Chương 151: Hắc Sơn nãi nãi 1
Trần Thực thở phào nhẹ nhõm, bước vào trong phòng, hỏi: “Trẻ có khóc không?”
Vú bà lắc đầu: “Chưa.”
Sắc mặt Trần Thực nghiêm nghị, nói: “Vỗ vào mông chúng, mạnh một chút, cho đến khi nào khóc mới thôi!”
Vú bà lần lượt bế hai đứa trẻ lên, thay nhau vỗ vào mông chúng, một lát sau, cả hai đứa trẻ đều òa khóc.
Trần Thực rốt cuộc cũng yên lòng.
Hai sinh mạng, xem như giữ được rồi.
Trần Thực mỉm cười với phu quân của Thúy Nga: “Chúc mừng, gia đình ngươi có thêm hai mầm mống đọc sách, sau này nhất định phải đưa đến tư thục, tương lai ít nhất cũng là một cử nhân.”
Phu quân của Thúy Nga khó hiểu, nhưng song hỷ lâm môn, cũng không rảnh để hỏi đến những chuyện này.
Trời đã tối, Trần Thực không kịp trở về, bèn nghỉ lại ngay tại Lộc Vĩ trấn, quyết định ở trong căn lầu có quả chuông.
Ở trọ hay ở nhà người khác, buổi tối đều không tiện sắc thuốc. Căn lầu này bốn phía đều có cửa sổ, ở trong đó cũng thoải mái dễ chịu, hơn nữa có mẹ nuôi trấn thủ, tuyệt đối an toàn.
Trần Thực sắc thuốc cho mình, lại cho Hắc Oa ăn, quét dọn một lượt, rồi lấy chăn đệm từ trong xe gỗ ra trải trên mặt đất.
Tế lễ nguyệt này kéo dài ba ngày, hắn cần phải tranh thủ kiếm thêm chút tiền.
Bây giờ vẫn còn sớm, Hắc Oa sủa hai tiếng, dường như khó hiểu với hành động vừa rồi của Trần Thực.
Trần Thực cũng không buồn ngủ, cười nói: “Gia gia ta từng nói, nếu Nguyên Anh của tu sĩ lỡ nhập vào bào thai thì không thể đuổi đi. Nếu đuổi đi, đứa trẻ sinh ra sẽ chết yểu. Bởi vì khi Nguyên Anh đã nhập vào thân thể đứa trẻ, nó chính là hồn phách của đứa trẻ. Hắn chiếm lấy hồn phách của đứa trẻ, hắn đi rồi đứa trẻ sẽ mất hồn, không có hồn tất nhiên sẽ chết. Đứa trẻ không có lỗi, là lỗi của tu sĩ, không thể để đứa trẻ và người mẹ gánh chịu, bởi vậy phải ổn định tu sĩ, để người mẹ nhanh chóng sinh hạ đứa bé.”
Hắc Oa nghi hoặc, kêu lên hai tiếng.
Trần Thực lắc đầu: “Không được. Nhất định phải lừa bọn họ. Tu sĩ thường đạo tâm kiên định, gặp phải chuyện này sẽ giết thai phụ để thoát thân, cho nên phải lừa gạt bọn họ, tránh để bọn họ ra tay giết thai phụ.”
Hắc Oa bừng tỉnh, thì ra đây là nguyên nhân Trần Thực nói với hai cao thủ Nguyên Anh cảnh kia rằng nhìn thấy ánh sáng là xông ra.
Nhưng nó vẫn có phần không hiểu, nếu tu sĩ gặp phải chuyện này giết thai phụ có thể thoát thân ư?
“Không thể.”
Trần Thực lắc đầu: “Cả mẹ và trẻ đều sẽ chết. Nguyên Anh của tu sĩ đã tiến vào cơ thể người mẹ tức là tương đương với đầu thai, giết chết cơ thể người mẹ thì bản thân cũng sẽ tắt thở. Tình mẫu tử lớn hơn đạo pháp, mặc cho ngươi có pháp lực thông thiên cũng không thể giết mẫu thân.”
Hắn nhẹ nhàng thuật lại tiền căn hậu quả mình động thủ: “Trước tiên dùng ta An Thai phù, an ủi hai cái thai nhi đang hoảng loạn bất an, lại dùng Thôi Sinh phù, để thai phụ mau chóng sinh nở. Đứa nhỏ sinh ra, nếu không khóc thì nhất định phải đánh cho khóc.”
Hắn không nhanh không chậm nói: “Tiếng khóc nỉ non đầu tiên của trẻ sơ sinh giống như sấm mùa xuân, có thể nổ tan ký ức chất chứa của Nguyên Anh, khiến tu sĩ quên đi trước kia, an tâm làm một đứa trẻ. Nhưng e rằng thân thể hai tu sĩ này sẽ vì vậy mà chết. Có điều, thân là tu sĩ, ngay khoảnh khắc bọn họ tiến vào thai phụ đã chú định phải chết, bởi vậy không thể trách ta.”
Nói tới đây, hắn đột nhiên ngơ ngẩn.
