Chương 365: Làm trái 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,281 lượt đọc

Chương 365: Làm trái 1

Hàn Sơn tán nhân vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Trần Thực, đợi đến khi thấy Trần Thực đá gãy sơn môn, không khỏi hít một hơi khí lạnh.

“Tiểu tử này ra tay thật tàn nhẫn, thật đáng hận, so với Ngũ Hồ tán nhân năm đó thì chỉ có hơn chứ không kém! Ra tay là diệt cả nhà người ta, ngay cả sơn môn cũng phá hủy, Thần thú trấn sơn cũng bị đánh nát!”

Đánh nát tượng đá Thần thú là vì muốn cắt đứt hương hỏa.

Ngay cả Trần Dần Đô cũng rất ít khi làm chuyện tuyệt tình như vậy.

“Ra tay thật quá tàn độc.” Thiên Khách tán nhân cũng nhìn thấy cảnh này, nói.

Tám mươi hai nhân khẩu của Thái Bình môn, cộng thêm hai vị Thần thú, tất cả đều bị Trần Thực giết sạch, đây nào phải chuyện mà một đứa trẻ hơn mười tuổi có thể làm được?

“Theo như những chuyện Thái Bình môn đã làm, bọn chúng chết là đáng đời.”

Hàn Sơn tán nhân nói: “Điều khiến ta kinh ngạc chính là, pháp thuật của ta lại được hắn sử dụng thuần thục như vậy, ta hoài nghi có phải Ngũ Hồ tán nhân đã lén học trộm pháp thuật của ta, sau đó vụng trộm truyền thụ cho hắn hay không.”

Thiên Khách tán nhân cười nói: “Ngũ Hồ tán nhân cao ngạo như vậy, sao có thể đi học trộm pháp thuật của ngươi? Hắn nhìn thấy pháp thuật của ngươi, cũng chỉ nói pháp thuật của ngươi quá kém cỏi, để lão tử sửa lại cho, sau đó sẽ sửa đến mức hoàn toàn thay đổi.”

Hàn Sơn tán nhân tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, nhưng rồi lại bật cười, đây quả thực là tác phong của Trần Dần Đô.

“Thế nhưng Trần Thực thi triển pháp thuật của ngươi, quả thật không khác nào o chính tay ngươi dạy bảo.”

Thiên Khách tán nhân nghi hoặc nhìn hắn, nói: “Có thật là ngươi chưa từng dạy cho hắn pháp thuật thứ ba?”

Hàn Sơn lắc đầu: “Ta tuyệt đối chưa từng dạy!”

Ánh mắt Thiên Khách thăm thẳm, nói: “Xem ra sau khi Tiên Thiên Đạo Thai bị cướp đoạt thiên phú của hắn cũng không hề bị ảnh hưởng. Trái lại, thiên phú của hắn thật sự quá cao. Tiên Thiên Đạo Thai mà Chân Thần ban cho, đối với hắn mà nói có lẽ cũng không phải là quá quan trọng.”

Hàn Sơn thất thanh nói: “Lời này của ngươi nói quá rồi đấy. Tiên Thiên Đạo Thai là thứ gì? Vạn cổ vô nhất! Sở hữu loại Đạo Thai này, nhất định có thể đột phá cực hạn của Đại Thừa, độ kiếp phi thăng, trở thành Tiên nhân! Trần Thực tuy có chút thiên phú, nhưng không có Thần Thai, cùng lắm là tu luyện đến cảnh giới giống như chúng ta mà thôi.”

Thiên Khách cũng cảm thấy lời khen ngợi của mình có phần quá mức, bèn chuyển chủ đề nói: “Thủ đoạn của Trần Thực lão luyện như vậy, không giống như lần đầu tiên làm chuyện này! Hắn chiêu nào chiêu nấy đều muốn đoạt mạng, san bằng núi, diệt cả nhà, cho dù là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ cũng dễ dàng chết trong tay hắn. Đây nào phải là chuyện mà một đứa trẻ mười mấy tuổi có thể làm được? Ngươi nói xem…”

Bà dừng một chút, nói: “Rốt cuộc Trần Thực đã trải qua những chuyện gì ở dưới cõi âm?”

