Chương 305: Cố tình xóa bỏ 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,731 lượt đọc

Chương 305: Cố tình xóa bỏ 1

Thiên Mỗ bị Hồng Sơn nương nương xuất quyền đánh vào mặt, nện mạnh vào sông Minh Giang, mặt sông lập tức nổ tung, sóng dâng lên cao hơn hai trượng, rất nhiều thuyền bè vội vàng tránh né.

Thuyền bè trên mặt sông thường là thuyền của Tào Lão hội, chủ thuyền quen với việc sông nước, có thể hô phong hoán vũ, sóng gió bình thường hoàn toàn không làm gì được thuyền của Tào Lão hội.

Nhưng thân hình Thiên Mỗ thực sự quá lớn, rơi xuống Minh Giang, động tĩnh cũng lớn đến dọa người.

Đông đảo chủ thuyền vội vàng lần lượt phát động Thủy phù, cố gắng trấn áp sóng lớn, nhưng thuyền của mỗi người vẫn bị sóng nước cao cao hất lên, sóng lớn mang theo thuyền bè lao thẳng về hai bên bờ.

“Mau tế Định Thủy phù!”

Có người cao giọng hô.

Các chủ thuyền dồn dập ném từng tấm Định Thủy phù vào trong nước, chỉ thấy sóng cao hơn hai trượng cuốn theo một đám thuyền bè, lao thẳng về phía bờ, sắp sửa đâm vào trên đường phố hai bên bờ.

Đột nhiên sóng nước bình ổn trở lại, không còn một gợn sóng.

Dòng chảy Minh Giang trên dưới mười dặm phẳng lặng như gương.

Thiên Mỗ và Hồng Sơn nương nương một lớn một nhỏ đánh nhau đến long trời lở đất ở trên mặt sông, thế nhưng chỉ có nơi các nàng rơi xuống thì mặt nước mới chấn động kịch liệt, những nơi khác, đều phẳng lặng như gương, không một gợn sóng.

Bản lĩnh của Tào Lão hội thật khiến người ta phải thán phục.

Tào Vân Thâm của Tào Lão hội cũng nhận được tin tức, vội vàng ra khỏi tổng đàn, đứng ở bờ sông nhìn ra xa, chỉ thấy hai vị Tà thần chém giết nhau giữa dòng sông, nếu không có chủ thuyền của Tào Lão hội ra tay trấn áp, chỉ e sẽ khiến không ít dân chúng ven sông chết đuối.

“Nếu nước sông tràn vào Củng Châu thành, khiến cho rất nhiều bách tính chết đuối, Hồng Sơn đường và Thiên Mỗ hội sẽ bị xếp hàng chém đầu, hai tên khốn kiếp Ngọc Thiên Thành và Võ Đạo Chính kia có thể đến Vạn Hồn phiên làm huynh đệ.”

Ánh mắt Tào Vân Thâm lóe lên, đang muốn lặng lẽ truyền lệnh, để cho chủ thuyền dưới tay mình không khống chế nước sông nữa, bỗng nhiên nhìn thấy trên mặt sông còn có một chiếc thuyền hoa.

Trên thuyền hoa kia, một cặp cha con đang dừng thuyền hóng chuyện.

Trong lòng Tào Vân Thâm khẽ động, lập tức bỏ qua chủ ý này.

“Rốt cuộc hai cha con này là ai?”

Hắn đang suy nghĩ, mặt sông đột nhiên nổ tung, Định Thủy phù của đám chủ thuyền gần như không thể nào trấn áp nổi mặt sông, bị chấn động đến mức khí huyết sôi trào.

Kẻ bị đánh rơi xuống mặt sông suýt chút nữa phá vỡ một loạt Định Thủy phù, chính là Võ Đạo Chính.

Đường chủ Thiên Mỗ hội Võ Đạo Chính bị Ngọc Thiên Thành đánh rơi xuống mặt sông, thân hình lập tức bật lên, rơi xuống, lại bật lên, lại rơi xuống, lăn lông lốc, tai mắt mũi miệng đều là máu tươi.

