Chương 189: Chương 189
Vương Hải Quyên quay mặt sang chỗ khác, tay lau lau trên mặt, nghe lời Cố Uyển, cô ta không đổ dầu vào trong nồi mà lại múc hai muỗng nước rồi thả vào trong nồi hai quả trứng vào.
Làm xong những chuyện này, cô ta mới nhìn Cố Uyển, cười với cô một cái rồi nói: “Chị dâu, hóa ra con người chị thật tốt, khó trách cha mẹ đều thích chị. Trước kia em... Rất không biết đầu đuôi, làm chút chuyện hồ đồ, có lỗi với...”
Chính cô ta cũng thấy bất ngờ khi nói câu xin lỗi thế này, có lẽ dạo gần đây phải trải qua quá nhiều chuyện, cũng có lẽ do sự quan tâm của mẹ chồng với Sáu Cân đã khiến cô ta mềm lòng, hoặc có lẽ do Cố Uyển đã ân cần chăm sóc quan tâm đến cô ta...
Hóa ra lúc nói ra mọi thứ lại không hề khó chịu như vậy, sai chính là sai, cô ta đúng là nên nói lời xin lỗi, làm thế này khiến xiềng xích quanh cô ta như được giải phóng, để cô ta có thể thoải mái hơn mỗi khi đối mặt với Cố Uyển.
Cố Uyển nghe đến ngây người, cô cười rồi nói: “Mặc dù chị không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng em có thể nói những lời thế này chứng tỏ em đã thật sự thay đổi.”
Cố Uyển có thể dễ chịu cười nói bỏ qua như vậy khiến trong lòng Vương Hải Quyên thanh thản hơn rất nhiều, cô ta cứ tưởng là chuyện này rất mất mặt, bây giờ lại có thể nói ra hết với Cố Uyển.
“Cuộc sống ở nhà chồng của chúng ta chẳng khác là bao, lúc mới được gả vào nhà, em phát hiện sính lễ của chị nhiều hơn của em, người trong nhà nhắc đến chị một cách thân mật như thể mọi người vốn đã là người một nhà còn em cứ như một người ngoài không thể hòa nhập vào đó. Khi ấy, trong lòng em rất bất ổn, em chưa gặp chị đã thấy không thích chị, nhìn cái gì cũng cảm thấy không đúng, cảm thấy cha mẹ thiên vị chị nên đã quấy phá trong nhà một lần, cảm tình của người trong nhà đối với em càng kém hơn, sau đó khi chị gửi quần áo cho cha mẹ Hiểu Muội, em cảm thấy chị đang cầm tiền của anh cả để thu mua lòng người...”
Vương Hải Quyên nhắc lại những chuyện mình đã làm nên có hơi ngượng ngùng, cô thành thật áy náy nói lại với Cố Uyển: “Ngày hôm qua khi gặp chị, em mới thấy những suy nghĩ từ trước đến giờ của em thật hoang đường, mới hiểu được ghen tị có thể khiến con người ta trở nên xấu xí biết bao, chị dâu chị đừng giận em nhé.”
Cô ta không hề nói những lời này một cách giả tạo, cô ta thật sự rất thích một Cố Uyển vừa điềm đạm ôn nhu lại còn giỏi giang như vậy, từ tận đáy lòng cô ta cũng khao . khát mình có thể trở thành người giống như Cố Uyển.
Cô ta còn chưa nói ra lời nhưng sắc mặt đã thể hiện rõ sự ngưỡng mộ đối với Cố Uyển, không chỉ thành thật kể lại quá khứ của mình mà còn chân thành nói xin lỗi, Cố Uyển còn có thể tức giận vì cái gì nữa chứ.
Cô đã từng nghe đôi lời về việc làm của người em dâu này, nói thật, nếu không gây tổn hại gì đến cuộc sống của cô thì cô cũng chẳng cần so đo làm gì, cho nên khi cô quay về chỉ giả bộ như không biết gì, sống chung với cô ta như thường lệ. Thế nhưng hôm nay, cô ta đã nói với cô về quá khứ mà có thể không ai từng biết, việc này khiến Cố Uyển bắt đầu nhìn cô ta bằng con mắt cao hơn.
Cô nói: “Chị không giận, em dâu hai cũng quên hết những chuyện trước kia đi. Một người dám đối mặt với sai lầm của mình thì bản thân họ đã tự đột phá và lột xác, cho nên em không hề xấu xí, ngược lại, em sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn.”
Trứng gà trong nồi đã nấu xong, Cố Uyển cầm muôi vớt ra rồi để nó hơi nguội một chút mới bóc vỏ, cô đưa cho Vương Hải Quyên để cô ta lăn quanh mắt, về phần cô thì sẽ đảm nhiệm công việc xào thức ăn.
