Chương 392: Thực thi nhân nghĩa chân ngôn võ đạo của Phu tử? 2
Gã và Khương Uyển Đình đều tu luyện tà pháp nên bị thương nặng nhất, ngược lại thư sinh tuy tu luyện tàn thiên nhưng là chính pháp, không bị áp chế quá nhiều.
Gã hàng rong gầm lên, vung trống bỏi bằng sắt nện vào đầu Trần Thực, trống bỏi bằng sắt còn chưa rơi xuống, thân thể hắn đã bị vô số trúc xanh đâm xuyên, thân hình bay ngược ra sau, va vào tường phủ!
Khương Uyển Đình vừa nhảy ra khỏi Trần phủ, lại thấy thân thể gã hàng rong bay tới, nàng ta kinh hãi, vội vàng lăn sang một bên, tránh né thân thể to lớn như quả bóng của gã hàng rong.
Trong lòng nàng ta không hề muốn quyết chiến với Trần Thực, lập tức chạy như bay dọc theo đường phố.
Phía sau vang lên tiếng ầm ầm, đó là tiếng thân thể gã hàng rong va vào quán rượu đối diện.
Tuy chỉ liếc nhìn thoáng qua nhưng nàng ta đã thấy những cây trúc xanh kia lần lượt đâm xuyên mi tâm, yết hầu, tim, phổi trái, phổi phải, gan, mật, thận trái, thận phải, đan điền, tinh hoàn của gã hàng rong, không thể cứu chữa được nữa.
Khương Uyển Đình từng nghe một lời đồn, đó là tông sư phù lục có thể dựa vào phù lục, dùng cảnh giới Thần Thai đấu với tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh.
Nàng ta thấy Trần Thực dùng sáu mươi tấm Thái Tuế phù bố trí trận pháp, đã biết ngay Trần Thực chính là loại phù sư đó!
Uy lực phù lục của hắn quá lớn, trận pháp phù lục do hắn bố trí đã phá vỡ lực trường Cửu Vực Cầm Long của nàng ta, khiến Nguyên Anh của nàng ta bị thương, ở lại chỉ có chết, chạy trốn mới có cơ hội sống!
Phía sau vang lên tiếng gió rít, Khương Uyển Đình vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vô số trúc xanh bay vun vút trên không, đuổi theo nàng ta!
“Cho dù tu vi của ngươi có mạnh hơn nữa, thì phi kiếm thuật của ngươi cũng không thể duy trì quá lâu!”
Khương Uyển Đình chạy như bay dọc theo đường phố, tuy là khu náo nhiệt nhưng tốc độ của nàng ta vẫn rất nhanh, né tránh người đi đường, lao vun vút về phía trước.
Thân pháp của nàng ta quỷ dị, tuy phải né tránh người đi đường nhưng tốc độ cũng không chậm hơn bao nhiêu so với lúc chạy hết tốc lực, không khác nào tuấn mã, chỉ trong chốc lát đã xuyên qua mấy con phố, đến Đông Thành, chạy xuyên qua khu ổ chuột ở Đông Thành.
Địa hình Đông Thành phức tạp, nhiều ngõ ngách, có những ngõ hẻm chỉ đủ cho một người đi qua, tối tăm, ẩm ướt, lạnh lẽo, là nơi phức tạp nhất trong thành.
Nàng ta nghĩ rằng Trần Thực dùng trúc xanh làm phi kiếm, không thể đuổi tới đây, cho dù có đuổi tới đây cũng không tìm thấy nàng ta.
Nàng ta dừng lại trong một con hẻm tối, nấp trong bóng tối, định xem xét thương thế của mình, bỗng nhiên “vèo” một tiếng, một cây trúc xanh bắn tới, tuy Khương Uyển Đình đã cố gắng né tránh nhưng vẫn không tránh hết, bị cây trúc xanh đó đâm xuyên qua phổi phải!
Khương Uyển Đình ho ra máu, vội vàng vận pháp lực, chạy như điên.
