Chương 190: Chương 190
Bình An và Đa Đa là hai đứa trẻ dậy sớm nhất trong bốn đứa, hai đứa đứng trong sân để mặc cho Lâm Xuân Hoa rửa mặt rửa tay, sau khi Sáu Cân mặc quần áo tử tế cũng chạy ra tìm anh Bình An, nhưng khi đứng trước hai người anh có vẻ ngoài y hệt như, cậu bé trợn tròn mắt...
Ai mới là anh Bình An nhỉ?
Hôm qua Sáu Cân còn có thể phân biệt dựa vào quần áo, trên túi quần áo có đầu con heo nhỏ là anh Bình An, túi có đầu con gấu con là anh Đa Đa nhưng sau khi ngủ một đêm, hai người đã đổi quần áo, bây giờ cậu bé phải phân biệt thế nào đây...
Cậu bé phân vân chưa được bao lâu, Bình An đã nói “Bên phải” để chỉ cậu, Lâm Xuân Hoa sờ đầu Sáu Cân, nói: “Để bà nội rửa mặt lại cho con.”
An xong bữa sáng, sân nhà họ Tần náo nhiệt, hai ông bà nhà họ Tần lái hai chiếc xe về nhà, ai ai cũng đều ăn diện thật đẹp đẽ, còn có mấy nhóc sinh ba giống hệt nhau khiến người trong thôn ai cũng phải ghé lại nhìn.
Ngày hôm qua còn lo là người ta cần phải nghỉ ngơi sau khi tiếp khách nên phần lớn mọi người đều chọn ghé thăm vào sáng hôm nay.
Khách khứa đương nhiên do Tần Đại Hữu và Lâm Xuân Hoa tiếp đãi, nhân dịp những ngày Tần Chí Quân còn ở bên cạnh, Cố Uyển tranh thủ tập lái xe, hai mươi chín tháng chạp, tin tức lớn nhật của thôn Thanh Hồ chính là nhà họ Tần mua xe con, nhà họ Cố có tivi màu có thể đến xem ké.
Thôn Thanh Hồ náo nhiệt hơn mọi năm, từ sáng sớm, các nhà đã chuẩn bị đón Tết, dán câu đối lên song cửa sổ.
Người trong nhà đều gọi đầu tắm rửa mặc quần áo giày dép mới tinh, từ giữa trưa đã chuẩn bị nấu cơm tất niên, đốt giấy tiền vàng bạc để mời tổ tiên, sau đó là khoảnh khắc cả nhà cùng nhau náo nhiệt ăn cơm đêm giao thừa.
Những năm trước khi ăn cơm tất niên, nhà nhà đều ngồi trong sân nhà mình rồi nói chuyện đôi chút để đón giao thừa, năm nay không ít người trong thôn Thanh Hồ đến sân nhà họ Cố để xem Đêm hội chào xuân, có nhà mang băng ghế của nhà mình đến ngồi, có người thì đứng phía sau, sân nhà nhà họ Cố chen lấn mấy chục người, người phía sau phải nhón gót chân mới nghe thấy âm thanh.
Nhà bên kia vừa mua tivi để trong sân không bao lâu nên Tần Đại Hữu và Lâm Xuân Hoa cũng tò mò đến xem Đêm hội chào xuân, một nhà già trẻ đến nhà họ Cố từ sớm, ba nhóc Bình An, Đa Đa và Điềm Bảo mặc bộ đồ xuân được Lâm Xuân Hoa mua chung, khi đi chung một chỗ, nhìn từ xa cứ như một chuỗi bao lì xì mập mạp, cộng thêm một nhóc Sáu Cân nữa, ba cháu trai một cháu gái đã khiến cho mọi con dâu trong thôn phải nghĩ cách tránh khỏi sự hâm mộ của ông bà lão để kế hoạch hóa gia đình, có đúng một đứa cháu trai để nối dõi.
Trẻ con hơn một tuổi không giống như người lớn, bọn chúng không thấy quá hứng thú với những tiết mục trong Đêm hội chào xuân nên vừa hết tò mò đã không chịu ngồi yên. Cố Uyển cũng cảm thấy bên này quá đông nên quyết định dắt ba nhóc nhà mình về trước, Vương Hải Quyên thấy vậy cũng dắt Sáu Cân về cùng với cô.
Nhà họ Cố cách nhà họ Tần không xa, Vương Hải Quyền vẫn luôn suy nghĩ suốt đường đi, thật ra hai ngày nay, trong lòng cô ta vẫn luôn có một ý định, lời nói hôm đó của Cố Uyển đã cắm rễ trong lòng cô ta, cô nói, nếu gặp khó khăn thì có thể nói với người trong nhà, một người kế ngắn hai người kế dài...
Cô ta muốn kể tình hình hiện tại của mình cho Cố Uyển biết, hy vọng Cố Uyển có thể nghe giúp cô ta chuyện này, hoặc có thể chỉ đường cho cô ta đi.
