Chương 304: Người đi chung đường 2
Đường chủ Thiên Mỗ hội Võ Đạo Chính nghe vậy thì vô cùng sợ hãi. Hắn hạ giọng nói: “Ngọc Thiên Thành, tên tiểu nhân hèn hạ này muốn giết người diệt khẩu! Mau, mau mời Thiên Mỗ!”
Trần Thực khập khiễng bước ra ngoài. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy cả Hồng Sơn đường tràn ngập trong ánh sáng đỏ rực. Thần tướng của Hồng Sơn nương nương, cô bé mặc y phục màu đỏ rực cũng xông ra ngoài, sát khí đằng đằng, rõ ràng là muốn cùng Ngọc Thiên Thành giao chiến với Thiên Mỗ hội. Cùng lúc đó, bên trong Hồng Sơn đường, Lộ Hương chủ dẫn theo các vị Giáo đầu và các vị phù sư, tổng cộng có hơn trăm người hùng hổ xông ra ngoài.
Lộ Hương chủ hô lớn: “Tất cả phù sư, chuẩn bị phù lục, xuất chiến!”
Vô số lá bùa màu vàng bay lơ lửng trên không trung. Ngoài ra còn có bùa xanh, bùa đào, bùa sắt và những lá bùa được khắc trên đỉnh đồng, bảo kiếm cũng được các phù sư của Hồng Sơn đường thi triển.
Mọi người chạy như bay qua bên cạnh Trần Thực, ra khỏi Hồng Sơn đường, lao đến ngoài đường lớn. Trên bầu trời, các loại bùa chú hội tụ lại, dày đặc như mây đen.
“Này! Chờ ta với!”
Trần Thực sốt ruột kêu lên: “Chuyện là do ta gây ra, ta đi với!”
Hắn còn chưa nói xong, Tiêu Hương chủ đã chống gậy khập khiễng chạy về phía trước. Tốc độ của y còn nhanh hơn cả hắn.
Thương thế của Tiêu Hương chủ cũng rất nặng. Khi qua bậc cửa, y không bước qua được, ngã nhào xuống đất.
Y vội vàng bò dậy, nhặt cây gậy lên, vội vàng chạy ra ngoài, vừa chạy vừa quay đầu lại nói với Trần Thực: “Trần Giáo đầu, ngươi ở lại dưỡng thương cho tốt. Ta đi giết mấy tên nhãi nhép ma quỷ kia!”
Dứt lời, y chống gậy chạy như bay, chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Trần Thực.
Trần Thực cắn răng, chịu đựng đau đớn, cố gắng chạy ra ngoài. Bên cạnh hắn, mấy tên đầu bếp vừa nãy còn đang nấu nướng cũng tay cầm dao phay, mặt mày hung dữ chạy vụt qua.
“Hồng Sơn đường đoàn kết như vậy sao?”
Trần Thực đau đến mức toàn thân run rẩy. Hắn nhìn thấy Hắc Oa, vội vàng nói: “Hắc Oa, Hắc Oa! Nhanh lên! Đưa ta lên xe, ta phải đi theo!”
Hắc Oa đi tới, bế thốc hắn lên, đặt lên chiếc xe gỗ.
Xe gỗ lăn bánh về phía trước, đi đến trước cổng chính của tổng đàn Hồng Sơn đường. Bánh xe bên phải của chiếc xe chèn lên bậc cửa.
Ngoài cổng chính, hai bức tượng sư tử đá oai phong, lẫm liệt cũng đột nhiên nhảy xuống từ trên bệ đá, chạy ra ngoài.
“Nhanh lên!”
Trần Thực thúc giục.
Chiếc xe gỗ kêu lên răng rắc, mọc ra sáu cánh tay dài hơn một trượng, chống xuống đất. Bốn bánh xe co lại. Chiếc xe bước qua bậc cửa.