Hắn vừa mới đứng lên, thân hình trên mặt sông vẫn không khống chế được hai chân, tiếp tục trượt về phía sau, đột nhiên Ngọc Thiên Thành từ trên trời giáng xuống, tụ khí thành kiếm, chập hai ngón tay đâm tới, sau lưng mơ hồ hiện ra dị tượng một vị Thần Nữ, ánh trăng tròn cũng hóa thành kiếm khí, cùng lúc đâm về phía hắn!

Một kiếm này tuy mạnh mẽ hùng hồn, nhưng lại mang theo tà khí cực kỳ nồng đậm, còn chưa đâm trúng Võ Đạo Chính, đã khiến hắn cảm thấy tà khí nhập thể, ăn mòn tu vi của mình, xâm lấn đạo tâm.

Võ Đạo Chính vội vàng vận chuyển chân khí, điều động Nguyên Thần, phát động Nguyên Dương Vấn Tâm chùy trong tay, chỉ trong nháy mắt vô số khô lâu tạo thành một tấm chắn lớn, ngăn cản trước người.

Kiếm khí đâm vào lá chắn khô lâu, uy lực bùng nổ, vô số đầu lâu vỡ vụn.

Một kiếm này đâm vào Nguyên Dương Vấn Tâm chùy, Võ Đạo Chính phun máu tươi, bị đánh bay ra ngoài!

Tào Vân Thâm nhìn mà hai mắt tỏa sáng, thầm nghĩ: “Hai tên này lưỡng bại câu thương, ta có thể tiện tay thu thập, khiến hai người bọn chúng đều…” Nghĩ đến đây, Tào Vân Thâm chợt rùng mình, thầm nghĩ: “Chờ một chút, ta bị hai cha con kia đánh trọng thương, chỉ sợ không đợi ta ra tay, lão già của Diêm Lão hội đã đến trước rồi.”

Thương thế của hắn còn chưa khỏi, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lúc này, chỉ thấy hai bên bờ sông, phù sư Giáo đầu và các vị Hương chủ của Hồng Sơn đường, đang đuổi giết đám người của Thiên Mỗ hội, tiếng chém giết vang lên không ngớt.

Những phù sư kia quen thuộc với việc tru tà diệt ma, mỗi người đều là cao thủ thực chiến, tu sĩ Thiên Mỗ hội lại tinh thông ám toán, rất ít khi quyết đấu chính diện, lần giao chiến này quả thực là nghiêng về một bên, bị Hồng Sơn đường đánh cho tan tác.

Số lượng tu sĩ Thiên Mỗ hội nhiều gấp mấy lần Hồng Sơn đường, hơn nữa lần này lại là đến báo thù, khí thế hung hăng, không ngờ vừa tiếp xúc đã bị đánh tan.

Tào Vân Thâm thấy vậy, trong lòng khẽ động: “Tuy rằng Hồng Sơn đường ít người, nhưng đều là nhân vật lợi hại! Không thể khinh thường!”

Sư tử đá của Hồng Sơn đường cũng chủ động tấn công, nhào lên cắn xé đám người tu sĩ Thiên Mỗ hội, cắn chết không ít người.

Trên không trung còn vang lên tiếng hạc kêu, có tiên hạc không ngừng lao xuống tấn công, đó chính là Hạc Đồng Tử của Hồng Sơn đường, mục tiêu công kích chính là một vị Hương chủ của Thiên Mỗ hội, đánh cho vị Hương chủ kia phải liên tục lùi về phía sau.

Tào Vân Thâm đang hóng chuyện, bỗng nhiên nhìn thấy một chiếc xe gỗ chạy như bay bên bờ sông, trên xe có một thiếu niên đang ngồi, sắc mặt trắng bệch, phía sau đầu có một ngôi miếu nhỏ, không ngừng có kiếm khí bay ra, thu gặt tính mạng.

Đằng sau xe gỗ còn có một con chó đi theo, nó đứng thẳng người dậy, hai chân chạy như điên, đuổi theo xe gỗ.

