Chương 337: Tinh thông phù pháp 1
Các thế gia khác vốn định chạy tới cứu viện Cao gia, không ngờ còn chưa tới, Cao gia trên dưới đã hóa thành nấm, căn bản không thể cứu được.
Ngoại trừ Cao gia, còn có mười hai thế gia, lại thêm thái giám trấn thủ Sầm Học Phú, cũng coi như một cao thủ.
Nhưng cho dù các đại thế gia liên thủ cũng không phải là đối thủ của Kim Thân Đại Phật.
Hạ Tổng binh và Tưởng Phó tổng binh suất lĩnh biên quân, dự định vây công Kim Thân Đại Phật, biên quân đối kháng thường dân tu sĩ vốn thuận buồm xuôi gió nhưng đối mặt với ma chủng cỡ như Kim Thân Đại Phật, còn chưa tới gần đã nhao nhao hóa thành từng cây nấm lớn nhỏ, trôi nổi trên bầu trời, hội hợp cùng những cây nấm khác.
Hạ Tổng binh, Tưởng Phó tổng binh may mắn thoát chết, mang theo vợ con già trẻ chạy ra khỏi phủ đệ của mình, trốn tránh khắp nơi.
Các quan lớn Phí Tuần phủ, Trương Tuần án cũng dẫn dắt gia quyến gia thần, hốt hoảng bỏ trốn, tránh né Kim Thân Đại Phật truy lùng.
Sau đầu vị đại Phật này, nấm trong vòng tròn càng ngày càng nhiều.
Những cây nấm này mọc ra thân người, thể hình to lớn, đặc biệt là nấm do nguyên thần hình thành lại càng toát ra thần quang khắp người, hết sức thần thánh.
Mà từng con mắt, từng cái đầu rơi xuống từ trên người chúng hóa thành nấm, thường tương đối nhỏ.
Bất kể lớn nhỏ ra sao, chúng đều giữ vẻ bảo tướng trang nghiêm, như là từng vị Bồ Tát, La Hán, Tôn Giả, Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni đắc đạo.
Kim Thân Đại Phật phảng phất như Phật Đà.
Cảnh tượng này, tựa như thế giới Cực Lạc được miêu tả trong kinh Phật, cảnh tượng Phật Tổ tọa trấn Linh Sơn.
Chỉ có điều tất cả Phật Đà, Bồ Tát, La Hán vân vân, hết thảy đều đổi thành thứ nấm kỳ lạ.
Kim Thân Đại Phật mang theo thế giới Cực Lạc của nó, vẫn lượn lờ trong thành, tìm kiếm tung tích của những người sống khác, sau khi bắt được liền lập tức luyện hóa, để cho người ta biến thành nấm quy y mình.
So với ngày tháng hoảng loạn trong thành, Lý Thiên Thanh có vẻ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Hắc Oa lái xe, chở hắn và Trần Thực ra ngoài thành.
Chỉ thấy ngoài thành có rừng rậm người đá, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối, khắp nơi đều là nhân loại hóa đá.
Lúc Ma vực vừa mới bắt đầu bộc phát, Trần Thực đã phát động đầu của Thạch Cơ nương nương, hình thành lĩnh vực quỷ thần, biến người bình thường thành người đá, những người đá này rất nhiều là những người lúc ấy chạy ra khỏi thành, còn có một số là người ở ngoài thành.
Lý Thiên Thanh tính toán quãng đường đã đi, từ trung tâm Ma vực đến biên giới Ma vực, khoảng cách năm mươi dặm, lúc tới gần biên giới, có một khu vực rộng hơn một dặm mờ mịt, nơi đó chính là nơi có khả năng xuất hiện hành lang Ma vực.
Nếu như trốn tới đó, tiếp tục tiến lên, liền có khả năng sẽ bị cuốn vào trong hành lang, sau một khắc xuất hiện, chính là ở trên đỉnh Ma vực, rơi xuống.
Mà mái vòm Ma vực khắp nơi đều là mây màu do áo choàng hình thành, tiếp xúc liền sẽ bị ô nhiễm.
Rất nhiều cây nấm lớn du đãng trong thành đều là do tu sĩ chạy trốn tới biên giới Ma vực, lại bị hành lang Ma vực đưa vào trong thành biến hóa mà thành.
“Hắc Oa, không thể đi về phía trước nữa!”, Lý Thiên Thanh gọi Hắc Oa lại, nói: “Cách Đại Hưng thiền tự bốn mươi lăm dặm rồi.”
Hắc Oa thoáng chần chờ một vẫn tiếp tục đi về phía trước ba dặm, lúc này mới dừng lại.
Bọn họ tìm một thôn trang bên bờ Mân Giang, trong thôn trang đã không còn người sống, chỉ còn lại có một ít người đá, còn có chút gia cầm gia súc gà đá vịt đá.
Xe gỗ vào thôn, Lý Thiên Thanh dọn dẹp một hộ gia đình, chuyển những người đá này ra ngoài, lúc này mới mời Hồng Sơn nương nương và Mân Giang mỗ mỗ ra.
Mân Giang mỗ mỗ kinh ngạc quan sát bốn phía, nói: “Nơi này là quê nhà của đứa bé Tào Vân Thâm kia!”
Bà lão không khỏi nhìn vật nhớ người.
Lúc trước, khi Tào Vân Thâm còn là một đứa trẻ đã thường xuyên chạy đến bờ Mân Giang ngoài thôn, leo lên cây liễu già bên bờ nhìn xuống.
Bên bờ sông, mọi người khua chiêng gõ trống, đốt pháo, đốt hương đàn, tưới rượu, nhảy múa cầu phúc, rất là náo nhiệt.