Bánh xe tiếp đất, sáu cánh tay biến mất. Trên trục bánh xe, những lá Giáp Mã phù sáng lên. Gió nổi lên cuồn cuộn, thổi vào mặt. Chiếc xe chở Trần Thực lao về phía trước.
Hắc Oa hai tay nắm chặt la bàn, vừa ra sức đuổi theo chiếc xe gỗ, vừa điều khiển hướng đi cho nó, tránh đâm vào những ngôi nhà hai bên đường.
Xe gỗ chạy như bay về phía trước. Trần Thực nhìn thấy đám mây được tạo thành từ bùa chú ở phía trước bắt đầu phát huy uy lực. Có lẽ các phù sư của Hồng Sơn đường đã bắt đầu giao chiến với đám người của Thiên Mỗ hội.
Từ xa, hắn nghe thấy giọng nói của Đường chủ Hồng Sơn đường Ngọc Thiên Thành: “Võ đường chủ, đã đến đây rồi thì ngoan ngoãn ở lại đây đi. Ngươi đã đến đây, nếu ta không tiễn ngươi một đoạn đường cuối cùng thì đúng là thất lễ quá đi.”
Trần Thực nghe vậy, kích động đến run người. Hắn quay đầu lại nói với Hắc Oa: “Thiên Thành huynh đúng là người thực hành lời dạy của Phu tử, đạo của chúng ta không cô độc! Hắn còn nói học vấn của hắn không cao, thi tú tài không đỗ, ta thấy học vấn của hắn rất cao minh đấy chứ!”
Hắn bị xe gỗ xóc nảy đến đau điếng người nhưng vẫn vô cùng phấn khích: “Chắc chắn là do đám người chấm thi năm đó mắt kém nên mới bỏ sót nhân tài như hắn! Nhanh lên, nhanh nữa lên!”
Phía trước rất đông người, có người đi đường, cũng có nha dịch của quan phủ, tất cả đều đang đứng xem chuyện.
Chiếc xe gỗ không thể đi tiếp được nữa. Bỗng nhiên, nó lại mọc ra sáu cánh tay, bám vào mái hiên của những ngôi nhà hai bên đường, kéo chiếc xe bay lên nóc nhà.
Chiếc xe gỗ gào thét lao đi trên những mái nhà, bánh xe nghiền nát không ít viên ngói. Gặp chỗ nào không đi qua được nó lại dùng sáu cánh tay của mình chống xuống, nhảy qua, sau đó tiếp tục lao như bay trên những mái nhà.
Hắc Oa nhíu mày, nó cố gắng điều khiển ý thức của những người trên đường nhưng sau đó phát hiện ra chuyện này chỉ vô ích.
“Mặc kệ nó vậy!”
Con chó mặc kệ tất cả, ra sức chạy theo chiếc xe gỗ.
Lũ phàm nhân các ngươi thích nghĩ gì thì nghĩ! Cẩu gia ta mặc kệ!
Phía trước, bất ngờ xuất hiện một cái đầu khổng lồ. Chính là Thiên Mỗ.
Chân thân của Thiên Mỗ được thờ phụng trong bệ thờ. Giờ phút này, tượng thần của mụ ta bay đến đây. Từ xa, mụ ta đã há to cái miệng rộng, vô số đầu lưỡi dài ngoằng bắn ra từ trong miệng, tấn công các phù sư của Hồng Sơn đường.
Mụ ta được người đời thờ phụng đã lâu, hấp thụ rất nhiều hương khói, lực lượng bất phàm vô cùng kinh khủng, thần lực thâm hậu. Bất cứ lá bùa nào chạm vào mụ ta cũng đều bị thiêu cháy, không thể nào ngăn cản được.
Lưỡi của Thiên Mỗ cuộn lấy hơn mười phù sư, định kéo vào trong miệng. Trong số đó còn có mấy người dân hiếu kỳ đứng xem chuyện cũng bị vạ lây, bị Thiên Mỗ coi là phù sư của Hồng Sơn đường, cuộn lại, định ăn thịt.
