Chương 339: Phong Thầ
Trong lòng Sa bà bà và gã cao to râu quai nón nghiêm nghị, chơi đùa với một con Ma ư?
Chẳng lẽ những kẻ này thật sự không sợ chuốc lấy kết cục bi thảm ư?
Gã cao to râu quai nón chần chờ nói: “Nếu như đợi đến khi ma chủng này trưởng thành, chúng phát hiện không thể thu phục được con Ma này, chẳng phải sẽ chết rất nhiều tán nhân hay sao? Tán nhân lại đi làm loại chuyện ngu xuẩn này ư?”
Thanh Dương lạnh lùng nói: “Cứ nghĩ tới bằng hữu Trần Dần Đô của chúng ta, ngươi sẽ biết tác phong của tán nhân là như thế nào.”
Gã cao to râu quai nón nhớ lại những hành động của Trần Dần Đô, năm đó khi cùng bọn họ xông pha thiên hạ, quả thực đã gây ra không ít rối loạn.
“Tuy rằng lão thái bà cũng là tán nhân, nhưng ôn hòa hơn rất nhiều.” Gã thầm nghĩ.
Nhưng vừa nghĩ đến thái độ cố chấp của Sa bà bà đối với đứa con trai đã chết, gã cũng vứt bỏ ý nghĩ này.
Để tìm lại hồn phách của con trai, Sa bà bà có thể làm bất cứ chuyện gì!
Trong quán trà, Nhạc sư áo xanh nhìn về phía Kim Thân Đại Phật đang ngồi xuống, ánh mắt lộ ra vẻ khác lạ, khẽ nói: “Ma chủng trưởng thành sớm hơn năm mươi ngày, có lẽ là bởi vì năm đó nó đã từng trưởng thành một lần.”
Hắn đang nhắc đến chuyện năm đó khi tướng sĩ Đại Minh lần đầu tiên đổ bộ lên Tây Ngưu Tân Châu, hòa thượng Đại Báo Quốc tự trấn áp chín mươi chín vị Ma Thần, Kim Thân Đại Phật ngày nay chỉ là một trong chín mươi chín vị Ma Thần năm đó mà thôi.
Sau khi vị Ma Thần này bị trấn áp, trải qua mấy ngàn năm rèn luyện bởi Phật pháp, đã bị suy yếu đi rất nhiều, bởi vậy mới có thể bị Khổ Trúc thiền sư thu vào trong cơ thể trấn áp.
Nó đã có kinh nghiệm trở thành Ma Thần một lần, lần Ma hóa thứ hai này, chắc chắn tốc độ nhanh hơn trăm ngày Ma biến thông thường!
Hoa Lê phu nhân cười nói: “Nhạc sư có ý tưởng gì với nó sao?”
Nhạc sư áo xanh nói: “Hòa thượng của Đại Báo Quốc tự ngày đêm tụng kinh trước mặt nó, khiến nó cũng nhiễm Phật tính, trở nên không phải Ma cũng chẳng phải Phật, chắc chắn có không ít người có ý đồ với nó. Nhưng chưa chắc ta đã có thể có được.”
Ánh mắt hắn nhìn vào trước ngực vị đại Phật này, nói: “Cơ thể của nó là của Khổ Trúc. Khổ Trúc tu luyện Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú, đã sớm đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh, thân thể này tuy không có đầu, nhưng cũng đủ để ngạo nghễ thiên hạ. Người có thể địch được nó, không nhiều. Thế nhưng kim thân của Khổ Trúc đã từng bị người ta phá vỡ, để lại sơ hở.”
Ánh mắt hắn lão luyện, nói: “Sơ hở này, đến nay vẫn còn.”
Hoa Lê phu nhân nhìn theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy vị trí huyệt Đản Trung trên ngực Kim Thân Đại Phật cũng có một cái lỗ, đang phun bào tử ra ngoài.
Nàng khẽ giật mình: “Chỗ này, chính là sơ hở của Khổ Trúc thiền sư sao? Một vị lão tiền bối như vậy, mà cũng có chỗ tu luyện không tới?”