Nàng ta chạy một mạch ra khỏi thành, nhảy lên, chạy trên mặt sông, vượt qua cửa sông Đức Giang rộng hơn dặm, chạy đến bờ bên kia, chui vào rừng, chạy thục mạng mấy chục dặm, cho đến khi ngực nóng rát, thở dốc không nổi, lúc này mới dừng lại.
Nàng ta lại ho ra mấy ngụm máu, ho hết máu trong phổi ra, dựa vào một cây đại thụ, từ từ ngồi xuống.
“Nơi này cách Tân Hương thành hơn tám mươi dặm, chỉ có cường giả Hóa Thần cảnh mới có thể thi triển pháp thuật ra xa như vậy, hơn nữa cho dù đánh tới đây thì uy lực của pháp thuật cũng đã suy yếu, không còn mạnh mẽ như lúc đầu. Chắc là an toàn rồi.” Khương Uyển Đình thở phào nhẹ nhõm, cắn răng xé áo, để lộ vết thương trên ngực phải, chỉ thấy cây trúc xanh kia vẫn cắm ở phía trên ngực phải gần vai của nàng ta.
Nàng ta định bẻ gãy cây trúc xanh, bỗng nhiên nghe thấy tiếng mổ liên tiếp “bộp bộp bộp bộp”, từng cây trúc xanh xuyên qua cây cối sau lưng nàng ta, đâm vào từ phía sau lưng, một cây đâm vào gáy, một cây đâm vào tim, một cây đâm vào phổi trái! Khóe mắt Khương Uyển Đình giật giật, còn có hai cây trúc xanh đâm xuyên qua hai quả thận của nàng ta, gan mật, lá lách cũng bị đâm xuyên!
“Làm sao hắn ta có thể truy đuổi tám mươi dặm, tìm được nơi này?”
Ánh mắt nàng ta dần dần mờ đi, máu trào lên cổ họng: “Ta không hiểu…”
Một con chim xanh bay tới, đậu trên gốc đại thụ mà nàng ta đang dựa vào rồi lại vỗ cánh bay đến trước mặt nàng ta, nghiêng đầu quan sát nàng ta, hình như muốn xem xem nàng ta đã chết thật hay chưa.
Sau khi xác nhận nàng ta đã chết, chim xanh bỗng hóa thành một cây trúc xanh, cắm xuống đất, chân khí trong trúc hóa thành sinh cơ dồi dào, khiến cây trúc này mọc rễ nảy mầm, cbs đã cao đến một hai trượng.
Cách đó không xa, Nguyên Thần của Tuần phủ Từ Kiên thấy cảnh này, thầm khen một tiếng rồi thu hồi.
Tân Hương thành, Trần phủ.
Thư sinh nhìn những hư ảnh Thái Tuế Tinh Quân uy nghiêm xung quanh, những Thái Tuế Tinh Quân này tạo cho hắn áp lực quá lớn, khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Máu của Hắc Oa càng ngày càng mạnh.”
Trần Thực thấy cảnh này thầm kinh hãi.
Hắn biết trình độ phù lục của mình không tệ, nhưng chỉ dựa vào trình độ phù lục của hắn tuyệt đối không thể khiến cho sáu mươi vị Thái Tuế Tinh Quân giống như thật sự giáng lâm như vậy!
Chuyện này chỉ có thể là do máu của Hắc Oa quá lợi hại, khiến cho những phù lục này phát huy uy lực mà chúng vốn không nên có.
“Hắc Oa ngày nào cũng đọc sách, hình như càng ngày càng mạnh.” Hắn thầm nghĩ.
Nếu đối đầu trực diện thì thắng bại khó đoán, nhưng hắn đã dùng máu của Hắc Oa vẽ phù, mai phục từ trước, lại có phi kiếm thuật do Hàn Sơn Tán Nhân truyền thụ, giám sát nhất cử nhất động của Khương Uyển Đình và đồng bọn, có thể nói là đã tính toán kỹ lưỡng, giết bọn họ dễ như trở bàn tay.