Làm một bữa sáng không tốn bao nhiêu công sức nhưng quan hệ giữa hai chị em dâu đã trở nên thân thiết hơn một chút, không còn lễ phép khách sáo mà đã gần gũi thân mật hơn trước.
Toàn thân Vương Hải Quyên đã không còn . ưu sầu như cây mây được nhìn thấy mặt trời, chính Lâm Xuân Hoa cũng phải nhìn vào đôi mắt cô ta nhiều hơn, Vương Hải Quân nhận ra tầm mắt của bà nhưng không cúi đầu mà còn cong môi cười với Lâm Xuân Hoa như đã thông suốt khiến Lâm Xuân Hoa bị hù dọa, trúng tà à? Vương Hải Quyên thấy dáng vẻ của mẹ chồng thì nụ cười còn tươi hơn một chút, cô ta phát hiện sau khi dẹp bỏ mâu thuẫn, WT760245K người của nhà họ Tần cũng rất tốt, chẳng hạn như cô ta cứ tưởng là mẹ chồng thiên vị không có mắt nhìn nhưng thật ra bà rất hiền hòa dễ mềm lòng, phản ứng đôi khi còn rất đáng yêu.
Khóe miệng cong cong của cô ta không hề hạ xuống, trong mắt đầy ý cười đi vào phòng gọi con trai Sáu Cân dậy. Thấy cô ta đi, Lâm Xuân Hoa xích lại gần Cố Uyển . hỏi cô: “Con có biết con dâu hai bị gì không? Sao lại bỗng nhiên cười ngọt như vậy khiến mẹ hết hồn ấy, chẳng lẽ đang muốn tung chiêu cuối với mẹ sao?”
Cố Uyển buồn cười nói: “Em dâu hai muốn bắt đầu lại một số chuyện, con thấy bây giờ em ấy rất tốt.”
Ôi ôi ôi, Lâm Xuân Hoa nhìn một cái liền biết được trong này còn có chuyện của con bé Uyển, bà chỉ ngón trỏ lên trán cô rồi cười: “Con khuyên bảo nó rồi à? Mới nãy còn trông như trời sắp sập đến nơi, hai con vừa làm một bữa cơm là con bé lại ổn rồi.”
Cố Uyển cười nói: “ Em ấy tự muốn như vậy thật mà, nếu mẹ bảo rằng ai là người đã khiến em ấy nghĩ vậy thì con nghĩ là do việc mẹ quan tâm đến em ấy đã khiến em dâu hai cảm động, vì thế nên mới muốn làm lại từ đầu.”
“Thôi thôi thôi, cái miệng ngọt của con, mẹ biết ngay là con đang nói giúp cho con dâu hai mà, sao có thể lấy mất công lao của con được chứ, ngốc nghếch riết rồi cũng sáng mắt ra thôi.” Lâm Xuân Hoa bị cô chọc cho cười, phất tay để cô về nhà rồi nói: “Mấy hôm nay Bình An cứ nghĩ là trong sân có trải sàn nhà nên hôm qua đã lăn đầy đất rồi, con lấy quần áo của nó đến thay cho nó đi, giờ này mà Đa Đa còn chưa dậy nữa, lát nữa mẹ phải qua nhà Chí Hoa gọi nó mới được.”
Cố Uyển cười cười về phòng lấy quần áo, Tần Chí Quân đã dậy từ lâu, thính lực của anh rất tốt, bởi vì cửa sổ đã mở, phòng bếp bên kia lại chưa đóng cửa nên anh có thể nghe rõ toàn bộ cuộc nói chuyện không quá lớn giữa Vương Hải Quyên và Cố Uyển, anh sợ đi ra ngoài sẽ phá vỡ lời xin lỗi của em dâu nên mới nằm chờ ở trong phòng.
Thấy Cố Uyển đi vào, anh lập tức ôm lấy cô rồi hôn lên đầu cô một cái, Cố Uyển ôm lấy eo anh, cọ đầu vào vai anh một cái, so với Vương Hải Quyên, bây giờ cô càng hạnh phúc hơn.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của vợ, Tần Chí Quân không nỡ buông tay, đối với tình huống của Vương Hải Quyên, Cố Uyển chỉ cảm thấy hơi xúc động rồi thôi, sau khi ôm ấp một hồi mới buông tay ra để tìm quần áo cho ba nhóc mập, cô lấy thật nhiều quần áo rồi bảo Tần Chí Quân tới phòng của Tần Chí Hoa để mặc quần áo cho con trai, bản thân cô cũng cầm một bộ cho Bình An rồi đi tìm Lâm Xuân Hoa.