Chương 394: Ngươi đừng quá khác biệt! 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 3,128 lượt đọc

Chương 394: Ngươi đừng quá khác biệt! 2

Bùi thư sinh nói: “Thần Thai phẩm giai thấp, tác dụng tăng cường cho tu sĩ rất hạn chế. Dưới ngũ phẩm đều là loại kém cỏi, ngay cả tu luyện thành Kim Đan cũng khó. Từ tứ phẩm trở lên mới có thể tu luyện thành Kim Đan, Nguyên Anh, nhưng nếu muốn tu luyện thành Nguyên Thần, thậm chí là cảnh giới cao hơn thì cần phải có Thần Thai tam phẩm. Người có Thần Thai nhị phẩm, nhất phẩm thường không bị hạn chế về cảnh giới, có thể tu luyện đến cảnh giới cực cao, thậm chí là Đại Thừa cảnh!”

Trần Thực sững sờ.

Tiêu Vương Tôn đã từng nói, gia gia hắn là Thần Thai cửu phẩm, thuộc loại kém cỏi. Lực lượng mà Thần Thai nhất phẩm ẩn chứa, gấp hơn hai trăm năm mươi lần Thần Thai cửu phẩm!

“Gia gia vậy mà lại dùng Thần Thai cửu phẩm, tu luyện đến trình độ này…”

Trần Thực đột nhiên cảm thấy, gia gia hắn thật sự quá lợi hại, đã phá vỡ cực hạn của tu hành, dùng Thần Thai cửu phẩm để tranh đấu với cường giả thiên hạ, quả thật là một tượng đài vĩ đại!

“Công tử nhà ngươi là ai? Họ tên đầy đủ là gì?” Trần Thực hỏi.

Bùi thư sinh nói: “Ta không biết, chúng ta chỉ gọi ngài ấy là công tử.”

“Giấu tên giấu họ? Làm chuyện mờ ám!”

Trần Thực nghi ngờ, một vị công tử, nắm trong tay quyền lực rất lớn, thậm chí ngay cả họ tên cũng không cần, chỉ để người khác gọi là công tử.

Công tử đã trở thành danh hiệu của hắn, ngay cả Khổ Trúc thiền sư của Đại Báo Quốc Tự, khi gặp công tử cũng phải cung kính, gặp mặt là truyền thụ pháp thuật.

Rốt cuộc người này có lai lịch gì?

Xuất thân từ thế gia nào?

“Công tử kia sống ở đâu?”

Ánh mắt Trần Thực lóe lên, nói: “Có sản nghiệp gì?”

Bùi thư sinh không dám giấu giếm, nói: “Công tử có bao nhiêu sản nghiệp, một tên mật thám như ta sao có tư cách biết được? Mỗi lần ta gặp công tử đều là ở Trịnh Vương phủ. Công tử đối xử với chúng ta rất tốt, có công thì thưởng, có lỗi thì phạt. Công pháp, pháp thuật, tiền tài, nhà cửa, nữ nhân, thậm chí còn đề bạt làm quan, cho nhiều hơn những thế gia khác rất nhiều. Làm việc dưới trướng công tử, chúng ta đều cam tâm tình nguyện liều mạng vì hắn.”

“Trịnh Vương phủ?”

Trần Thực suy nghĩ, mười ba thế gia nắm giữ quyền lực lớn nhất thiên hạ, trong đó không có họ Trịnh.

Chẳng lẽ công tử họ Trịnh?

“Ta nói được làm được, đã nói không giết ngươi thì sẽ không giết ngươi.” Trần Thực phất tay nói, “Ngươi có thể đi rồi.”

Bùi thư sinh do dự một chút, nói: “Hôm nay ta đã phản bội công tử, nếu trở về Trịnh Vương phủ chắc chắn sẽ bị trừng phạt. Nhưng ta vẫn sẽ trở về, bẩm báo với công tử chuyện ngươi diệt Thái Bình môn, giết sáu người Khương Tiểu Đình. Ngươi vẫn muốn thả ta đi sao?”

Trần Thực cười nói: “Ngươi đọc sách đọc đến ngu rồi sao? Ngươi trở về, chắc chắn sẽ bị trừng phạt! Ngươi nên bỏ trốn, viết thư cho công tử là được rồi, hắn cũng sẽ biết chuyện ta giết người diệt khẩu.”

