Chương 185: Chương 185

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 1,287 lượt đọc

Chương 185: Chương 185

Bình An cảm thấy mình là anh, nhìn Sáu Cân cũng trung thực quá, cảm thấy Điềm Bảo bình thường cậu bé phải chăm sóc cũng mạnh hơn cậu bé, Bình An lấy chiếc thìa nhỏ của mình múc đồ ăn, sau đó làm đao động mấy giọt cạnh đồ vào bát của Sáu Cân.

“Hữu Kim, ăn đi.” Giọng nói vừa non nớt nhẹ nhàng, bộ dạng có chút chút khí phách. Sáu Cân cảm thấy người anh này thật quá tốt!

Cố Uyển còn không biết được Bình An bảo Sáu Cân gọi cậu bé là anh, thấy cậu biết hiểu chuyện chăm sóc người khác con khen cậu bé, còn nói: “Con không được trực tiếp gọi là Sáu Cân, phải gọi là anh.”

Kết quả Bình An không gọi anh, Sáu Cân toét miệng cười gọi Bình An là anh.

Cố Uyển định uốn nắn lại lần nữa mà Cố Uyển định uốn nắn lại lần nữa mà không có kết quả, nhìn Bình An nhà mình còn dáng vẻ rất hưởng thụ, nhìn Vương Hải Quyên hơi ngượng ngùng.

Vương Hải Quyên nói không sao cả, bọn nó lớn lên chút sẽ hiểu, Bình An rất có dáng vẻ của một người anh trai.

Cố Uyển nói đại khái cậu bé có thói quen ra ngoài sẽ chăm sóc Đa Đa và Điềm Bảo, cô nói với Vương Hải Quyên về chuyện ba đứa trẻ sinh ba hồi còn bé.

Trước đây Vương Hải Quyên không biết gì về Cố Uyển, hôm nay thấy cô là người rất tốt trong lòng hơi xấu hổ, cô ta cũng không dám nói nhiều, nhìn Cố Uyển đối xử với cô ta vậy dường như cô vốn không biết mấy chuyện kia, trong lòng cô ta lại cảm thấy mình rất xấu xa, bởi vì chồng biết, cha mẹ chồng biết, em chồng, em gái chồng và ba mẹ Cố Uyển đều biết một chút.

Trước đây cô ta chỉ cảm thấy mình rất tủi thân, cô ta vừa tiếp xúc với Cố Uyển mới ac phát hiện, người mà cô suy đoán một cách ác ý, thực tế là một người phụ nữ rất ấm áp và khiếm tồn, không hề coi là người xấu. Cô ta có thể hâm mộ, chi là hâm mộ, đối với người thế này bạn sẽ cảm thấy sự ghen ghét xấu xa ban đầu trong lòng mình ban đầu rất buồn cười.

Cố Uyển nhìn ra Vương Hải Quyên hơi không được tự nhiên, lựa chọn các chủ đề về con cái nói chuyện với cô ta, lúc nói chuyện đến Sáu Cân Vương Hải Quyên dần dần nói nhiều hơn, trong mắt cũng có ý cười ấm áp.

Đàn ông phải uống chút rượu, Lâm Xuân Hoa ăn cơm nhanh một chút, cũng ngồi vào bàn nhỏ nhìn đứa cháu trai bên cạnh. Bà xoa đầu Sáu Cân hơi đau lòng, nói Vương Hải Quyên: “Sao lại nuôi đứa bé này vừa gầy vừa đen vậy?”

Sắc mặt Vương Hải Quyên bỗng cứng đờ, nói Sáu Cân ăn không được ngon. Lâm Xuân Hoa ngồi bên trên nhìn một lúc, đã nhìn ra vấn đề. Đứa bé này rất nhút nhát, trong nhà mình sao lại không dám dùng thìa ăn thức ăn? Mấy đứa Bình An lại giống như lớn lên trong nhà hơn cậu bé, ngược lại cậu bé giống như khách.

Bà ấy hỏi Vương Hải Quyên đã xảy ra chuyện gì, trong lòng Vương Hải Quyên biết rõ lý do, nhưng cô ta cũng không dám nói thật.

Hai tháng trước Sáu Cân bị đưa về nhà mẹ cô ta, tính tình mẹ cô ta ôn nhu, chị dâu cô ta lại vô cùng đanh đá, Sáu Cân e là đã bị hành hung mới có thể hình thành tính cách như vậy.

