Chương 367: Công tử, tú tài 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 605 lượt đọc

Chương 367: Công tử, tú tài 1

Trần Thực không lập tức rời khỏi Phượng Hoàng lĩnh, mà ở lại bên cạnh đám người Tiểu Đinh Hương, chờ trời sáng.

Hiện giờ vẫn là ban đêm, khó tránh khỏi sẽ có tà ma lén lên núi, Trần Thực ở lại đây có thể đảm bảo an toàn cho bọn họ.

Trên núi có hai mươi bảy đứa trẻ, Trần Thực suy nghĩ một chút rồi mở chiếc rương trong ngực, chia cho mỗi đứa trẻ một tấm ngân phiếu trăm lượng và hai đóa Hoàn Hồn liên.

Những đứa trẻ này do thường xuyên vào cõi âm trộm hoa sen trắng nên bị âm khí xâm nhập, hồn phách bị tổn hại, ăn Hoàn Hồn liên cũng chỉ giúp hồn phách chúng trở về trạng thái ban đầu mà thôi, không thể nào tăng lên được nữa.

Còn âm khí trong cơ thể, Trần Thực tế lên Kim Đan, thử dùng dương khí của mình giúp chúng hóa giải.

Làm vậy sẽ tổn hao nhiều tu vi, nhưng tu vi vốn là luyện ra, tổn thương rồi luyện lại là được.

Hắn làm xong những việc này, lại đi tới hậu sơn, tế Vãng Sinh phù, đưa những hồn ma trẻ con chết ở hậu sơn đi đầu thai.

Trần Thực đưa tiễn những hồn ma trẻ con này, đang định đứng dậy thì bỗng nhiên hoa mắt chóng mặt, thân hình lảo đảo, vội vàng vịn vào một cây đại thụ.

Tim hắn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, huyệt Thái Dương cũng giật theo, mắt hắn sưng lên, thở hổn hển, mồ hôi không ngừng ứa ra.

Trần Thực đứng một lát mới dần hồi phục, biết mình tiêu hao quá lớn, đã bị thương.

Đêm nay hắn làm quá nhiều việc, một hơi chân khí diệt sạch Thái Bình môn, lại không ngừng giúp hai mươi bảy đứa trẻ hóa giải âm khí, sau đó lại đến sau núi đưa những đứa trẻ chết oan đi đầu thai, chưa kịp nghỉ ngơi nên thân thể có phần không chịu nổi.

Hắn ngồi xuống, vận Tam Quang Chính Khí Quyết, khôi phục một chút khí huyết rồi mới đứng dậy trở về trước núi.

Lúc đến trước núi, trời đã sáng rõ.

Trần Thực dẫn theo những đứa trẻ này xuống núi, đến một thị trấn gần đó, trước tiên bao trọn quán cơm trong trấn để bọn trẻ được ăn một bữa no nê rồi bảo chúng ở lại quán cơm chờ.

Hắn ngồi xe gỗ đến Vụ Lĩnh, tìm gặp Ngọc Thiên Thành.

Ngọc Thiên Thành thấy sắc mặt hắn tái nhợt, âm thầm giật mình, vội vàng hỏi nguyên do. Trần Thực kể lại chuyện mình diệt Thái Bình môn, nói: “Làm phiền Ngọc đường chủ liên lạc với huynh đệ Hồng Sơn đường ở Củng Châu thành, đưa những đứa trẻ này về thôn của chúng.”

“Tú tài, sau này có việc như vậy thì nhớ gọi ta nhé!” Ngọc Thiên Thành xót xa nói.

Hắn đang định đi khỏi thì chợt nhớ ra một chuyện, nói: “Tú tài, ngươi làm có sạch sẽ không?”

Trần Thực không hiểu ý hắn.

Ngọc Thiên Thành nói: “Tức là giết người có sạch sẽ hay không, cướp đoạt có sạch sẽ hay không, dọn dẹp có sạch sẽ hay không? Đây là Tam Tịnh pháp tắc của huynh đệ trên giang hồ, là pháp môn duy nhất để chúng ta hành tẩu giang hồ.”