Con chó kia liếc mắt nhìn Tào Vân Thâm một cái, Tào đường chủ trong lòng hoảng hốt, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Hai phe đánh nhau long trời lở đất, Võ Đạo Chính nhìn thấy Ngọc Thiên Thành đánh tới, trong lòng hoảng sợ, ý niệm lúc trước muốn báo thù cho Thái Sinh đường đã bị hắn vứt ra sau đầu: “Vì sao vẫn chưa có vị đại nhân nào đến cứu ta?”

Hắn không quan tâm đến những người khác nữa, lập tức vừa đánh vừa lui, đi về phía Hạ phủ.

Hàng năm Thiên Mỗ hội đều bí mật đưa cho Hạ gia rất nhiều bạc, cho nên mới có thể hoành hành ngang ngược ở Củng Châu, nếu không theo luật Đại Minh bọn chúng đã sớm bị tiêu diệt.

Võ Đạo Chính tự biết mình không phải là đối thủ của Ngọc Thiên Thành cho nên mới phải đến Hạ phủ.

Đúng lúc này, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên: “Ngọc Thiên Thành, Võ Đạo Chính, hai người mau dừng tay cho ta!”

Bên ngoài Hạ phủ, một người trẻ tuổi bay lên không trung, lơ lửng giữa trời, cao giọng nói: “Phụng lệnh của Hạ Tổng binh, ra lệnh cho hai người dừng tay, mau chóng thu thập đám người ô hợp kia lại, nếu không ta sẽ giết sạch không cần luận tội!”

Lời này vừa nói ra, Ngọc Thiên Thànhvà Võ Đạo Chính vội vàng dừng tay, lúc này Hồng Sơn nương nương vẫn đang đè Thiên Mỗ ra đánh, Ngọc Thiên Thành vội vàng truyền âm, bảo nàng dừng tay.

Lúc này Hồng Sơn nương nương mới lưu luyến không rời buông Thiên Mỗ ra.

“Tất cả đệ tử Hồng Sơn đường nghe lệnh, không được ra tay!”

Ngọc Thiên Thành cao giọng nói, sau đó lặng lẽ truyền âm cho Hồng Sơn nương nương: “Nương nương, người hãy nhanh chóng đi gặp Sầm đại nhân và Mã đại nhân, bảo bọn họ mau chóng đến đây.”

Hồng Sơn nương nương hiểu ý, lập tức hóa thành một luồng âm phong biến mất.

Võ Đạo Chính cũng ra lệnh cho đám người Thiên Mỗ hội dừng tay.

Mọi người dừng lại, lúc này Võ Đạo Chính mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ thấy đám người Thiên Mỗ hội mà hắn mang đến đều đã bị thương, vài người đã bị giết chết, bang chúng chết mất hai ba phần, không khỏi âm thầm đau lòng.

Người trẻ tuổi nhà họ Hạ kia lơ lửng giữa trời, ánh mắt lướt qua hai bên bờ Minh Giang, cuối cùng nhìn vào người hai vị Đường chủ, trầm giọng nói: “Hai vị Đường chủ đều là nhân vật có máu mặt trong Củng Châu thành chúng ta, vậy mà lại dám tự tiện đánh nhau, vi phạm luật Đại Minh, hai người có biết tội không?”

Võ Đạo Chính nhận ra người trẻ tuổi nhà họ Hạ, vội vàng nói: “La Anh công tử, tên Trần Thực của Hồng Sơn đường kia đã giết chết bảy mươi tư vị huynh đệ của Thiên Mỗ hội ta, ngay cả Hương đường của Thiên Mỗ hội ta cũng bị hắn đá nát, đây quả thực là sỉ nhục quá lớn, thù này không đội trời chung! Ngọc Thiên Thành kia lại còn dung túng cho thuộc hạ làm loạn, ta vốn muốn nói lý với hắn, không ngờ hắn lại dẫn theo loạn đảng Hồng Sơn đường đến đây, giết chết huynh đệ của Thiên Mỗ hội ta! Kính xin công tử làm chủ cho Thiên Mỗ hội chúng ta!”

Người trẻ tuổi nhà họ Hạ tên là Hạ La Anh, con trai trưởng của Hạ phủ ở Củng Châu, là người rất khôn khéo và lão luyện.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right