Hàn Sơn khẽ giật mình, không hiểu ý của bà.

Thiên Khách nói: “Tú tài thần đồng chết đã tám năm, hắn là người được Chân Thần coi trọng, được Chân Thần ban cho Tiên Thiên Đạo Thai xưa nay chưa từng có, kỳ tài như vậy đến cõi âm lẽ nào lại chịu im lặng, không có tiếng tăm gì? Tám năm ở cõi âm, rốt cuộc hắn đã trải qua những chuyện gì? Chẳng lẽ bị đám tiểu quỷ bắt nạt hay sao?”

Hàn Sơn nghiêm mặt, nói: “Vì cứu hắn Ngũ Hồ tán nhân đã tìm kiếm rất nhiều tán nhân tương trợ, mục đích chính là xông vào cõi âm cướp hồn phách của hắn trở về. Thực lực của Ngũ Hồ tán nhân ngay cả chúng ta cũng phải kiêng dè. Hắn mang theo rất nhiều cao thủ, cướp đoạt suốt tám năm, cuối cùng mới cướp được Trần Thực trở về. Nếu như chỉ là chiêu hồn một hồn phách bình thường từ cõi âm trở về, có ần phải tốn nhiều công sức như vậy không?”

Hai người nhìn nhau, sắc mặt nghiêm nghị.

Chiêu hồn, thật ra không khó.

Ngay cả bà cốt ở nông thôn cũng có thể chiêu hồn, chỉ cần tu luyện tới Thần Thai cảnh hoặc là Kim Đan cảnh, là có thể gọi hồn phách từ cõi âm trở về.

Mười năm trước, Trần Thực bị người ta cạy sọ, đoạt đi Thần Thai, sau khi chết đi vào cõi âm, vì sao Trần Dần Đô không thể chiêu hồn hắn trở về?

Lúc bấy giờ Trần Dần Đô là một trong những tồn tại mạnh nhất thiên hạ, thực lực sâu không lường được, vì sao ngay cả ông cũng cần mượn sức những tán nhân khác, ba lần bảy lượt xông vào cõi âm, cướp đoạt suốt tám năm trời, mới có thể đoạt được hồn phách của Trần Thực trở về? “Chuyện này, nhất định có vấn đề!” Hàn Sơn nói: “Sa bà bà từng bái ta làm thầy, nó là người hỗ trợ Trần Dần Đô chiêu hồn, chúng ta đi hỏi nó một chút, chắc chắn sẽ biết được chân tướng.”

Thiên Khách gật đầu.

Thần thức của Hàn Sơn tán nhân vô cùng rộng lớn, tâm niệm đảo qua Vụ Lĩnh, nhanh chóng tìm được vị trí của Sa bà bà, sau đó phái Ngọc Thiên Thành đi mời bà tới.

Không lâu sau, Sa bà bà đến Hư Không đại cảnh, nói: “Chẳng hay Hàn Sơn lão sư tìm ta có chuyện gì?”

Hàn Sơn tán nhân đem những nghi hoặc của mình và Thiên Khách nói ra, nói: “Trong lòng chúng ta có một số chuyện chưa rõ, muốn hỏi ngươi một chút, năm đó Trần Dần Đô mời các ngươi đi vào cõi âm cứu Trần Thực, vì sao lại gian khổ như vậy? Rốt cuộc Trần Thực đã gặp phải chuyện gì ở cõi âm?”

Sắc mặt Sa bà bà lập tức thay đổi, có phần khó chịu nói: “Chuyện này mà các ngươi cũng hỏi đến sao?”

Hàn Sơn tức giận đến mức sắc mặt tái mét, vỗ bàn quát: “Ngươi nói chuyện với sư trưởng như vậy à?”