Bùi thư sinh nghiêm nghị nói: “Công tử đối đãi với ta như bậc sĩ phu, ta phải báo đáp công tử như một sĩ phu. Ta sợ chết, cho nên dưới uy hiếp của cái chết mới phản bội công tử, nhưng ta vẫn cảm kích công tử đối xử tốt với ta, cho nên dù có bị trừng phạt, ta cũng phải trở về báo cho công tử biết chuyện này! Đây mới là sĩ phu!”

Trần Thực cười khẩy nói: “Có quyền có tiền, mua mạng ngươi, thật sự rất đơn giản.”

Bùi thư sinh nói: “Trần Thực, ngươi thủ đoạn cao minh, nhưng ngươi đọc sách thánh hiền đã sai rồi, ngươi không hiểu đạo nghĩa và kiên trì của ta!”

Trần Thực phất tay, tức giận nói: “Đi đi, cút nhanh lên! Kẻo ta đổi ý đấy!”

Bùi thư sinh đi ra ngoài, rồi lại dừng bước, quay đầu lại nói: “Ngươi thật sự không giết ta? Ta đi thật đấy!”

Trần Thực khoát tay, cười lạnh nói: “Ngươi nhận chút ân huệ nhỏ mà quên đi đại nghĩa, tiếp tay cho hổ dữ, hiện tại ta sẽ tha cho ngươi, nhưng lần sau gặp lại ta nhất định sẽ giết ngươi. Cút mau!”

Bùi thư sinh rời đi.

Trần Thực cong ngón tay búng ra, một tấm phù vàng bay lên, hóa thành một con chim sẻ vàng vỗ cánh bay theo sau Bùi thư sinh.

Hắn muốn xem thử, Bùi thư sinh có thật sự làm như lời hắn nói hay không, sẽ trở về Dục Đô bẩm báo chuyện này cho công tử?

Bùi thư sinh đến quán trà, lấy lại rương sách của mình, cõng rương sách ra khỏi thành, đi về hướng Dục Đô.

Trần Thực truy tung suốt trăm dặm, thấy hắn vẫn chưa từng đổi hướng, lúc này mới thu hồi chim sẻ vàng.

“Hắc Oa, hắn nhận chút ơn huệ nhỏ của công tử mà bán mạng cho công tử, lại không biết sản nghiệp của công tử đều là thứ hại mạng người. Ví như Thái Bình môn đã hại chết bao nhiêu trẻ em?”

Trần Thực ngồi xuống, Hắc Oa đi tới, ngồi bên cạnh hắn. Trần Thực nói: “Ta cho rằng, công tử kia đáng chết! Lấy chút ân huệ nhỏ che mờ lòng người, mê hoặc người khác cho rằng đó là đại nghĩa, khiến người ta không phân biệt được thị phi, chính tà, vị công tử này, nhất định là tà ma hại người!”

“Gâu!” Hắc Oa sủa về phía bức tường đổ sụp.

Trần Thực nhẹ giọng nói: “Ta biết hắn rất lợi hại, lợi hại hơn bất cứ kẻ địch nào ta từng gặp! Thế lực dưới tay hắn e rằng vô cùng lớn, thậm chí có khả năng ta còn chưa gặp được hắn đã chết oan chết uổng. Nhưng khi ta đứng sau núi Phượng Hoàng lĩnh tiễn vong hồn của những đứa trẻ đó đi đầu thai, ta đã nói với chúng ta sẽ báo thù cho chúng, chúng mới hết oán niệm, chịu đi đầu thai.”

Hắc Oa nghiêng đầu nhìn hắn, nghi hoặc nói: “Gâu?”

Trần Thực đứng dậy, đi ra ngoài, ánh mắt âm trầm: “Là phù sư, phải coi việc trừ tà diệt ma là trọng trách. Tà ma này dù có ẩn nấp sâu đến đâu, ta cũng nhất định phải trừ diệt!”

Hắn bước qua bức tường đổ, đến quán rượu đối diện, đi thẳng đến bàn rượu của Tuần phủ Từ Kiên, kéo ghế đối diện ngồi xuống, mỉm cười nói với tiểu nhị đang đi tới: “Thêm một bộ bát đũa.”

Tiểu nhị kinh ngạc, nhìn về phía Từ Kiên đối diện.