Người thường và những tu sĩ có tu vi thấp kém căn bản không thể nhìn thấy Thần tướng của Thiên Mỗ. Họ chỉ nhìn thấy hơn mười người bỗng nhiên bay lên không trung, cứ như bị một thứ gì đó trói buộc, bay về cùng một hướng.
Còn thứ gì trói buộc những người này thì họ không biết.
Pháp thuật của các phù sư Hồng Sơn đường và đám người Thiên Mỗ hội phần lớn là kiếm khí vô hình. Kiếm khí vô hình nên không thể nhìn thấy được, chỉ có thể nhìn thấy đầu người rơi xuống, mặt đất nứt toác, mái nhà bị chém đứt.
Chỉ có những người mở Thiên Nhãn hoặc thi triển Thiên Nhãn phù mới có thể nhìn thấy được động tĩnh của tượng thần.
Nhưng động tĩnh của pháp thuật thì cho dù có dùng Thiên Nhãn Phù cũng không thể nào nhìn thấy rõ ràng.
Đột nhiên, một bóng người màu đỏ lướt qua không trung như một tia chớp, lao thẳng về phía Thiên Mỗ.
Thiên Mỗ còn chưa kịp nuốt đám người kia vào bụng đã bị bóng người màu đỏ kia tung một quyền đánh thẳng vào mặt.
Toàn bộ khuôn mặt của Thiên Mỗ lõm xuống, không thể cuốn đám người kia vào trong miệng.
Trần Thực nhìn thấy rất rõ ràng, bóng người màu đỏ vừa rồi chính là Hồng Sơn nương nương.
“Nương nương ra tay thật mạnh mẽ!”
Trần Thực kinh hãi.
Thân hình Hồng Sơn nương nương rơi xuống, đáp xuống vai Ngọc Thiên Thành. Ngọc Thiên Thành dùng nguyên thần của mình để thi triển pháp thuật, điều khiển Hồng Sơn nương nương, nghênh chiến Thiên Mỗ và Võ Đạo Chính. Hồng Sơn nương nương đánh cho Thiên Mỗ và Võ Đạo Chính liên tục bị thương, khắp người đầy thương tích.
“Giết chết bọn chúng!”
Hồng Sơn nương nương gào lên.
Trần đại thiện nhân bị nương nương lây nhiễm, máu nóng sôi trào. Hắn muốn phát động ngôi miếu nhỏ, triệu hồi Thạch Cơ nương nương ra, hóa đá tất cả mọi thứ trong vòng bán kính mười dặm. Nhưng hắn thử mãi mà không thể nào triệu hồi được Thạch Cơ nương nương.
“Đường chủ, Phu tử từng nói: Lực bất túc giả, chung đạo nhi phế!”
Trần Thực lớn tiếng nhắc nhở.
Ngọc Thiên Thành đang mải mê giao chiến với Thiên Mỗ và Võ Đạo Chính, nghe vậy hơi sững người, lớn tiếng hỏi: “Có ý gì?”
“Phu tử nói, những kẻ có sức mạnh không bằng ta, đều bị ta đánh bại!”
Trần Thực lớn tiếng nói: “Phu tử nói, ngươi đã ra tay thì phải dốc toàn lực, không được nương tay!”
Ngọc Thiên Thành tinh thần phấn chấn, nói với Hồng Sơn nương nương đứng trên vai: “Vị Trần huynh đệ này, chắc chắn lần tới sẽ đỗ cao. Học vấn của hắn cao hơn ta nhiều! Năm đó nếu ta được hắn chỉ điểm, e rằng cũng sẽ không đến mức bây giờ vẫn chưa thi đậu tú tài!”
Hồng Sơn nương nương nhảy lên từ đầu vai hắn, nhào về phía Thiên Mỗ, thầm nghĩ: “Sao ta lại cảm thấy nếu Tiểu Thành làm việc theo học vấn của Trần Thực, e rằng mười mấy năm trước đã sớm lên Vạn Hồn phiên rồi.”