tần Chí Hoa cũng bội phục, đầu óc một đứa cháu nhỏ mới một tuổi hai tháng đã như cái sàng thế này rồi.
Hai gia đình rất lâu không gặp nhau rất nhiều chuyện để nói, Cố Uyển thấy ba bé mập nhà mình được Tần Chí Hoa chăm sóc và đang chơi với Sáu Cân nhà Tần Chí Cương không nhịn được mỉm cười, cô nhìn mẹ và chị dâu nói chuyện vài câu, nhìn đồng hồ rồi đi vào bếp.
Cố Uyển gả đi tổng cộng mấy ngày chỉ sống xa nhà mấy ngày thì mấy ngày ấy Lâm Xuân Hoa vẫn nói về quy của của người vợ mới không thể làm, cho nên cô cũng chỉ vào mấy lần bếp nhà họ Tần, hè không hề từng dùng qua. Lúc này em dâu hai Vương Hải Quyên đang lấy gạo, thắp lửa nấu nồi nước lớn Cố Uyển cười nói: “Em dâu hai, buổi trưa làm món gì vậy, chị phụ thu lên cho.”
Vương Hải Quyên khó hiểu hơi bứt rứt, bình thường cô ta không cảm thấy bản thân trông rất xấu xí, nhưng khi nhìn đến Cố Uyển quần áo gọn gàng đi vào trong bếp cô ta cảm thấy từ đầu đến chân mình đấu luộm thuộm, theo bản năng nói: “Chị ngồi xem mấy ngày rồi chị nghỉ ngơi đi, cơm trưa em nấu là được được.”
Tần Chí Cương vừa từ trong sân tiền vào lấy dao thai chuẩn bị giết gà cũng kinh ngạc, khi nào mà vợ anh ta lại lương thiện nhân từ như thế? Anh ta nhìn Vương Hải Quyên, dựa theo lời của cô: “Đúng vậy, chị dâu cả, buổi trưa chị và mẹ nghỉ ngơi chút đi, ngồi xe lâu như vậy cũng mệt lắm rồi.”
Cố Uyển mỉm cười: “Ngồi xe có gì mệt đâu, ngồi xe lâu bây giờ vận động mới phải.”
Cô vừa nói vừa xắn tay áo, ra tay thu dọn đống thức ăn ở góc phòng, còn chưa đến hai phút, Lâm Xuân Hoa và Hiểu Muội, Chúc Phượng Tiên và Vương Thủy Anh lao vào vào bếp như ong vỡ tổ, trong gian nhà chính chỉ còn đàn ông ngồi nói chuyện, phụ nữ chuyển đến phòng bếp vừa nấu cơm vừa nói chuyện, Tần Chí Cương cũng được vào gian nhà chính uống trà nói chuyện.
Bọn họ đều là những người nấu ăn giỏi, làm việc rất nhanh nhẹn, hai cái nồi cùng bắc lên bếp chưa đến một tiếng bày ra giống như nấu hai bàn thức ăn, hơn mười một giờ cả nhà đã bắt đầu ăn cơm rất náo nhiệt.
Hai đồng chí của Tần Chí Quân không uống rượu, suy nghĩ ăn nhanh chút để về nhà, Tần Chí Quân biết đi lính rất khó để về nhà, nhanh chóng ăn xong cơm trước rồi lái xe đưa họ về nhà, nhà hai người lính một người ở huyện người còn lại ở một thôn trang cách đó một giờ đi xe. Ba người ra ngoài, Cố Uyển buông bát đũa đứng dậy kéo Tần Chí Quân ra trước hiên nhỏ giọng dặn dò anh, trong phía cốp sau xe Jeep có rất nhiều rượu bia thuốc lá đồ ăn đặc sản, đưa người về, ai cũng không ổn định, cuối năm nay bảo anh đứa người về nhà tặng họ ít quà, vậy ý nghĩa biết bao.
Tần Chí Quân mỉm cười đồng ý, siết cánh tay Cố Uyển bảo cô vào nhà từ từ ăn cơm, sau khi ăn cơm xong thì nghỉ ngơi một chút đừng để bị mệt, anh nhìn Cố Uyển gật đầu mới ra ngoài đưa đồng đội rời đi.
Bình thường vợ chồng hai người bọn họ vẫn luôn thân mật như vậy, bản thân họ không cảm thấy có gì, Lâm Xuân Hoa bọn họ cũng thường thấy, chỉ là người nhà họ Cố và Vương Hải Quyên nhìn thấy cảnh này, người nhà họ Cố không diễn tả sự vui mừng, Vương Hải Quyên lại rất hâm mộ, cảm thấy chi dâu cả của cô ta sống cũng rất tốt.
Hồi cô ta và Tần Chí Cương yêu và kết hôn dường như đã từng ngọt ngào như vậy, chỉ là hồi ức đó quá ngắn ngủi, đến bây giờ suy nghĩ lại cũng là kí ức rất về trước.
Lúc cô ta đang ngẩn ngơ, Cố Uyển đã về lại chỗ bên cạnh, lúc cô gắp thức ăn cho ba đứa trẻ không vớ đến, cô cũng gắp cho Sáu Cân cũng, cười nói: “Sáu Cân phải ăn nhiều vào, trông sẽ xuất chúng hơn các em đấy.”
Sáu Cân xấu hổ cười với Cố Uyển, trẻ con rất đơn thuần, cho nên cũng là người nhạy cảm với cảm giác thiện ý và ác ý nhất. Sáu Cân có thể cảm giác được lòng tốt của Cố Uyển, cũng biết bác gái xinh đẹp này là mẹ của anh, cậu bé tò mò lại muốn thân thiết hơn, nhưng hơi xấu hổ. Còn lời Cố Uyển nói cậu bé là anh, cậu nhóc không để trong lòng.
Mấy đứa trẻ đến ăn cơm xong thì trộn một bát canh gà, lúc ba đứa trẻ Bình An có thể thoải mái đưa thìa vào miệng ăn, Lâm Xuân Hoa để cho ba anh em này tự ăn, ba đứa bé to gan này cũng không sợ người lạ, lần đầu về nhà ăn cơm, mà bọn nó có thể để tay trái chống bản, tay phải cầm thìa múc đồ ăn mình muốn ăn. Sáu Cân lớn hơn so với bọn nó nên biết điều hơn rất nhiều, người lớn gắp cho cái gì thì ăn cái đây, nếu người lớn không để ý đến cậu bé, cậu bé sẽ ăn cạnh trộn trong bát.