Từ sau khi gia gia đi cõi âm, trong lúc bất tri bất giác, hắn đã là một phù sư hợp cách.
Trong chuyện này, hai đại tu sĩ Nguyên Anh cảnh bị một phù sư Thần Thai cảnh nho nhỏ như hắn tiêu trừ tu vi và ký ức suốt đời, biến thành trẻ con!
Đây chính là thái độ của một phù sư đứng đắn trong miệng gia gia!
Trần Thực rất vui mừng, thấp giọng nói: “Con cũng có thể trở thành phù sư như gia gia rồi.”
Lần này trong bụng có người nói chuyện, không tính là tà ma, nhưng phù sư không đơn thuần giải quyết vấn đề tà ma, còn có thể giải quyết các loại nghi nan tạp chứng như hôm nay.
Tiểu đạo sĩ dưới chuông tò mò nhìn hắn, Trần Thực mỉm cười với tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ kia cũng đáp lại bằng một nụ cười.
“Đạo trưởng, rõ ràng ngươi là mẹ nuôi của Lộc Vĩ trấn, vì sao lại là nam tử?”, Trần Thực dò hỏi.
Tiểu đạo sĩ đáp: “Ta là Tướng, Tướng bất phân nam nữ”.
Trần Thực hơi ngẩn người, tiểu đạo sĩ lại nói: “Ta là do hương khói của con dân Lộc Vĩ trấn tạo nên, ý niệm hội tụ, lực lượng bất phàm tạo hình, tập hợp nguyện lực của bách tính ngưng tụ mà thành, không phân biệt giới tính”.
Trần Thực không tin, đứng dậy đi tới trước mặt hắn, định sờ thử tiểu huynh đệ của hắn. Tiểu đạo sĩ đánh bay tay hắn, nói: “Vô lễ!”.
Trần Thực cười nói: “Ngươi không có, làm sao đi tiểu?”.
Tiểu đạo sĩ đáp: “Ta là thần chi tướng, không cần thứ đó”.
“Thì ra là thế”.
Trần Thực lại nghi hoặc: “Vậy vì sao ngươi lại mang hình dáng tiểu đạo sĩ?”.
Vấn đề này khiến tiểu đạo sĩ cũng hoang mang.
Hắn tập hợp nguyện lực của bách tính thai nghén mà thành, sinh ra đã là bộ dáng này, nhưng vì sao lại như vậy?
“Vậy Trần Thực, sao ngươi lại có bộ dạng như hiện giờ?”
Tiểu đạo sĩ xoay chuyển lời, hỏi: “Là chính ngươi quyết định hay người khác quyết định để ngươi có bộ dạng này?”
Trần Thực nghe hắn hỏi mà có phần mơ hồ, vội vàng lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh hắn, cười nói: “Tướng mạo của ta là do cha mẹ ban cho, ta đâu thể quyết định. Còn tướng mạo của ngươi, là ai cho ngươi?”
Tiểu đạo sĩ trợn mắt há mồm, khổ sở suy tư.
Trần Thực đặt tay lên vai hắn, khoác vai hắn, cười nói: “Cho nên tiểu đạo sĩ à, ta cảm thấy trên người những vị thần linh những người thủ hộ thôn trấn các ngươi, chắc chắn còn có bí mật khác!”
“Bí mật gì?” Tiểu đạo sĩ càng thêm mơ hồ.
Trần Thực đứng dậy, đi tới đi lui quanh chiếc chuông lớn treo trong gác chuông, chống cằm nói: “Ta cảm thấy chắc là nên bắt đầu từ bản thể của ngươi. Nói không chừng năm đó chủ nhân của ngươi cũng là một tiểu đạo sĩ, ngươi được hương khói của dân chúng ngưng tụ, bèn ngưng tụ thành hình dạng của hắn… Ngươi thật sự không có à? Để ta xem thử xem!”
Hắn định cởi quần tiểu đạo sĩ, bị tiểu đạo sĩ tức giận đánh cho một trận sưng mặt sưng mũi, lúc này mới chịu đi ngủ.
Ngày hôm sau, lại có chuyện tà ma tìm đến hắn. Lần này không phải là tà ma ăn thịt người mà là tà ma nhập vào người!
Sự việc xảy ra ở Thạch Niễn Tử thôn. Có một hộ đồ tể tuy rằng tướng mạo hung dữ nhưng thực chất là người rất dễ nói chuyện, ngày thường kiếm sống bằng nghề mổ lợn.
Hôm nay chẳng hiểu sao lại bị trúng tà, lúc ăn cơm bỗng nhiên nổi giận, trói tay chân vợ con lại treo lên xà nhà, định sẽ cho bọn họ đổ máu như giết heo.
Mấy mẹ con gào khóc thảm thiết, kinh động đến những thôn dân khác, lúc này mới cứu được bọn họ, nhưng tên đồ tể lại muốn giết những người khác trong thôn.
Trần Thực vội vàng chạy tới, dán Khu Tà phù lên người tên đồ tể, đuổi tà ma kia đi, sau đó tìm được một con heo chết, đem đốt nó đi, lúc này sự kiện bị trúng tà mới kết thúc.