Chương 393: Ngươi đừng quá khác biệt! 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,734 lượt đọc

Chương 393: Ngươi đừng quá khác biệt! 1

Trần Thực tim đập thình thịch, trước kia khi hắn chưa dùng Thạch Cơ nương nương làm Thần Thai, Lý Thiên Thanh đã tu thành Kim Đan lục chuyển sớm hơn hắn ba ngày, sau đó Trần Thực lấy Thạch Cơ nương nương làm Thần Thai, tu vi nhanh chóng đuổi kịp Lý Thiên Thanh.

Lấy Thạch Cơ nương nương làm Thần Thai, tốc độ tu luyện tuyệt đối vượt xa Tử Ngọc Thần Thai của Lý Thiên Thanh!

Mà trên đời này, thứ có thể vượt qua Tử Ngọc Thần Thai, e rằng chỉ có Tiên Thiên Đạo Thai!

Vì vậy hắn đoán, Tiên Thiên Đạo Thai bị người ta cắt mất của hắn, rất có thể đang ở trên người vị công tử này.

Tâm thần hắn kích động, khó mà kìm nén nổi.

Nói không chừng vị công tử này chính là kẻ thù của hắn!

Kẻ thù đã hại hắn chết oan tám năm!

Bùi thư sinh bị một chiêu kia của Trần Thực đánh trọng thương, tổn hại tới tâm phế, vừa ho khan vừa nói: “Ta chưa từng tận mắt thấy công tử tế khởi Thần Thai, tu vi của công tử cao thâm khó lường, chưa bao giờ bộc lộ ra trước mặt chúng ta. Ta chỉ nghe người ta nói, Thần Thai của công tử cực kỳ lợi hại, là Thần Thai mạnh nhất thiên hạ.”

“Hắn là Tử Ngọc Thần Thai? Hay là Văn Xương Thần Thai?” Trần Thực hỏi, thậm chí giọng nói có phần khàn khàn. “Hay là Tiên Thiên Đạo Thai còn mạnh hơn?”

Bùi thư sinh lắc đầu nói: “Cái này thì ta không biết. Chỉ biết công tử tu luyện công pháp hay pháp thuật gì cũng đều rất nhanh, vừa học đã biết, một chốc đã tinh thông. Trước kia có một lão hòa thượng đến gặp công

Bùi thư sinh nói: “Nghe nói là cao tăng của Đại Báo Quốc Tự, bên cạnh còn có một tiểu hòa thượng đi theo, tên cụ thể là gì thì ta không nhớ rõ.”

Trần Thực trong lòng khẽ động: “Khổ Trúc thiền sư?”

Bùi thư sinh cẩn thận nghĩ ngợi một chút, nói: “Người khác đều gọi hắn là thiền sư, có lẽ là cái tên này. Lão hòa thượng tuổi tác đã cao, da mí mắt rất dài, rủ xuống che cả mắt.”

Nghe gã miêu tả, Trần Thực đoán lão hòa thượng kia chắc hẳn là Khổ Trúc thiền sư.

Khổ Trúc thiền sư là cao thủ Đại Thừa cảnh, đã đạt tới cảnh giới cao nhất của tu hành, Đại Tự Tại Luân Vương Thần Ấn mà hắn truyền thụ chắc chắn không phải tầm thường. Công tử chỉ dùng hai ngày đã có thể lĩnh hội, tư chất quả thật kinh người!

Khổ Trúc thiền sư khen hắn có tư chất ngàn năm có một, quả thật không phải nói quá.

“E rằng thực lực của Khổ Trúc còn cao hơn Hàn Sơn tán nhân rất nhiều, Luân Vương Thần Ấn mà hắn truyền thụ, so với Vạn Lý Phi Kiếm Thuật mà Hàn Sơn tán nhân truyền cho ta, chỉ sợ cũng không hề kém cạnh.”

