Chương 152: Hắc Sơn nãi nãi 2
Vì xử lý tương đối đơn giản, Trần Thực chỉ lấy hai lượng bạc.
Con tà này tương đối yếu, là sau khi tên đồ tể mổ heo xong không kịp thời mang heo chết vào trong nhà, bị ánh trăng ban ngày chiếu vào, heo chết bỗng hóa thành tà, bám vào người tên đồ tể, muốn giết cả nhà hắn để báo thù.
“Ban ngày có ánh trăng, bất kể người hay vật, phàm là sau khi chết đều không thể nhìn thấy ánh trăng, phải xử lý kịp thời.”
Trần Thực dặn dò những thôn dân kia: “Người chết thì hãy cho vào quan tài hoặc chôn cất sớm đi.”
Trong lòng hắn loáng thoáng cảm thấy bất an.
Giờ tà ma xuất hiện đều chỉ là Tà nhỏ yếu, chưa có gì đáng ngại, nhưng chỉ e rằng chẳng bao lâu nữa tà ma lợi hại sẽ xuất hiện!
Trần Thực còn chưa kịp nghỉ ngơi đã có người đến: “Trần phù sư, thôn chúng ta bị tà ma quấy phá!”
Trần Thực theo người tới, đây lại là một vụ ăn thịt người, có người đứng bên đường bị chuột áo xám ăn tươi nuốt sống, đợi đến khi hắn chạy tới, đã không còn cứu người được nữa.
Trần Thực giận dữ, đánh chết con chuột áo xám.
Hôm nay, hắn lại nhận được hai vụ trúng tà, vụ thứ nhất là một bé gái đang chơi bên đường, một chiếc xe bò đi ngang, trên xe có bốn năm đứa trẻ cũng đang chơi, gọi cô bé lên xe.
Cô bé leo lên xe, mấy đứa trẻ kia chơi đùa vui vẻ. Nhưng cha mẹ cô bé lại thấy con mình lơ lửng cách mặt đất hơn một thước, tay chân khua khoắng trong không khí.
Tà ma kia muốn kéo cô bé đi đầu thai, bị Trần Thực đuổi theo cứu được.
Vụ trúng tà còn lại, vẫn là chuột áo xám ăn thịt người.
“Rốt cuộc Hắc Sơn nãi nãi rốt cuộc có lai lịch gì?”
Trần Thực tức giận, tà ma bản địa Càn Dương sơn chỉ chiếm một nửa, mà lũ chuột nhà Hắc Sơn nãi nãi gây họa lại chiếm một nửa khác, rõ ràng là không nể mặt Sơn Đại Vương.
“Vùng Hắc Sơn quả thật có Hắc Sơn nãi nãi.”
Buổi tối, Trần Thực trở về gác chuông Lộc Vĩ trấn nghỉ ngơi, nhắc đến chuyện này, tiểu đạo sĩ nói với hắn: “Hắc Sơn nãi nãi được thờ phụng trong miếu, hương khói rất thịnh, bà ta cũng thường hiển linh, vô cùng linh nghiệm, các thôn xóm gần xa mỗi dịp lễ tết đều có rất nhiều người đến cúng bái. Vài người từng dâng hương cho ta cũng thường xuyên cúng bái bà ta. Trong miếu của bà ta quả thật có rất nhiều chuột lớn…”
“Chờ một chút, ý ngươi là Hắc Sơn nãi nãi không phải tà ma, mà là thần tướng được thờ phụng trong miếu à?”, Trần Thực tỏ vẻ khó hiểu.
Tiểu đạo sĩ ngập ngừng đáp: “Chắc là vậy, ta cũng không rõ lắm. Ngươi là phù sư, chẳng lẽ ngươi không biết à?”.
Trần Thực lắc đầu, trong lòng tràn ngập tò mò.
Chẳng lẽ làm thần trong miếu, được người đời thờ phụng cũng không mâu thuẫn với việc trở thành tà ma hay sao?
“Lũ chuột trong miếu Hắc Sơn nãi nãi còn lợi hại như vậy, chắc chắn vị Hắc Sơn nãi nãi này cũng không tầm thường.”
Ánh mắt Trần Thực lóe sáng, nói: “Bà ta muốn đến Càn Dương sơn lập đàn tràng, phái lũ chuột này đến dò đường. Tiểu đạo sĩ, bà ta đến cướp địa bàn của ngươi, cướp cả đám con trai con gái nuôi của ngươi, lại còn dung túng lũ chuột ăn thịt người, chẳng lẽ ngươi không có ý kiến gì sao?”.
Tiểu đạo sĩ trầm ngâm một lát, đáp: “Ngày mai ta sẽ đi gặp bà ta một chuyến!”.
Sáng hôm sau, Trần Thực tiếp tục bày sạp bán bùa, nhưng lần này có thêm một loại Lôi phù.