Hương khói lượn lờ, khi còn nhỏ, Tào Vân Thâm nhìn thấy mặt sông rộng lớn, một con cá chép đen to lớn lặng lẽ ở trong nước nhìn mọi người trên bờ.
Nó to lớn như thế, giống như một hòn đảo nhỏ ẩn mình dưới nước.
Nhưng mà, đứa bé kia đã không còn nữa.
Hắc Oa đi nấu cơm, Lý Thiên Thanh đi hỗ trợ nhóm lửa, buổi tối ăn cá kho, Trần Thực thì giống như mộng du, một mình đi ra ngoài thôn, vẫn mất hồn mất vía nghĩ đến bùa chú và pháp thuật.
Ở trong Hồng Sơn đường, lúc thử nghiệm Hỏa phù và Thủy phù đơn giản nhất, hắn phát hiện từ phù lục đến pháp thuật cũng không hoàn mỹ, dễ mất khống chế.
Pháp thuật của hắn chỉ đơn giản là từ trạng thái phù lục trên mặt phẳng hóa thành pháp thuật lập thể, từ mặt phẳng đến lập thể, biến số quá nhiều, thứ cần điều khiển cũng nhiều, mất khống chế là điều đương nhiên.
Nhưng lúc chiến đấu, nếu mất khống chế sẽ rất nguy hiểm.
Hắn nhất định phải nắm giữ thuần thục những pháp thuật này.
Hắn biết luyện tập nhiều lần cũng vô dụng, thứ cần rèn luyện nhất, chính là đầu óc của mình.
Hắn luyện tập pháp thuật trong đầu, từng lần một cấu thành và hoàn thiện pháp thuật.
Đây không chỉ là học tập, mà đồng thời cũng là sáng tạo, vận dụng!
Qua rất lâu, Trần Thực xắn ống quần lên, cởi giày, đi tới bờ sông.
Hai chân hắn giẫm xuống nước, cảm nhận hướng chảy của dòng nước.
Đột nhiên, hắn nhún người nhảy lên, nhảy về phía dòng sông, bước chân rơi trên mặt sông, một đóa bọt nước dâng lên, vừa vặn nâng đỡ bước chân của hắn.
Chân Trần Thực giẫm lên bọt nước, bọt nước nâng thân hình hắn lên, để hắn đi lại trên mặt sông, chạy băng băng.
Hắn tung người nhảy lên, mạnh mẽ như Ngư Long, mặt nước cũng theo hắn nhảy lên, chỉ có điều không lâu sau, hắn lại không khống chế được dòng nước, loạng choạng ngã vào trong nước.
Trần Thực lại bơi lên bờ, dốc lòng suy nghĩ một phen, rồi lại một lần nữa xuống nước.
Mân Giang mỗ mỗ chống quải trượng còn cao hơn mình rất nhiều, đứng ở bên bờ sông, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
Lại là một thiếu niên bên bờ sông.
Giống như Tào Vân Thâm năm đó.
“Thiên phú của hắn cũng rất cao, nhưng hắn có giống như Tào Vân Thâm, bị quyền lực và của cải nơi thành thị mê hoặc hay không?”, nàng thấp giọng nói.
Chân thân của nàng nhảy ra khỏi chậu nước, lặng lẽ lẻn vào Mân Giang.
Trần Thực đi trên mặt sông, cảm nhận được lực lượng của dòng nước chảy dưới chân, một con cá chép đen to lớn như hòn đảo nhỏ đang giúp hắn làm quen với thủy tính, giúp hắn sửa chữa những sai sót trong pháp thuật.
Mỗi khi hắn sắp rơi xuống, lại có bọt nước dâng lên đúng lúc, nước giống như một bản sao khác của hắn, nhảy múa theo hắn.
Động tĩnh do Trần Thực tạo ra càng lúc càng lớn, sóng nước cũng theo tâm ý của hắn mà di chuyển, vòng xoáy xoay tròn xung quanh hắn, hắn đẩy tay, sóng nước sẽ đi theo tay, hắn vung tay xuống, mặt sông liền tách ra.
Hắn nhảy múa trong dòng sông, có Ngư Long cùng nhảy múa với hắn.
Trần Thực không ngừng sửa chữa sai sót trong pháp thuật, đột nhiên giống như có một cánh cửa nào đó trong lòng được mở ra, chỉ cảm thấy nước như có sinh mệnh, hô hấp với cùng mình.
Hắn đạp chân lên bọt nước bước đi, một đóa bọt nước đưa hắn lên bờ, đầu sóng cao sáu bảy trượng, nâng thân hình của hắn đi thẳng tới, đến tận cửa thôn mới tiêu tán.
Đây không phải là do Mân Giang mỗ mỗ trợ giúp, mà là chính hắn thi triển pháp thuật, ngự thủy đi lại như trên đất bằng!
Trần Thực hoan hô một tiếng.
Hắc Oa đã nấu xong cơm, Lý Thiên Thanh ra khỏi thôn, định gọi Trần Thực ăn cơm, nghe được tiếng hoan hô này, đang muốn mở miệng, lại thấy Trần Thực chân đạp một bọt nước bước đi, tốc độ cực nhanh!
Bọt nước kia chạy trên đất bằng, khi thì đầu sóng bay lên cao mấy trượng, đánh lên bầu trời, đưa thân hình Trần Thực lên cao, khi thì men theo mặt đất mà đi, uốn lượn như dòng sông.
Khi thì lại giống như Giao Long, leo lên cây cối chở Trần Thực bay lên, khi thì bọt nước cuộn tròn lại, đưa thiếu niên lộn một vòng trên không trung.