Chương 338: Tinh thông phù pháp 2
“Ngộ ra thủy pháp nhanh như vậy?”, Lý Thiên Thanh đọc thuộc lòng các loại công pháp trong Lý gia điển tàng, thầm nghĩ: “Bộ pháp thuật này của hắn, có chút giống với 《 Bích Hải Thương Lãng Quyết 》!”
Thế nhưng, hắn dám khẳng định, Trần Thực tuyệt đối chưa từng học qua, thậm chí chưa từng xem qua 《 Bích Hải Thương Lãng Quyết 》!
Bởi vì 《 Bích Hải Thương Lãng Quyết 》 cần phải có công pháp cố định, mới có thể thi triển!
Không có công pháp, chỉ biết pháp thuật thì không cách nào tu luyện thành công!
Tuy《 Bích Hải Thương Lãng Quyết 》 không phải là pháp thuật lợi hại nhất, nhưng nó được nắm giữ trong tay Lý gia, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Vậy mà Trần Thực có thể lĩnh ngộ từ trong phù lục, tìm hiểu ra pháp thuật tương tự như 《 Bích Hải Thương Lãng Quyết 》, quả thực khiến hắn kinh ngạc không thôi!
Nương theo một cơn sóng lớn xé trời, đưa Trần Thực lên cao mấy trượng, đột nhiên sóng lớn tản đi, phảng phất như chưa từng xuất hiện, Trần Thực từ trên không trung rơi xuống, tay áo tung bay.
Lúc sắp rơi xuống mặt đất, đột nhiên ánh lửa lóe lên, dưới chân hắn bốc lên khí nóng, vậy mà lại chân đạp quả cầu lửa, ngay trong khoảnh khắc sắp tiếp đất đã xé gió lao về phía trước!
Lý Thiên Thanh trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy Trần Thực hai chân giẫm lên ngọn lửa, xuyên qua rừng cây, linh hoạt như chim yến bay vào rừng, bay lượn tự nhiên, nhẹ nhàng đến cực điểm!
“Pháp thuật trong 《 Chân Hỏa Viêm Diễm Công 》!”, Lý Thiên Thanh chấn động trong lòng, 《 Chân Hỏa Viêm Diễm Công 》 là một môn công pháp của Mã gia, tuy không phải công pháp tốt nhất nhưng cũng không thể truyền ra ngoài!
Phải là người có công lao với Mã gia mới có thể được truyền thụ môn công pháp này.
Mà cho dù có được truyền thụ, cũng thường chỉ là một phần thần thông, chứ không phải toàn bộ!
Pháp thuật của Trần Thực, rất giống với pháp thuật trong 《 Chân Hỏa Viêm Diễm Công 》, không khác nào anh em sinh đôi!
Trần Thực như đột nhiên được khai thông, sau khi thi triển xong pháp thuật hệ hỏa, liền lập tức điều động pháp thuật hệ mộc, Lý Thiên Thanh lập tức nhìn thấy bóng dáng của 《 Vạn Mộc Khô Vinh Quyết 》 của Phí gia.
Lúc hắn thi triển pháp thuật hệ thổ, Lý Thiên Thanh lại nhìn thấy pháp thuật tương tự trong 《 Hoàng Thổ Đại Cổ Huyền Công 》 của Từ gia!
Về phần pháp thuật hệ kim, ngược lại Trần Thực càng biến hóa đa dạng, nhất là lấy kiếm khí làm chủ, các loại kiếm khí vô hình được thi triển một cách dễ dàng.
Từ trong những loại kiếm khí kỳ lạ mà hắn thi triển ra, Lý Thiên Thanh nhìn thấy bóng dáng của rất nhiều loại kiếm quyết mà các thế gia đại tộc cất giấu, từ 《 Trảm Thần Thập Bát Thức 》 mạnh mẽ, đến 《 Tiêu Tương Kiếm Quyết 》 tinh tế như mưa, tất cả đều có! Trong mắt người khác, pháp thuật của Trần Thực có đủ các loại kiếm khí, dài ngắn, lớn nhỏ, thô tinh, nhanh chậm, quá mức lộn xộn.
