Chương 366: Làm trái 2
Nàng ta tiếp tục nói: “Chúng ta đã trải qua một trận chiến vô cùng đáng sợ, vô số quỷ thần của cõi âm lao về phía chúng ta, đột nhiên Ngũ Hồ tán nhân và Hắc Oa biến mất, chỉ còn lại chúng ta chống đỡ đám quỷ thần vây công. Ngay lúc chúng ta sắp không chống đỡ nữa, Ngũ Hồ tán nhân và Hắc Oa quay lại, Ngũ Hồ tán nhân toàn thân đầy thương tích còn Hắc Oa thì cõng Trần Thực đang hôn mê bất tỉnh trên lưng.”
Vẻ mặt nàng ta có phần kỳ lạ, nói: “Chúng ta phá vây chạy thoát, trở về dương gian, rõ ràng thương thế của Ngũ Hồ tán nhân rất nặng nhưng ông ấy không màng đến bản thân, không ngừng thi triển phong ấn lên mi tâm Trần Thực, tạo thành dị tượng Chu Thiên thần chỉ cộng chủ Thiên cung.”
Khóe mắt Hàn Sơn giật giật, giọng nói khàn khàn: “Chu Thiên đại tiết?”
Hoa Lê phu nhân do dự một chút, nhẹ nhàng gật đầu.
“Không thể nào!”
Hàn Sơn quả quyết nói: “Chu Thiên đại tiết đã thất truyền mấy ngàn năm rồi, Ngũ Hồ tán nhân không thể nào thi triển được Chu Thiên đại tiết! Chu Thiên đại tiết tượng trưng cho hòa hợp và trật tự của chư thần vũ trụ, hắn không thể nào khôi phục lại được Chu Thiên đại tiết, cùng lắm chỉ có thể sử dụng tàn thiên!”
Hoa Lê phu nhân nói: “Học thức của ta nông cạn, không biết đó có phải là tàn thiên hay không. Ta chỉ biết sau khi Ngũ Hồ tán nhân phong ấn Trần Thực, Trần Thực trở về thân thể, thường xuyên được đưa đến Kính Hồ sơn trang để tĩnh dưỡng. Ta có gặp hắn, nhưng hắn lại không nhớ ta là ai. Tất cả ký ức trước hai năm đó dường như biến mất toàn bộ.”
Hàn Sơn và Thiên Khách đều sững sờ.
Trần Dần Đô cứu từ cõi âm về chỉ là hồn phách của Trần Thực, thứ mà Chu Thiên đại tiết phong ấn cũng là hồn phách của Trần Thực.
Rõ ràng phong ấn Chu Thiên đại tiết này không phải dùng để phong ấn đám Ma trong thức hải.
Bởi vì lúc ấy đám Ma đó vẫn chưa chạy vào thức hải của Trần Thực.
Sau khi phong ấn, Trần Thực trở về thân thể, tỉnh lại, quên tất cả ký ức trước kia, cứ như được tái sinh một lần nữa.
Vậy thì, Trần Thực mất đi ký ức, rốt cuộc là do chết quá lâu hay là do bị Trần Dần Đô phong ấn?
Nếu là bị Trần Dần Đô phong ấn, vậy thì rốt cuộc hắn muốn phong ấn thứ gì?
“Trên người Trần Thực ẩn chứa quá nhiều bí mật.” Hàn Thiên nhị lão thầm nghĩ.
“Hàn Sơn, chuyện này ngay cả Ngũ Hồ tán nhân còn không giải quyết được, chúng ta không nên nhúng tay vào.”
Thiên Khách tán nhân vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Ta cảm thấy, chúng ta vẫn nên nhát gan một chút thì hơn, nói không chừng còn có thể sống thêm vài năm.”
Hàn Sơn gật đầu lia lịa.
Tuy bọn họ có âm thầm phê phán đối với Trần Dần Đô, nhưng đối với thực lực và trí tuệ của hắn lại vô cùng bội phục.
Chuyện mà ngay cả Trần Dần Đô cũng không giải quyết được, nếu bọn họ tùy tiện nhúng tay vào, chỉ e chết như thế nào cũng không biết.