“Trần Thực, ngươi chỉ dám ỷ vào uy lực của phù lục, không dám quyết đấu sinh tử với ta!” Thư sinh hét lên.
Trần Thực phất tay, từng cây trúc xanh bay lên, nghe vậy hắn không khỏi mỉm cười, trúc xanh rơi xuống, Thái Tuế Phá Sát trận xung quanh tan biến.
Thư sinh chỉ cảm thấy áp lực tiêu tan, thở phào nhẹ nhõm, nhìn chằm chằm hắn, trầm giọng nói: “Nếu ta thắng ngươi…”
Trần Thực cười nói: “Ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống.”
Thư sinh hơi ngẩn ra, nói: “Ta thắng ngươi, ngươi sẽ tha cho ta một con đường sống?”
Trần Thực nói: “Chỉ cần không phải quyết đấu chính diện, ta có cả trăm cách để giết chết ngươi.”
Thư sinh trầm mặc một lát, bất đắc dĩ nói: “Được. Ta thắng, ngươi phải tha cho ta một con đường sống. Nếu ta thua, mạng của ta sẽ thuộc về ngươi…”
Trần Thực lắc đầu nói: “Nếu ngươi thua, ta sẽ hỏi ngươi vài vấn đề, trả lời xong ta có thể thả ngươi đi.”
“Được!” Thư sinh quả quyết nói.
Trần Thực hít sâu một hơi, phát động Bát Cực Kim Khuyết Thần Chương, Thạch Cơ nương nương ngự tại Thần Đàn, Kim Đan bay ra, xanh biếc, tròn trịa, mấy ngày nay tu hành, hắn đã là Kim Đan thất chuyển!
Hắn phát động Kim Đan, dưới chân hiện ra Bát Cực, trong Kim Đan lực trường, Bát Cực xác lập, mỗi một tòa Kim Khuyết sừng sững ở cuối Kim Đan lực trường, thần lực dâng trào trong tám tòa Bát Cực Kim khuyết , cuồn cuộn mãnh liệt.
Trần Thực bước ra một bước, thân hình áp bách không khí, kèm theo một tiếng nổ vang trời, đã đến trước mặt thư sinh!
Thư sinh thôi thúc khí huyết, điều động Thần Thai, phát động Nguyên Anh. Trong ba người, pháp lực của gã là hùng hậu nhất, đối mặt với khí thế cường đại của Trần Thực, gã không chút sợ hãi!
Thần Thai chính là Nguyên Thần thứ hai, Thần Thai của gã là Thần Thai tam phẩm, thần lực ẩn chứa không hề kém cạnh Nguyên Anh!
Chân gã đạp Thái Cực, bước đi Âm Dương, đưa tay nghênh đón quyền phong của Trần Thực đánh tới, bỗng cảm thấy chân khí cuồng bạo nghiền ép ập đến, khí huyết đảo ngược, răng rắc một tiếng, năm ngón tay gãy mất bốn ngón.
Nắm đấm của Trần Thực đè lên bàn tay gãy của gã, đánh mạnh vào ngực gã, ngực gã lõm vào, lưng gồ lên, từng cây xương sườn bị đẩy về phía sau, đâm thủng quần áo sau lưng!
Máu và mồ hôi trên lưng gã bị khí huyết xâm nhập vào cơ thể đánh bật ra sau, lưu lại trên tường từng lỗ nhỏ.
Hai ngón tay của Trần Thực đã chạm tới mắt gã, suýt chút nữa móc mắt gã xuống, vội vàng dừng lại.
“Đây là sát chiêu, không thể dùng!”
Trần Thực giật mình, hắn suýt chút nữa đã tiện tay giết người.
Thư sinh thất hồn lạc phách, bịch một tiếng quỳ xuống đất, gian nan ngẩng đầu nói: “Ngươi là Thần Thai gì? Vì sao uy lực lại mạnh như vậy? Gần như sánh ngang với công tử nhà ta.”
Trong lòng Trần Thực khẽ động: “Công tử nhà ngươi là Thần Thai gì?”