Vương Hải Quyên thấy con trai mình vừa gầy vừa đen cũng đau lòng, nhưng cô ta không có cách nào, cô ta phải trông nom trong tiệm, trước khi Lâm Xuân Hoa về, sau khi Tần Chí Cương để cô ta về nhà, cô ta kéo dài không đến hai ngày mới về được thôn, không tự mình nhìn thấy, những điều phỏng đoán trong lòng có thể khiến cô ta dày vò đến điên mất.

“Trước con có giúp đỡ một tiệm quần áo trong huyện thành, con đưa Sáu Cân về nhà mẹ đẻ con một thời gian, về nhà có thể hơi sợ người lạ.” Vương hải Quyên bị Lâm Xuân Hoa hỏi, cô ta đành nói như vậy.

Lâm Xuân Hoa nghe nhíu mày nói: “Vẫn là con cái quan trọng hơn, Chí Cương làm ăn cũng được rồi, không phải nói là mời được người sao?”

Vương Hải Quyên nghe thấy mời được người, trong chớp mắt sự phẫn nộ cuộn trào trong lòng, sắc mặt trở nên hơi khó coi, cô ta lo lắng Lâm Xuân Hoa hiểu lầm cô nhăn mặt cúi đầu xuống.

Thuê người, thuê người như vậy cô ta mới không yên tâm, một người phụ nữ không biết xấu hổ có ý đồ xấu với vợ chồng cô ta, i Tần Chí Cương còn giữ vững không thể từ chối, nếu cô ta không ngồi trong tiệm, người đàn ông của cô sớm đã thành của người khác rồi.

Vì một nhân viên tiệm, anh ta tình nguyện ngày nào cũng chiến tranh lạnh với cô ta không chịu đuổi việc người đó, máng cố mắc bệnh hoài nghi, thậm chí trong lúc cãi nhau miệng không ngừng mắng cô có phải điên không. Tần Chí Cương nói anh ta không có ý đồ với cô ta, không có ý đồ tại sao không thể đuổi việc, nhân viên tiệm nào phải không thể tuyển được, tại sao đổi người khác lại không được, tình nguyện để quan hệ vợ chồng nguội lạnh cũng không chịu đuổi việc, đây còn không phải là vấn đề sao? Nói không có ý đồ ai tin?

Vương Hải nghĩ đến đây mũi cô ta cay tê dại, trong mắt đã có nước mắt, cô ta cố nén những giọt nước mắt kia, không muốn bị người khác nhìn

thấy. Cô ta gả vào nhà họ Tần, cô ta làm việc cả ngày cũng đắc tội đến ba mẹ chồng, em trai em gái chồng, chỗ dựa con lại chỉ có thể là Tần Chí Cương, bây giờ quan hệ với Tần Chí Cương trở lên như vậy, ai sẽ nói giúp cô, không chắc chắn sẽ mong Tần Chí Cương rời xa cô cười một người mới.

Cô ta cũng chẳng nhờ vả được hai, cô ta chỉ có thể cổ thủ tại trận, trông nom cái nhà này.

Bên nhà mẹ chịu giúp cô nuôi Sáu Cân, là cho phép cô đóng đóng sinh hoạt phí mười hai đồng, chị dâu cũng nói rất nhiều rằng trong nhà cô ta đã là một người phụ nữ có chồng. Vương Hải Quyên biết, cuộc hôn nhân này chấm hết, cô không có chỗ có thể đi, nhà mẹ sớm đã không phải là nhà của cô.

Cô ta vùi đầu không lên tiếng, Lâm Xuân Hoa hơi kinh ngạc tính khí con dâu hai thay đổi nhiều quá. Nói như thế nào đây, biết đầu hơn so với trước. Bà chôn nghi ngờ trong lòng, cũng không đi hỏi, ôm Sáu Cân cẩn thận đút cơm cho cậu bé.

Bà ấy chăm cháu trai cả một tháng, tất nhiên cũng có cảm tình, nhìn dáng người nhỏ bé này không đau lòng sao? Lúc Vương Hải Quyên lại ngẩng đầu thấy bà đã Sáu Cân cẩn thận đút cơm cho cậu bé, trong lòng giống như có một điều gì nhẹ nhàng chạm vào.

Đứa trẻ ăn xong, bên đàn ông cũng đã sắp ǎn xong, Sáu Cân có Lâm Xuân Hoa trông Vương Hải Quyên chủ động thu dọn bát đũa. Những người phụ nữ cũng giúp bê thức ăn trên bàn, thu dọn sạch sẽ, Tần Hiểu Muội lại đi rót trà nóng, mọi người ngồi xuống uống chút trà trò chuyện, một lúc lâu sau Tần Chí Quân đưa người xong quay về.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right