Cùng lúc đó, trong thành còn có không ít người chú ý đến Kim Thân Đại Phật này.
Tiêu Vương Tôn lau trường kiếm của mình, Bá Lao kiếm thì như một con chim vui vẻ, bay lượn xung quanh hắn.
“Ma chủng trưởng thành sớm, cũng có thể là bởi vì con Ma này biết, trăm ngày Ma biến sẽ khiến Chân Thần chú ý. Nó không muốn hồn phi phách tán, cho nên trưởng thành sớm.”
Tiêu Vương Tôn lau xong trường kiếm, đặt sang một bên, lại lau đoản kiếm, hạ giọng nói: “Nói không chừng, nó còn nhận ra trong thành có uy hiếp khác. Ví dụ như, tán nhân! Vì tự bảo vệ mình, nó mới phải xuất thế trước thời hạn. Các ngươi nói xem, có khả năng này không?”
Hai thanh kiếm bay lượn xung quanh hắn, phát ra tiếng leng keng.
Lão khất cái nghe thấy tiếng kiếm minh từ trên lầu truyền đến, phun ra một ngụm trọc khí, khập khiễng bỏ đi.
Hắn bị Kim Thân Đại Phật đánh trọng thương, đành phải dùng kế “hoạ thủy đông dẫn”, dẫn Đại Phật đến gần Cao gia, lúc này mới bảo toàn được tính mạng.
Mấy ngày nay hắn vẫn luôn dưỡng thương, thương thế cũng đã đỡ hơn vài phần.
“Kiếm khí trên lầu thật sắc bén.”
Lão khất cái lẩm bẩm, “Tiêu Vương Tôn lại càng mạnh hơn so với mười năm trước. Tốc độ tiến bộ của người trẻ tuổi đúng là nhanh! Đáng tiếc, Đại Thừa cảnh đã là cảnh giới tuyệt đỉnh rồi.”
Lão lại gặp vài tán nhân, nhưng không đến gần.
Có đôi khi tán nhân còn nguy hiểm hơn cả Ma.
Hiện tại lão đang bị thương, không nên chạm mặt với những người này.
“Con Ma này cũng càng ngày càng thú vị, thế mà lại trưởng thành sớm hơn năm mươi ngày.”
Lão khất cái nhìn về phía Kim Thân Đại Phật, thầm nghĩ: “Ma chủng và Ma Phật, e rằng không ít người muốn nghiên cứu một phen, muốn làm rõ nguyên lý của Ma.”
Quan viên trong thành mang theo gia quyến trốn đông trốn tây, nhưng tán nhân ở Ma Vực lại giống như đang ở nhà mình, ung dung tự tại, chẳng hề quan tâm đến bào tử ngày càng đậm đặc trong không khí, từng ánh mắt nhìn lên người Đại Phật, càng ngày càng nóng rực.
Kim Thân Đại Phật liên tục phun bào tử ra ngoài suốt hai ngày, khiến trong ngoài thành Củng Châu tràn ngập bào tử, không khí biến thành đủ màu sắc, có phần ô uế.
Trốn ở bất cứ nơi nào, trừ khi không thở nếu không sẽ hít phải không ít bào tử.
Những người còn sống sót đến bây giờ, phần lớn đều là cao thủ trong giới tu hành, còn những tu sĩ bình thường đều đã chết đói hoặc biến thành nấm.
Nhưng dù là cao thủ, lúc này cũng cảm thấy cổ họng và phổi nóng rát, cứ như có rất nhiều thứ nhỏ bé đang mọc rễ nảy mầm trong cổ họng, chậm rãi sinh trưởng.
Hay là trong phổi cũng mọc ra rất nhiều thứ nhỏ bé, khiến phổi ẩm ướt, chỉ muốn ho khan.
Ho khan một tiếng, từ trong miệng lại phun ra một đoạn đầu nấm trơn nhẵn.
Rất nhiều người dùng Kim Đan hoặc Nguyên Anh chiếu rọi quanh thân, luyện hóa những cây nấm kia.