Trần Thực kính nể hắn, chuyện này gia gia đã dạy nhưng không nói rõ nội dung cụ thể, hiển nhiên Ngọc Thiên Thành là người thường xuyên lăn lộn trên giang hồ nên hiểu rõ quy củ trong đó.

Ngọc Thiên Thành thấy vẻ mặt hắn thì biết hắn làm không sạch sẽ, cười nói: “Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương, ta đi giúp ngươi xử lý sạch sẽ. Sau lưng những môn phái như thế này thường có thế lực gia tộc ủng hộ, nếu không dọn dẹp sạch sẽ rất dễ bị người ta tìm đến cửa hỏi tội.”

Trần Thực nói: “Có bằng hữu từ phương xa tới, chẳng phải rất vui sao? Tìm đến cửa thì giết, chôn, chẳng phải là xong chuyện rồi sao?”

Ngọc Thiên Thành bỗng thấy kính nể học vấn của hắn, cười nói: “Tuy rằng lý lẽ là vậy, nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Hắn vội vàng rời đi.

Lần này Trần Thực quả thực bị tổn hao nguyên khí nghiêm trọng, khí sắc vẫn không tốt lắm, tu dưỡng hai ba ngày vẫn chưa hồi phục đến trạng thái đỉnh phong.

Trần Thực vừa ăn Hoàn Hồn liên vừa nhớ đến chiếc quan tài nhỏ ở gia giaKính Hồ sơn trang, nếu có thể nằm trong đó một ngày nửa ngày thì giờ đã khỏi hẳn rồi.

Ba ngày nay, hễ rảnh rỗi là hắn lại ăn Hoàn Hồn liên, Hoàn Hồn liên trong rương gần như bị hắn ăn sạch, chỉ còn lại hai ba đóa.

Hoàn Hồn liên hẳn là nguyên liệu luyện chế linh đan, có thể liên quan đến mấu chốt đột phá từ Nguyên Anh cảnh lên Hóa Thần cảnh, nếu luyện thành linh đan thì chắc chắn giá bán sẽ rất cao, e rằng gấp bốn năm lần giá trị ban đầu trở lên.

Nhưng Trần Thực không biết luyện đan cũng không có phương thuốc nên cứ ăn trực tiếp, cũng có thể tăng cường hồn phách của mình.

Hắn bị hao hụt khí huyết, nguyên khí tổn thương nặng nề, lười cử động, nhưng trong lòng lại nhớ đến đầm sen ở cõi âm.

Vừa nghĩ đến đầm sen bát ngát, hắn lại cảm thấy trong lòng nóng như lửa đốt.

“Lâu rồi không đi trộm dưa, ta nấp trong ruộng dưa, Ngũ Trúc lão thái thái cầm cây đinh ba… Không đúng, là ta nấp trong đầm sen, tên quỷ thần khổng lồ kia cầm cây đinh ba!”

Hắn hận không thể lập tức đi trộm hoa sen trắng, nhưng vừa đứng dậy đã thấy hoa mắt chóng mặt, Kim Đan cũng uể oải, nên đành bỏ qua.

Ngọc Thiên Thành trở về, dẫn theo mấy đứa trẻ, trong đó có cả Tiểu Đinh Hương, nói: “Mấy đứa này không tìm thấy cha mẹ.”

Trần Thực nghi ngờ hỏi: “Cha mẹ chúng đâu?”

“Không tìm thấy.”

Ngọc Thiên Thành nháy mắt với hắn, nhỏ giọng nói: “Có lẽ đã chết trong trận Ma biến vừa rồi.”

Trần Thực buồn bã, nói: “Sắp xếp cho chúng thế nào đây?”

Ngọc Thiên Thành nói: “Cho chúng gia nhập hội phù sư Hồng Sơn đường chúng ta được không?”

Trần Thực do dự một chút rồi lắc đầu nói: “Thứ lỗi ta nói thẳng, đạo pháp của Hồng Sơn đường quá lạc hậu, dạy dỗ chúng e là sẽ hại chúng.”