“Khó trách Sa bà bà lại lớn tiếng với ta như vậy, thì ra không phải nó cố ý muốn mắng ta, mà là gần đây áp lực quá lớn.”
Hàn Sơn tán nhân nói: “Trong lòng nó vẫn còn coi ta là sư phụ.”
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng lão vẫn hơi ấm ức.
Hoa Lê phu nhân cố nén cười, cáo từ rời đi.
Hàn Thiên nhị lão tiễn nàng ta.
Phượng Hoàng lĩnh, Trần Thực thu hồi lôi vân đang bao phủ trên không trung, sau đó tế ra Thần Đàn, mượn ánh sáng le lói của nó, tìm kiếm khắp nơi trong Thái Bình môn.
Hắn đang tìm kiếm Hoàn Hồn liên mà Thái Bình môn thu thập được.
Lúc hắn đi qua tế đàn, chỉ thấy Tiểu Đinh Hương cùng mười mấy đứa nhỏ Tiểu Thiên kia còn đứng trên tế đàn, vừa rồi lôi điện đan xen, bị xối ướt người, nhưng chúng vẫn đang đợi thượng sư phân phó, không dám rời đi.
Xem ra những đứa trẻ này vẫn chưa biết Thái Bình môn chỉ còn lại chúng, vẫn ngây thơ chờ đợi mở cõi âm, đi hái trộm hoa sen trắng.
Trần Thực dừng bước, xòe bàn tay ra, một con dao nhỏ trong lòng bàn tay hắn hóa thành chim sơn ca, vỗ cánh bay đến trước mặt Tiểu Đinh Hương.
Tiểu Đinh Hương nhìn con chim sơn ca bay tới bay lui xung quanh mình, vừa mừng vừa sợ, đưa tay ra, con chim sơn ca đáp xuống lòng bàn tay nàng, nhảy nhót, mổ mổ lên đầu ngón tay nàng.
“Là ngươi, con chim nhỏ hái hoa sen trắng!”
Tiểu Đinh Hương mừng rỡ vô cùng, chạy về phía Trần Thực, cười nói: “Là ngươi, cậu bé cầu cứu! Ngươi còn sống! Thật tốt quá! Ta còn tưởng rằng ngươi đã chết rồi!”
Nàng vui mừng nhảy cẫng lên, cười đến rơi nước mắt.
Một bé trai khác rụt rè nói: “Tiểu Đinh Hương, đừng làm ồn. Vệ đại thẩm sẽ dùng roi quất ngươi…”
Trần Thực cười nói: “Vệ đại thẩm của các ngươi sẽ không bao giờ quất các ngươi nữa, ác nhân trên núi này đã bị ta giết hết rồi. Bây giờ các ngươi đã tự do, đợi đến hừng đông ta sẽ cho người đưa các ngươi về nhà!”
Bé trai bé gái trước tế đàn đều sững sờ, không dám tin lời hắn.
Lúc này, lại có mười mấy bé trai bé gài gầy gò đi tới, một đứa bé vừa khóc vừa nói: “Vệ đại thẩm chết rồi, chết nhiều người lắm…”
Có đứa trẻ to lớn đi xem, quả nhiên như lời đứa bé kia nói.
Chúng có đứa kinh hoàng sợ hãi, có đứa lớn tiếng khen hay, lại có đứa sợ hãi ngồi bệt xuống đất khóc lóc.
Trần Thực hỏi Tiểu Đinh Hương: “Ngươi có biết hoa sen trắng các ngươi hái được cất ở đâu không?”
“Biết!”
Tiểu Đinh Hương đáp: “Mỗi lần chúng ta hái được hoa sen trắng đều bị quản sự thu lại, cất vào trong một cái rương, sau đó đưa đến phòng của Môn chủ.”
Trần Thực cười nói: “Ngươi dẫn ta đi.”
Tiểu Đinh Hương đi trước dẫn đường, đưa hắn đến chỗ ở của Bành Vạn Sơn.