Hắn khẽ nhíu mày, trong Vạn Lý Phi Kiếm Thuật ẩn chứa ba môn pháp thuật, kết hợp lại với nhau, vô cùng tinh diệu. Học được hai môn pháp thuật đầu tiên không khó, nhưng cái khó là Hàn Sơn tán nhân không hề truyền thụ môn thứ ba. Trần Thực đã tự mình lĩnh ngộ môn pháp thuật thứ ba, hoàn thiện Vạn Lý Phi Kiếm Thuật.

Xem ra, tư chất và ngộ tính của công tử kia cũng không kém Trần Thực là bao.

Trần Thực cảnh giác trong lòng: “Người có thể sánh ngang với ta không nhiều, vị công tử này quả nhiên lợi hại!”

Trong lòng hắn còn có phần tò mò về thân phận của công tử, Khổ Trúc thiền sư là cao thủ tuyệt thế của thánh địa Phật môn Đại Báo Quốc Tự, vậy mà sau khi gặp công tử lại truyền cho hắn một môn ấn pháp cao thâm, hiển nhiên lai lịch của vị công tử này không hề nhỏ!

Bùi thư sinh nói: “Sau khi công tử học được Luân Vương Thần Ấn đã dùng nó để tỷ thí với tiểu hòa thượng, mười chiêu đánh bại tiểu hòa thượng, khiến tiểu hòa thượng thua tâm phục khẩu phục. Lão hòa thượng nói, công tử chỉ tu luyện hai ngày, không phải dựa vào ấn pháp để chiến thắng đồ đệ của lão, mà là dựa vào Thần Thai để chiến thắng, thắng không vẻ vang. Công tử cười ha hả, thừa nhận điều này.”

Trần Thực khẽ nhướn mày.

Công tử dùng Luân Vương Thần Ấn đánh bại Vô Trần hòa thượng, Vô Trần hòa thượng ở Củng Châu đã giết chết Tham tướng Hạ La Anh, tuy rằng có yếu tố đánh lén nhưng chỉ trong vài chiêu đã giết chết Hạ La Anh, thực lực quả thực cao minh!

Hạ La Anh tuy là con trai của Hạ tổng binh nhưng có thể ngồi lên vị trí Tham tướng, e rằng tu vi cảnh giới cũng đã đạt tới Hóa Thần cảnh.

Vô Trần có thể giết hắn, quá nửa cũng đã đạt tới Hóa Thần cảnh.

Công tử chiến thắng Vô Trần, tuy không biết cảnh giới của hắn nhưng Khổ Trúc nói Thần Thai của hắn lợi hại, có thể suy đoán cảnh giới của công tử cũng gần giống với Vô Trần, trong lúc chiến đấu, Thần Thai của hắn đã vượt qua Thần Thai của Vô Trần cho nên mới chiến thắng được Vô Trần!

Thần Thai của Vô Trần là Thần Thai nhị phẩm, chỉ đứng sau Tử Ngọc Thần Thai và Văn Xương Thần Thai, cũng cực kỳ lợi hại.

Kiến thức của Bùi thư sinh không cao, không biết công tử là Thần Thai gì, thấy Trần Thực chỉ với cảnh giới Kim Đan thất chuyển đã đánh bại gã chỉ trong một chiêu, cho nên mới nói Thần Thai của Trần Thực có thể sánh ngang với công tử.

Gã chỉ là Thần Thai tam phẩm, có lẽ cả đời này cũng chưa từng được thấy Thần Thai nhất phẩm trông như thế nào.

Trần Thực nói: “Thần Thai có phẩm giai khác nhau thật sự ảnh hưởng lớn đến chiến lực của tu sĩ cùng cảnh giới hay sao?”

Bùi thư sinh kinh ngạc nhìn hắn, nói: “Đương nhiên là ảnh hưởng rất lớn! Phẩm giai của Thần Thai càng chênh lệch thì chênh lệch thực lực càng lớn! Ngay cả những kiến thức cơ bản này mà ngươi cũng không biết sao? Chẳng lẽ không có ai nói cho ngươi biết những điều này à?”

Trần Thực lắc đầu nói: “Không có. Ta chỉ từng so sánh tu vi cao thấp với người có Thần Thai nhất phẩm, chưa từng so sánh với người có Thần Thai phẩm cấp thấp.”