Nhưng trong mắt Lý Thiên Thanh, Trần Thực đã lĩnh ngộ được cái gọi là tam muội trong pháp thuật hệ kim.
Đến cảnh giới này, ngược lại không còn câu nệ chiêu thức nữa, mà chú trọng vào việc vận dụng.
“Chẳng lẽ năm loại công pháp thần thông mà các thế gia đại tộc cất giữ lại được sáng tạo ra từ năm loại phù lục cơ bản là Hỏa phù, Thủy phù?”, Lý Thiên Thanh đột nhiên nghĩ đến.
Năm loại phù lục này, chỉ là phù lục đơn giản nhất, là cơ sở của rất nhiều phù lục khác.
Tuy đơn giản, nhưng muốn thật sự nắm giữ cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Mà hiển nhiên là từ trong năm loại phù lục này, Trần Thực đã lĩnh ngộ ra được những thứ giống như các vị tiền bối đã sáng tạo ra năm loại công pháp kia!
Trong lòng Lý Thiên Thanh bất giác dâng lên một cảm giác ghen tỵ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đây chính là thực lực chân chính của hắn?”
Hắn nhận ra cảm giác đố kỵ này, không khỏi bật cười, thầm nghĩ: “Ta đố kỵ những thứ này làm gì? Hắn cần phải tự mình tìm hiểu, một mình nghiên cứu mối liên hệ giữa phù lục và pháp thuật, còn ta sinh ra trong thế gia đại tộc, muốn học loại nào thì có loại đó. Chưa chắc đã kém cỏi hơn hắn!”
Trần Thực thi triển năm loại pháp thuật một lần, các loại kiếm khí tản đi, lúc sắp tiếp đất, ống tay áo hắn run lên, ý đồ thi triển Thao Thiết Thôn Thiên pháp, ống tay áo mở rộng, giống như cái miệng lớn của Thao Thiết, muốn thôn phệ tất cả mọi thứ!
Phía trước hắn, một cây đại thụ hai người ôm mới xuể, “rắc” một tiếng bị gãy ngang, tán cây bị cuốn lên, bay về phía ống tay áo của hắn!
Đồng thời mặt đất rung chuyển, gốc cây cũng rung động theo, bật gốc, mang theo bùn đất cùng những rễ cây dài mấy trượng, bay về phía ống tay áo của hắn!
Lý Thiên Thanh trợn mắt há hốc mồm!
Đang kinh ngạc, chỉ nghe thấy một tiếng “ầm” vang lên, tán cây kia đập vào người Trần Thực, đập hắn ngã nhào trên mặt đất, tiếp theo đó là gốc cây bay tới, đè lên người Trần Thực.
Lý Thiên Thanh vội vàng chạy tới cứu người, vất vả lắm mới đào được bùn đất, cứu người ra, thử hơi thở, thấy còn thở, lúc này mới yên tâm.
“Tiểu Thập, đừng luyện nữa, Hắc Oa gọi chúng ta ăn cơm kìa!” Hắn nhớ tới chuyện chính, vội vàng nói.
Trần Thực mặt mũi lấm lem bùn đất, ngược lại đầu óc tỉnh táo hơn rất nhiều, tinh thần hưng phấn dị thường, vội vàng nói: “Thiên Thanh, ta cảm thấy Thao Thiết Thôn Thiên pháp có thể thi triển được rồi, chỉ có điều quá hao tổn khí huyết, lúc nãy ta thi triển, chính là do khí huyết không theo kịp cho nên mới bị vùi lấp! Đợi khi khí huyết của ta đầy đủ là có thể thi triển được rồi!”
Lý Thiên Thanh cười nói: “Người ta thường nói ‘người là sắt, cơm là thép’, không ăn một bữa là đói quặn ruột. Mau đi ăn cơm thôi!”