Bành Vạn Sơn là người tu đạo, không gần nữ sắc, nơi ở không có gia quyến, cũng không có nô bộc, hiển nhiên là người chuyên tâm tu hành, lòng không vướng bụi trần.
Người như vậy thật hiếm thấy.
“Khó trách tu vi của hắn lại cao như vậy.”
Trần Thực thầm khen, tiến vào phòng của Bành Môn chủ, tìm kiếm khắp nơi, tìm được cái rương mà Tiểu Đinh Hương nói.
Trên rương có phù triện phong ấn, cực kỳ phức tạp, vẽ một cái đầu quỷ há miệng.
Muốn mở rương phải đưa tay vào trong miệng quỷ đầu, phá giải phong ấn trong miệng quỷ đầu, nếu không mở đúng cách, cánh tay sẽ bị cắn đứt!
Trần Thực chỉ liếc mắt một cái đã biết cách mở phù triện này, bèn đưa tay vào, dễ dàng phá giải phong ấn.
Cái rương mở ra.
Không gian bên trong rương rất lớn, chức là được gia trì bởi loại phù triện như Thao Thiết Thôn Thiên phù, nhưng trình độ không được cao minh lắm, chỉ lớn hơn không gian rương bình thường gấp ba bốn lần.
Bên trong rương chất đầy những đóa sen trắng, ước chừng ba bốn trăm đóa, xem ra Thái Bình môn đã thu thập từ rất lâu, chuẩn bị đưa đến Dục Đô.
“Vị công tử Dục Đô kia nói số lượng vẫn chưa đủ, xem ra hắn ta cần rất nhiều Hoàn Hồn liên để tu luyện công pháp nào đó.”
Trần Thực chợt nhớ tới lúc mình dùng Hoàn Hồn liên, hồn phách phảng phất như được cường hóa chưa từng thấy, bèn suy nghĩ: “Chẳng lẽ loại sen này là bảo vật tu luyện Nguyên Thần?”
Trong rương còn có một xấp ngân phiếu dày cộm.
Trái tim Trần Thực đập loạn xạ, hắn nhặt lên xem, phần lớn là ngân phiếu một trăm lượng, là ngân phiếu của Vạn Tam tiền trang!
Loại ngân phiếu này có thể đổi thành bạc ở bất kỳ tiền trang nào ở các tỉnh thành Tây Ngưu Tân Châu!
Không giống như ngân phiếu của một số tiền trang nhỏ, chỉ có thể đổi ở một số tiền trang nhất định, rất bất tiện.
Trần Thực đoán nơi này ít nhất phải có hơn một trăm tờ ngân phiếu trăm lượng!
“Vạn lượng bạc… Nhiều quá! Có thể xây rất nhiều nhà, cưới rất nhiều vợ! Cưới bà lớn ở phòng phía Đông, cưới bà hai ở phòng phía Tây, cưới bà ba ở phòng phía Nam, cưới ba tư ở phòng phía Bắc, còn phải mua bảy tám nha hoàn hầu hạ, thuê mười mấy tú tài ngày ngày vẽ bùa kiếm tiền nuôi gia đình…”
Hai mắt Trần Thực sáng rực: “Còn có thể mua cho gia gia mấy lão thái thái trẻ tuổi, Ngũ Trúc lão thái thái lắm lời thì thôi không đốt, đốt mấy người hai mươi tuổi… Nhưng mà, gia gia nói không thể lấy tiền của người chết…”
Hắn đặt ngân phiếu xuống, sắc mặt thay đổi không ngừng.
Một lát sau, lại cầm ngân phiếu lên.
Trần Thực cắn răng, hai mắt rưng rưng, đặt ngân phiếu xuống, xoay người muốn đi, nhưng chưa ra khỏi cửa đã quay lại.
“Gia gia, xin người thứ lỗi cho tôn nhi bất hiếu, làm trái lời dạy của người. Con muốn thử xem con quỷ này lợi hại đến mức nào!”
Trần Thực ôm rương, vui vẻ ra khỏi cửa, bước ra bước này hắn chính là Trần đại tài chủ lưng đeo vạn lượng.