Hắn nhớ lại những tu sĩ đã bị mình giết chết trong thời gian qua, nói: “Ta rất ít khi dùng đến chiêu thứ hai để giết bọn hắn, cho nên chưa kịp so sánh.”

Bùi thư sinh tức giận, quát: “Sĩ khả sát bất khả nhục! Họ Trần, ngươi dùng những lời này để sỉ nhục ta, chi bằng giết ta đi!”

Trần Thực cũng bội phục khí tiết của gã, sợ gã thật sự chết, vội vàng nói: “Ta không có ý sỉ nhục ngươi, ngươi thử nghĩ xem, lúc ta giết mấy tên kia, tu vi còn cao hơn cả ta, ta đã dùng mấy chiêu?”

Bùi thư sinh ngây người.

Bọn hắn tổng cộng bảy người giám sát Trần Thực, muốn điều tra xem có phải hắn đã diệt Thái Bình môn hay không, ai ngờ bốn người đã chết một cách kỳ lạ. Ba người còn lại không kịp điều tra chân tướng lập tức đến giết Trần Thực, thế nhưng tên hàng rong kia còn chưa kịp đỡ một chiêu đã chết dưới rừng trúc xanh.

Khương Tiểu Đình bỏ chạy, không biết sống chết ra sao, nhưng nghe giọng điệu của Trần Thực, chắc là cũng đã chết rồi.

Mà Trần Thực vẫn ngồi trên ghế thái sư, không hề nhúc nhích.

Bùi thư sinh đơn đấu với Trần Thực, kết quả cũng là bại trận chỉ trong một chiêu, nếu không phải Trần Thực kịp thời thu tay lại thì ngay chiêu đầu tiên, ngón tay của hắn đã đâm vào đầu gã rồi, không chết cũng mù.

Hình như, Trần Thực thật sự không dùng đến chiêu thứ hai.

Bùi thư sinh cảm thấy vô cùng đau khổ, xem ra Trần Thực thật sự không có ý sỉ nhục gã.

Nhưng còn không bằng sỉ nhục gã, như vậy gã còn thấy dễ chịu hơn.

“Phẩm giai của Thần Thai cao hay thấp, ảnh hưởng rất lớn đến tu sĩ.”

Bùi thư sinh vừa mở miệng nói, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi, nghẹn ngào một tiếng, Trần Thực vội vàng nói: “Ngươi mau đứng dậy đi, đừng quỳ nữa… Ngồi lên ghế thái sư của ta rồi từ từ nói, ta đứng cũng được.”

Trần Thực đỡ gã dậy, để gã ngồi lên ghế thái sư. Bùi thư sinh lấy tay áo lau nước mắt, ổn định lại cảm xúc, nói: “Phẩm giai của Thần Thai cao hay thấp, ảnh hưởng rất lớn đến tu sĩ. Ở giai đoạn đầu tu hành, chiến lực của tu sĩ phần lớn đều dựa vào Thần Thai. Chỉ khi tu luyện thành Nguyên Thần, tác dụng của Thần Thai mới giảm bớt một chút, nhưng khi tu luyện đến Thần Hàng cảnh, cảm ứng Chân Thần ở ngoại giới, Chân Thần giáng xuống thần lực và cảm ngộ, Thần Thai lại trở nên cực kỳ cường đại, Thần Thai phẩm giai cao thậm chí có thể vượt qua cả Nguyên Thần! Vô cùng lợi hại!”

Trần Thực kinh ngạc, nói: “Sao ta lại không cảm thấy Thần Thai lợi hại như vậy…”

Hắn nói đến đây vội vàng dừng lại.

Những tu sĩ từng giao đấu với hắn, thường thường chỉ trong một hai chiêu đã bị hắn giết chết, giống như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, một miếng một quả, làm sao có thể nếm ra mùi vị được?

Những tu sĩ kia cho dù có phát huy ưu thế của Thần Thai tốt đến đâu, một chiêu đã chết, cũng chẳng có cơ hội thể hiện.

Lúc giết những tu sĩ đó, hắn cũng không hỏi bọn chúng là Thần Thai gì nên không có cách nào so sánh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right