Sa bà bà vội vàng cười làm lành, nói: “Chẳng lẽ Hàn Sơn lão sư muốn làm mẹ nuôi của Tiểu Thập à?”

Hàn Sơn tán nhân nói: “Mẹ nuôi là có ý gì?”

“Chính là ngày đêm trông chừng hắn, để mắt đến hắn, không thể để hắn gặp nguy hiểm. Còn phải đề phòng Ma trong thức hải của hắn chạy ra, lúc Ma chạy ra ngoài phải nghĩ trăm phương ngàn kế để tiêu diệt nó. Rồi còn phải đề phòng hắn làm chuyện ngốc nghếch, hủy diệt Tây Ngưu Tân Châu gì đó.”

Hàn Sơn cả giận nói: “Ta đâu còn sống được mấy năm nữa, đi làm mẹ nuôi cho hắn, chẳng phải càng sống ít hơn sao!”

Sa bà bà bực bội nói: “Cái gì ngươi cũng không làm, cái gì ngươi cũng không muốn, thế thì hỏi lung tung làm gì? Tới đầu thôn tìm mấy ông lão bà lão tán gẫu chẳng phải tốt hơn sao? Ta đi đây!” Nói xong, xoay người rời đi.

Bà ta lại quay đầu nói: “Thầy, ta đã dùng Sưu Thần Đại của người để trấn áp một con Ma, người sẽ không đòi lại chứ? Nếu không đòi, ta xin phép nhận.”

Hàn Sơn tán nhân tức giận đến choáng váng đầu óc, cầm Sưu Thần Đại ném về phía bà ta, quát: “Cho ngươi tất đấy! Sớm muộn gì cũng bị chơi quá đà làm sổng, nhập vào người ngươi!”

Sa bà bà nhận lấy Sưu Thần Đại, vui vẻ rời đi.

Hàn Sơn tức giận đến run tay, nói với Thiên Khách: “Tiểu nha đầu này, đúng là càng ngày càng to gan! Dám chống đối cả ta!”

Thiên Khách nói: “Ta cảm thấy sở dĩ nó giấu diếm, có lẽ là vì năm đó ở cõi âm đã gặp phải chuyện gì đó rất đáng sợ.”

Hàn Sơn khẽ động lòng, nói: “Nghe nói năm đó Hoa Lê phu nhân cũng được Ngũ Hồ tán nhân mời đến, nói không chừng con bé ấy biết chút tin tức.”

Không lâu sau, Hoa Lê phu nhân được mời đến Hư Không đại cảnh, gặp mặt hai vị tiền bối.

Thiên Khách là một lão bà, vẻ mặt hiền từ, sau khi thuật lại chuyện đã xảy ra, nói: “Chúng ta cũng là chỉ lo lắng cho đứa nhỏ Trần Thực, muốn biết thêm một chút về chuyện của nó.”

Hoa Lê phu nhân trầm ngâm một lúc rồi cười nói: “Tu vi của ta vốn thấp kém, trước giờ Ngũ Hồ tán nhân chưa từng nhờ ta ra tay, sau này ta tiến bộ đôi chút, ông ấy mới mời ta. Ta chỉ tham gia vào lần cuối cùng đi cứu Trần Thực nhưng cũng không góp nhiều sức bằng đám người Sa bà bà, biết cũng không nhiều.”

Hàn Thiên nhị lão nhìn nhau, biết rõ nàng ta cũng không muốn nói nhiều về chuyện của Trần Thực.

Thiên Khách cười nói: “Ngươi cứ nói những gì ngươi có thể nói là được.”

Hoa Lê phu nhân lại trầm mặc một lát, nói: “Lúc ấy, chúng ta cùng Hắc Oa xuống cõi âm… Hắc Oa chính là con chó đen bên cạnh Trần Thực, mỗi khi Ngũ Hồ tán nhân làm sai chuyện gì đều thích đổ hết lên đầu nó, vì vậy chúng ta gọi nó là Hắc Oa.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right