Loại bùa này có thể tiêu diệt một số tà ma yếu ớt, giá cả phải chăng, đeo trên người hoặc treo sau cửa nhà có thể đảm bảo bình an trong một tháng. Nếu Lôi phù bỗng nhiên bốc cháy hoặc phát ra tiếng sấm nghĩa là có tà ma đến gần, đã bị Lôi phù tiêu diệt.
Lúc đó, người dùng cần phải mua bùa mới.
Lôi phù năm mươi văn tiền một tấm, bán rất đắt hàng, đến nỗi Hắc Oa ỉu xìu xìu, mất máu quá nhiều nên có phần uể oải.
Số tiền kiếm được từ Lôi phù còn chưa đủ mua thịt linh thú bồi bổ cho Hắc Oa, nhưng dù sao cũng có thể cứu mạng, bởi vậy Trần Thực mới bán rẻ một chút.
Đến trưa, Trần Thực lại nhìn thấy tiểu đạo sĩ, mặt mũi bầm dập, bị đánh gãy một chân, đang ngồi dưới chuông nghỉ ngơi.
“Hắc Sơn nãi nãi rất mạnh, mạnh hơn ta rất nhiều.”
Tiểu đạo sĩ ảm đạm, lo lắng nói: “Ta đánh không lại bà ta, bà ta nói ít ngày nữa sẽ đến tiếp quản Lộc Vĩ trấn, bảo ta ra ngoài làm tà ma.”
Trần Thực nghiêm nghị, xem ra Hắc Sơn nãi nãi này thật sự muốn đến Càn Dương sơn cướp địa bàn!
Hắn bận rộn đến tận đêm khuya, lễ tế nguyệt kết thúc mới lên đường trở về Hoàng Pha thôn.
Đường núi hiểm trở, xe gỗ phải đi hơn bảy mươi dặm mới có thể về đến thôn, Trần Thực tay cầm la bàn xác định phương hướng, Hắc Oa thì ngậm đèn lồng chạy nhảy trước xe.
Đi đến chỗ rừng sâu, đột nhiên, Hắc Oa dừng lại, trong lòng Trần Thực khẽ động, đặt la bàn xuống, nhìn về khu vực tối đen như mực phía trước.
Ánh trăng lờ mờ, không biết từ lúc nào trên con đường núi phía trước xuất hiện những cặp mắt đỏ rực, bị ánh đèn của Hắc Oa chiếu vào cũng không hề tránh né.
“Các hạ là Trần Thực, Trần phù sư phải không?”
Một giọng nói sắc bén vang lên: “Ta phụng lệnh Hắc Sơn nãi nãi đến báo cho ngươi. Ngươi ta nước sông không phạm nước giếng, ngươi dám đánh chết cháu ngoan của nãi nãi ta, nãi nãi ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi. Hành động trả thù của nãi nãi KeLpxrBaYầ bắt đầu từ giờ khắc này, ngươi cứ rửa sạch cổ mà chờ đi!”
Trần Thực nghe vậy liền nhảy xuống xe, quát lớn: “Kẻ nào dám giả thần giả quỷ trước mặt ta?”
Hắn một tay giật lấy chiếc đèn lồng từ trong miệng Hắc Oa, soi sáng về phía trước. Chỉ thấy con đường phía trước xuất hiện rất nhiều bóng người mặc áo xám, cao hơn người thường, tất cả đều là đầu chuột thân người, đang trừng mắt nhìn hắn.
Trần Thực thầm kinh hãi: “Dưới trướng Hắc Sơn nãi nãi có nhiều tà ma như vậy sao? Lẽ nào ta chọc phải ổ chuột rồi à?”
Hắn lo sợ bất an, nếu đám chuột áo xám này cùng nhau xông lên e rằng hắn phải bỏ mạng nơi đây.
Thực lực của đám chuột áo xám tuy không cao nhưng chúng lại biết sử dụng pháp thuật, đặc biệt là dùng đuôi xoa nắn lên đầu sẽ khiến người ta lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, khiến người ta cực kỳ khó phòng bị.
Trần Thực đã từng thử qua một lần, hắn không cách nào nắm chắc có thể ngăn cản được đuôi của đám chuột áo xám này, nếu chẳng may bị chúng đánh trúng thì nhất định sẽ rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh. Đến lúc đó, đám chuột áo xám này sẽ xông lên gặm nhấm hắn thành một bộ xương khô!
Vừa nghĩ đến đây, đám chuột áo xám kia đột nhiên cùng nhau nhảy lên, chui vào bóng tối, biến mất không còn dấu vết.
Trần Thực thấy vậy không khỏi nhíu mày.
Lũ tà ma chuột xám này xuất quỷ nhập thần, nếu để chúng đánh lén…
“Trở về rồi, ta nhất định phải lên trấn trên mua một cái mũ sắt mà đội! Không được, vẫn nên tới lăng mộ Chân Vương một chuyến, tu thành Tam Quang Chính Khí Quyết hoàn chỉnh, bằng không e rằng không đấu lại Hắc Sơn lão yêu kia!”