Ngọc Thiên Thành cau mày nói: “Vậy sắp xếp cho chúng thế nào?”

Trần Thực suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta có chút quan hệ ở đại hội tán nhân, có lẽ có thể giúp chúng tìm một sư phụ tốt.”

Ngọc Thiên Thành nghe thấy hai chữ “quan hệ” không khỏi nhíu mày, nhớ đến chuyện “Trần Thực” Ma hóa ở Củng Châu thành, định ăn thịt đám người Thiên Dương đồng tử, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ quan hệ mà hắn nói là chỉ bọn họ?”

Quả nhiên, Trần Thực dẫn theo đám người Tiểu Đinh Hương đến tìm Thiên Dương đồng tử, nói: “Thiên Dương sư huynh, ta có việc muốn nhờ huynh.”

Thiên Dương đồng tử giật mình, suýt nữa thì quỳ sụp xuống trong rương sách, bất giác nhớ đến dáng vẻ kiên cường của Trần Dần Đô khi cầu xin người khác năm xưa.

Trần Thực kể lại chuyện của đám người Tiểu Đinh Hương, nói: “Thiên Dương sư huynh có một thân bản lĩnh, nếu không có người kế thừa mà chết đi thì thật đáng tiếc.”

“Nếu ta không đồng ý, hắn sẽ đánh chết ta, khiến bản lĩnh của ta thất truyền!”

Thiên Dương đồng tử cho rằng mình đã hiểu ý hắn, trong lòng sợ hãi, nghiêm mặt nói: “Giúp người thì mình cũng vui, ta lại có người kế thừa y bát, sao lại không làm?”

Trần Thực rất vui mừng, bảo hắn chọn một đệ tử.

Thiên Dương đồng tử kiểm tra căn cốt của đám người Tiểu Đinh Hương, Tiểu Thiên, Tiểu Đinh Hương vội vàng đứng thẳng người, mong chờ nhìn hắn, hy vọng hắn sẽ chọn mình.

Tuy Thiên Dương đồng tử sợ “uy hiếp” của Trần Thực, nhưng vẫn giữ nguyên tắc thà thiếu chứ không ẩu, chọn ra Tiểu Thiên có căn cốt tốt nhất trong đám trẻ, nói: “Ta chọn hắn. Ngươi tên là gì?”

“Ta tên là Tiểu Thiên.” Tiểu Thiên vừa nói vừa hỉ mũi.

Thiên Dương đồng tử nghe vậy thì mừng rỡ: “Ta tên là Thiên Dương, hắn tên là Tiểu Thiên, Tiểu Thiên Dương! Đúng là nên làm đệ tử của ta!”

Trần Thực lại dẫn đám người Tiểu Đinh Hương đi gặp đám người Nhạc sư áo xanh, nói những lời tương tự, tuy đám người Nhạc sư áo xanh muốn từ chối, nhưng đứng trước áp lực của “Trần Thực” nên đành phải cắn răng mỗi người chọn một đệ tử.

Tiểu Đinh Hương mong chờ nhìn bọn họ, ưỡn ngực hết lần này đến lần khác, hy vọng bọn họ sẽ chọn mình, nhưng lần nào cũng thất bại.

Cuối cùng, chỉ còn lại một mình nàng.

Trần Thực nắm tay nàng đi tìm Hoa Lê phu nhân, Hoa Lê phu nhân kiểm tra căn cốt của Tiểu Đinh Hương, áy náy nói: “Tiểu Thập, tư chất của đứa nhỏ này quá kém, cho dù đi theo ta cũng không học được gì. Có lẽ ngay cả Thần Thai nó cũng không đạt được.”

Trần Thực nói: “Nàng rất lanh lợi, cũng rất lương thiện…”

Hoa Lê phu nhân cười nói: “Không phải chuyện lanh lợi hay lương thiện. Người tốt chưa chắc đã có thể tu hành.”

Tiểu Đinh Hương buồn bã, kéo tay áo Trần Thực, nói: “Tiểu Thập ca ca, muội có thể tự chăm sóc mình, huynh đừng tìm sư phụ cho muội nữa.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right