Nhưng có một số bào tử theo hơi thở chui vào mạch máu, chui vào tim, mọc rễ trong đó, rất khó luyện hóa.
Lại có những bào tử chui vào hạ thể, chui vào xương tủy, chậm rãi sinh trưởng.
Có những bào tử chui vào lỗ mũi, lỗ tai, thậm chí là trong đầu.
Hoặc là chậm rãi sinh trưởng dưới hốc mắt, chen lấn khiến nhãn cầu khó có thể chuyển động.
Nếu như mọc trong tròng mắt hoặc mọc trong đầu sẽ tạo ra rất nhiều ảo giác, khiến người ta không phân biệt rõ đâu là thực đâu là ảo.
Gần đây trong thành xuất hiện rất nhiều người phát điên, thường là con cháu và gia quyến của các đại thế gia, bọn họ bị nấm ký sinh, tạo thành ra ảo giác, lúc khóc lúc cười, la hét ầm ĩ, bởi vậy bị tộc nhân vứt bỏ.
Loại người này thường không sống được bao lâu, rất nhiều người đang lẩm bẩm thì đầu đột nhiên rơi khỏi cổ, kêu lên: “Cuối cùng ta đã được đại tự tại rồi!”
Sau đó phía dưới đầu mọc ra chân nấm, chạy trốn rất nhanh, vừa chạy vừa kêu: “Mau theo ta cùng nhau lên thế giới Cực Lạc!”
Còn thân thể không đầu thì từ cổ mọc ra một cái nấm lớn hơn đầu nhiều, chạy theo nấm đầu kia.
Chúng chạy đến bên cạnh Kim Thân Đại Phật, dùng cả tay lẫn chân leo lên người Đại Phật, sau đó cùng nhau nhảy lên không trung, dung nhập vào bánh xe cây nấm khổng lồ.
“Ta đã lên Tây Thiên rồi!”
Chúng cười ha hả.
Trong thành không ngừng có người bị biến thành nấm, bị tộc nhân bỏ rơi, gia nhập vào nấm khổng lồ.
Hiện tại Đại Phật đã cắm rễ, không đi lại nữa, những người sống sót đi ra từ chỗ ẩn nấp, che kín miệng mũi, liên tục dội nước lên miếng vải che mặt, tìm kiếm thức ăn.
Nhưng thường không thể phòng bị được trên da.
Họ đi tới đi lui, da dẻ bỗng nhiên phát ra tiếng động, nấm chui ra từ lỗ chân lông.
Ban đầu còn có người nhổ chúng đi hoặc là dùng Kim Đan Nguyên Anh luyện hóa những cây nấm hoặc bào tử này, nhưng về sau cảm thấy phiền bèn mặc kệ cho chúng mọc.
Thời loạn thế này, vì một miếng ăn mà giết người cướp của cũng chẳng có gì lạ, huống chi là trên người mọc nấm?
“Ha ha ha, nấm do ta mọc ra, tự mình ăn, không tính là ăn thịt người!”
Có kẻ cười lớn.
Người sống trong thành càng ngày càng ít.
Cũng có không ít người không chịu nổi cảm giác áp bức khủng bố này, tháo khăn che mặt ra, vừa thở hổn hển vừa kêu gào chạy về phía Kim Thân Đại Phật: “Cho dù bị nấm đồng hóa thì đã sao? Thế giới Cực Lạc của nấm chẳng lẽ không phải là Cực Lạc sao? Ha ha ha!”
“Phụt!”
Đầu người rời khỏi thân thể, bay lên trời.
“Ta được đại tự tại rồi!”
Đầu người biến thành nấm trên không trung, kêu lên.
“Ha ha ha, nương tử, mau lên đây! Nơi này thật khoái lạc!”
Người đàn ông đã biến thành đầu nấm gọi vợ con mình: “Ta cảm nhận được suy nghĩ và ý thức của những người khác, bên cạnh ta có rất nhiều người! Bọn họ đều là người sống sờ sờ! Chúng ta kết nối với nhau, chia sẻ với nhau, chúng ta ngồi trong ánh sáng vàng, đây chính là Cực Lạc!”