Từ Tuần phủ mặt mày tươi cười, nhìn Trần Thực, khẽ gật đầu.

Tiểu nhị vội vàng đi.

Trần Thực áy náy nói: “Tuần phủ đại nhân đã mấy lần mời nhưng mấy ngày nay quả thật là ta đang ở giai đoạn mấu chốt bế quan đột phá, không thể rời đi, phụ lòng đại nhân ưu ái, mong đại nhân thứ tội. Bữa này, ta xin phép mời.”

Từ Kiên cười nói: “Trần huynh đệ hà tất phải khách sáo? Ngươi bố trí chim sẻ khắp nơi làm tai mắt, giám thị nhất cử nhất động của đám mật thám, lập ra kế hoạch giết chúng, còn phái không ít chim sẻ giám thị cả ta. Ngươi quả thật rất bận.”

Trần Thực vội vàng cáo lỗi, nói: “Ta không cố ý giám thị đại nhân, vừa rồi thả chim sẻ vàng ra, vô tình thấy đại nhân dùng bữa ở đây mới mạo muội đi đến.”

Từ Kiên cũng không có ý truy cứu, cười nói: “Trần huynh đệ, ngươi và ta không phải người ngoài. Hàn Sơn tán nhân chính là thúc tổ của ta.”

Trần Thực kinh ngạc nhìn hắn.

Hàn Sơn tán nhân xuất thân từ Từ gia, một trong mười ba thế gia, điều này hắn hoàn toàn không ngờ tới!

“Trong số những tán nhân, có rất nhiều người xuất thân từ thế gia.”

Từ Kiên mỉm cười nói: “Thứ mà tán nhân theo đuổi khác với thứ mà chúng ta theo đuổi trong quan trường, trong thế gia có một số thiên tài không chịu nổi quan trường, hướng tới cuộc sống tự do tự tại của tán nhân nên đã đi làm tán nhân. Chỉ cần tán nhân không làm chuyện quá phận, triều đình cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.”

Tiểu nhị mang bát đũa tới.

Từ Kiên tiếp tục nói: “Ví dụ như, ngươi giết người trong Trần phủ, chuyện như vậy triều đình có thể không hỏi đến.”

Lúc này, quan sai của phủ nha chạy nhanh tới, lớn tiếng quát đám người đang vây xem, chuẩn bị khám nghiệm hiện trường.

Một quan sai trong đó thấy Từ Kiên và Trần Thực, vội vàng chạy tới, khom người nói: “Đại nhân, tiểu nhân nghe nói nơi này xảy ra án mạng, nên vội vàng chạy tới…”

“Án mạng? Án mạng gì?”

Từ Kiên vừa gắp thức ăn, vừa nói mà không thèm nhướng mày: “Sao ta không thấy án mạng nào?”

Tên quan sai hiểu ý, xoay người đi làm việc.

Từ Kiên cười nói: “Lại ví dụ, nếu có tán nhân gây ra án mạng như treo xác trên núi Kim Sơn, triều đình sẽ phải vào cuộc. Triều đình cũng mong muốn thiên hạ thái bình.”

Hắn buông bát đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt Trần Thực: “Trần Thực, ngươi cũng giống như gia gia ngươi, đều là người cứng đầu, ta không thể mua chuộc được ngươi. Cho ngươi nhà cửa, cho ngươi mỹ nữ, cho ngươi xe ngựa, cho ngươi ngàn mẫu ruộng tốt, đều không mua chuộc được ngươi! Nhưng ngươi có thể nể mặt ta một chút hay không, trong nhiệm kỳ của ta ở Tân Hương, đừng làm chuyện gì quá giới hạn được không?”

Trần Thực bưng bát lên, cầm đũa, gắp thức ăn đưa vào miệng, nói: “Chỉ cần đại nhân làm quan không quá khác người, ta là thảo dân, làm sao dám làm chuyện khác người?”

Từ Kiên nghiêm túc nhìn hắn, một lúc lâu sau, dựa lưng vào ghế, cười nói: “Ngươi dễ nói chuyện hơn gia gia của ngươi. Được, ta sẽ cố gắng làm một vị quan tốt! Nói đi, ngươi có chuyện gì?”

Trần Thực buông bát đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: “Về vị công tử ở Dục Đô kia, đại nhân biết được bao nhiêu?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right