Bây giờ Vương Hải Quyên đang vô cùng mê mang mà Cố Uyển lại giống như một ngọn đèn chỉ đường đối với cô ta, xuất thân không khác biệt mấy nhưng Cố Uyển sống tốt hơn cô ta nhiều, trong lúc mơ hồ không tìm được phương hướng thế này, cô ta nhìn thấy Cố Uyển, trong lòng chỉ cảm thấy cô ta nên học tập theo cô.
Cô ta muốn sống một cuộc sống như Cố Uyển, không nhất định phải giỏi giang như cô nhưng nếu cô ta chịu học tập, ít nhất có thể khiến hướng đi của mình thay đổi theo một cách tốt hơn. Cụ thể là phải học cái gì hay đi học thế nào thì cô ta thật sự không biết, cô ta chỉ biết, nhìn theo cô làm việc, nghe lời khuyên của cô chắc chắn sẽ không sai.
Mấy ngày nay, cả nhà họ Tần vẫn luôn ở yên trong nhà, thời khắc chỉ có hai chị em dâu dẫn theo những đứa trẻ về nhà như bây giờ thế này đúng là không nhiều, Vương Hải Quyên cũng không muốn để chuyện khó chịu của mình phơi bày trước mặt cả nhà, cô ta vô cùng quý trọng cơ hội tốt thế này, khi về đến nhà, cô ta chủ động rót cho Cố Uyển một ly trà, lấy hết dũng khí rồi nói: “Chị dâu, em gặp phải một chuyện rất khổ sở, chị có thể, có thể nghe em nói, khuyên bảo giúp em được không?”
Cố Uyển có thể thấy rằng người em dâu này gần đây không được vui vẻ, mặc dù không thể đoán được đó là chuyện gì, nhưng điều gì có thể khiến một người phụ nữ buồn khóc, cũng chẳng qua là do đàn ông, trẻ con và người thân.
Cô không biết Vương Hải Quyên trước đây là người như thế nào, nhưng ít nhất những gì cô nhìn thấy bây giờ không thực sự khó chịu, thậm chí Cố Uyển cảm thấy thái độ của Vương Hải Quyên gần như rất khiêm tốn .
“Em không cần phải như vậy, cùng là người một nhà, em sẵn sàng nói với chị tin tưởng chị, chị không có nhiều kinh nghiệm, mặc dù có thể không giúp gì được em, nhưng ít nhất chị có thể là lắng nghe, nếu trong lòng có gì buồn bực, nói ra sẽ nhẹ lòng hơn nhiều.” Cô đứng lên nói: “Em chờ một chút, chị đem đò chơi ra cho bọn trẻ, rồi mình nói chuyện.”
Vương Hải Quyên gật đầu, một lúc sau thấy Cố Uyển trở về phòng rồi đi ra, trên tay xách một cái xô nhỏ gọi đám trẻ đang đem ghế ra chơi đô mi nô, đem đổ đồ chơi ra chiếc bàn nhỏ, cơ hồ là những khối xếp hình đầy màu sắc, đám trẻ Bình An trông thấy rất thích thú, lôi Sáu Cân đến chơi cùng.”
Cố Uyển sau đó ngồi xuống bên chiếc bàn lớn, mỉm cười nói: “Nếu có cái này, bọn nhỏ có thể tự chơi một giờ mà không làm ầm ĩ.”
Vương Hải Quyên mỉm cười, hai tay cầm tách trà để sưởi ấm cho cô, rồi mới cất lời. Mấy tháng nay cô ta chịu quá nhiều áp lực, không có ai đê tâm sự.
Cô ta ở nhà chồng đã ở trong hoàn cảnh như vậy, mẹ cô là người không biết giấu giếm, không giấu được lời nói, nói với bà ấy thì chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng, vậy nên khi Cố Uyển sẵn sàng lắng nghe, cô ta đã kể cho Cố Uyển mọi chuyện kể từ khi Tần Chí Cương mở cửa hàng quần áo, Khương Tiểu Diễm không nhìn thấy mặt nhau, còn có những lý do khiến Tần Chí Cương không chịu từ chức Khương Tiểu Diễm, bao gồm cả việc Sáu Cân ở nhà bố mẹ cô không tốt, anh đều không giấu giếm, có xấu hổ hay không cũng không quan trọng.
“Mặc dù biết rằng hồi đó chính em là người hẹp hòi mới khiến cho Chí Cương có nghĩ là do em có thành kiến với Khương Tiểu Diễm nên mới nhìn thấy cô ấy là sai, nhưng trong lòng em vẫn thấy ớn lạnh, chị dâu, dù sao anh ấy và em cũng là vợ chồng, nhưng anh ấy đối xử với em không có chút tin tưởng nào. Nhà mẹ đẻ em thì như thế, em em còn có có cả Sáu Cân, không thể li hôn được, nhưng những ngày này sống thật vất vả.”