Hai người trở về thôn, Hắc Oa đang ngồi trên ghế đọc sách, vắt chéo chân, nhìn thấy bọn họ trở về, thấy Trần Thực người đầy bùn đất, bèn đặt sách xuống, kêu một tiếng đầy bất mãn.
Trần Thực vội vàng đi múc nước, rửa sạch bùn đất trên người.
Lý Thiên Thanh tò mò đi tới, xem Hắc Oa đang đọc sách gì.
Trên sách là một đống phù văn kỳ quái, còn biết động đậy, dù hắn có học rộng tài cao, cũng không hiểu gì.
“Ngay cả con chó cũng chăm chỉ như vậy, Tiểu Thập lại càng liều mạng tu hành, nếu ta không cố gắng, về sau chỉ có thể ăn cơm cùng Hồng Sơn nương nương thôi”, hắn thầm nghĩ.
Bên cạnh, cô bé mặc áo đỏ bưng bát, một mình ngồi xổm ở góc tường ăn cơm.
Mân Giang mỗ mỗ không thích ăn cá cho nên không tới bàn.
Bọn họ ngày đêm cần cù khổ luyện, thời gian trôi qua rất nhanh.
Bất tri bất giác đã hơn mười ngày trôi qua.
Hôm nay, lúc Trần Thực đang phát động Thiên Hoằng chi cung, rèn luyện Kim Đan màu đen, đột nhiên ngẩn người, vừa mừng vừa sợ nói: “Ta nhớ ra tên của mình rồi! Thiên Thanh! Nương nương! Mỗ mỗ! Ta nhớ ra tên của ta rồi!”
Hắn liên tục hoan hô, kích động không thôi.
Cuối cùng Lý Thiên Thanh cũng nhớ ra tên của Trần Thực, vui vẻ thay cho hắn.
Hắc Oa khép sách lại, há to miệng, nuốt quyển quỷ thư kia vào trong bụng, nở nụ cười vui mừng.
Cuối cùng nó cũng học được cách khống chế năng lực của mình!
Ngày hôm nay, trong Củng Châu thành vang lên một tiếng nổ vang trời, Kim Thân Đại Phật kia ầm ầm ngồi xuống, không còn truy đuổi những người sống sót khác nữa.
Dưới thân nó mọc ra rất nhiều sợi nấm trắng gần như trong suốt, cắm sâu vào lòng đất, không ngừng lan rộng xuống phía dưới.
Mà sau đầu nó, bánh xe hình nấm khổng lồ cũng ngừng xoay, từng cây nấm khổng lồ tựa Bồ Tát La Hán Tôn Giả an tọa, miệng niệm kinh Phật, Phạn âm vang dội, chấn động màng nhĩ.
Trên đầu Kim Thân Đại Phật, từng lỗ tròn bỗng nhiên mở ra, tựa như ống khói khổng lồ.
“Phốc!”
Từng luồng khí xám trắng phun ra từ những ống khói ấy, được kim quang của Đại Phật chiếu rọi, phản chiếu sắc cầu vồng rực rỡ!
“Hình như cây nấm Kim Thân Đại Phật này đã trưởng thành rồi.”
Sa Bà Bà và Thanh Dương, gã cao to râu quai nón đứng xa quan sát, lộ vẻ nghi hoặc, nói: “Trăm ngày thành ma, lẽ ra phải mất trăm ngày nó mới hóa ma. Hiện giờ chưa được một nửa thời gian, sao nó đã trưởng thành rồi?”
Gã cao to râu quai nón lo lắng nói: “Điều khiến ta càng thêm lo lắng là, ngoài lão ăn mày bị chúng ta bức phải ra tay một lần, đến giờ những tán nhân khác vẫn chưa từng ra tay. Chẳng lẽ bọn họ không sợ gây ra đại loạn sao?”
“Không! Bọn họ không sợ.” Thanh Dương nói: “Bọn họ đang đợi ma chủng này trưởng thành, hóa thành Ma! Bọn họ muốn chơi đùa với Ma!”