Chương 395: Cấm kỵ và cấm kỵ 1
Chưa đầy một năm đã có hai vị Tuần phủ liên tiếp qua đời, vậy mà Từ Kiên vẫn dám nhận chức Tuần phủ Tân Hương đầy nguy hiểm này, ắt hẳn hắn có chút bản lĩnh.
Trần Thực mới nói chuyện với Bùi thư sinh lúc nãy, không hề qua mắt được hắn, hắn cũng nghe thấy bọn họ đang bàn luận về vị công tử ở Dục Đô kia.
“Ta chưa từng nghe danh hiệu của vị công tử này, nhưng có thể thay ngươi dò la một chút.”
Từ Kiên nói: “Công tử đang tá túc ở Trịnh Vương phủ, muốn dò hỏi lai lịch của hắn không khó. Dù sao Trịnh Vương phủ cũng ở ngay Dục Đô, mục tiêu lớn như vậy đâu thể dời đi được.”
Trần Thực trong lòng khẽ động, nói: “Trịnh Vương phủ là nơi nào?”
Từ Kiên lộ vẻ kính ngưỡng, sắc mặt nghiêm nghị, nói: “Là cố phủ của Tam Bảo thái giám. Thành Tổ hoàng đế ban cho hắn họ Trịnh, về sau Tam Bảo thái giám phát hiện ra Tây Ngưu Tân Châu, nhiều lần qua lại giữa Tây Ngưu Tân Châu và Tổ Địa Thần Châu. Lần cuối cùng hắn hộ tống di dân đến Tây Ngưu Tân Châu thì bệnh mất giữa đường. Hoàng đế nghe tin bèn phong hắn làm Trịnh Vương. Cố phủ của hắn, chính là Trịnh Vương phủ.”
Trần Thực cũng không khỏi nghiêm nghị kính nể.
Trịnh Tam Bảo tuy là thái giám nhưng lại làm nên nghiệp lớn mà người thường không thể làm được, khiến hậu thế phải kính ngưỡng.
“Tam Bảo thái giám không có con cháu dòng chính, nhưng có con nuôi. Thái giám đều thích nhận con nuôi để nối dõi tông đường.”
Từ Kiên cũng không dám khẳng định, nói: “Công tử kia chưa biết chừng là hậu nhân của Trịnh Vương phủ. Nhưng những gần đây, Trịnh Vương phủ xuống dốc, không có nhân vật lớn nào xuất hiện. Ta sẽ liên lạc với tộc lão nhà họ Từ, hỏi thăm một chút, ngươi cứ yên tâm chờ tin tức của ta.”
Hắn đứng dậy, Trần Thực định trả tiền, Từ Kiên đè tay hắn lại, cười nói: “Sao ta có thể để ngươi mời? Ngươi mời ta, chẳng khác nào ta nhận hối lộ. Ta muốn làm quan thanh liêm, bữa này cứ để ta mời. Tiểu nhị, tính tiền! Tính vào sổ phủ nha, cuối năm thanh toán một thể.”
Tiểu nhị vội vàng nói: “Vâng ạ! Từ lão gia đi thong thả!”
Từ Kiên rời đi.
Trần Thực cũng đứng dậy trở về Trần phủ.
Nha hoàn Tình Nhi đang chỉ huy mấy người thợ xây tu sửa tường, lại gọi thêm mấy người làm vườn chăm sóc sân, sắp xếp đâu ra đấy đâu vào đấy.
Tình Nhi vốn là nha hoàn mà Thôi tổng binh Thôi Chấn tặng cho Trần Thực, nhưng đến Trần phủ cũng đã một thời gian mà vẫn chưa tìm được cơ hội tiếp cận Trần Thực, có phần bị lạnh nhạt.
Nhưng nàng tâm tư chu đáo, làm việc ổn thỏa, ngược lại đã thu xếp Trần phủ đâu vào đấy.
“Không bột đố gột nên hồ .”
Nàng thấy Trần Thực đi đến bèn cười tủm tỉm để lộ ra hai chiếc răng khểnh, nói: “Lão gia, phủ ta hết tiền rồi. Tiền ở trang trại chỉ đủ chi tiêu hàng ngày chứ tu sửa nhà cửa thì chẳng còn lại đồng nào. Mấy ngày nay, nô tỳ nhìn đâu cũng thấy tiền.”
Trần Thực móc trong tay áo ra mấy chục ngàn lượng ngân phiếu, đều là ngân phiếu thông dụng của Vạn Tam tiền trang, vỗ vỗ lên ngân phiếu thể hiện tiền của, nói: “Cần bao nhiêu?”
Tình Nhi giật mình, thầm nghĩ: “Không phải lão gia là phù sư từ quê lên à? Chưa từng thấy nữ nhân, chưa từng thấy tiền, rất dễ dụ dỗ. Sao lại hào phóng thế này? Khó trách ngài ấy không ưa đám phấn son dung tục như chúng ta, về nhà đã lâu mà còn chưa chạm vào tay ai.”
“Lão gia, tu sửa và bố trí lại sân không cần nhiều tiền đâu.”
Tình Nhi rút hai tờ ngân phiếu từ tay hắn, cười nói: “Chừng này là đủ rồi.”
Trần Thực lại rút thêm mười mấy tờ đưa cho nàng, nói: “Ngươi cầm lấy mà chia cho mọi người làm tiền công. Thường ngày ta không ở nhà, thỉnh thoảng mới ghé qua, đừng để bạc đãi mọi người.”
Tình Nhi lắc đầu nói: “Lão gia, trang trại có tiền, chi tiêu hàng ngày và tiền công đều đã lo liệu đủ, không cần thêm đâu ạ.”
“Vậy thì mua thêm quần áo mới cho mọi người.”
Trần Thực nghĩ một lát, nói: “Còn nữa, ta cũng muốn may thêm quần áo mới. Gần đây ta cao lên, quần áo cũ hơi ngắn rồi. Trong thành có tiệm may nào tay nghề tốt?”
Tình Nhi mím môi cười nói: “Lão gia cần gì phải đến tiệm may? Nô tỳ sẽ đi hỏi thăm xem ai may đẹp, rồi bảo thợ may đến tận nhà là được.”
Nàng quan sát Trần Thực, quả nhiên thấy quần áo của Trần Thực có hơi ngắn, chắc là đang tuổi ăn tuổi lớn, người cao lên rất nhanh.
Lúc này nàng mới để ý, vị lão gia này hình như mới chỉ mười hai mười ba tuổi, trên mặt còn chút nét trẻ con, khóe miệng đã lún phún râu, ánh mắt vẫn còn trong trẻo, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn. Chỉ là một thiếu niên cao bằng nàng nhưng còn rất non nớt.
Mặt Tình Nhi đỏ bừng, thầm nghĩ: “Thôi lão gia thật không ra gì, vị tiểu lão gia này rõ ràng còn là một đứa trẻ, mà đã bảo ta đi quyến rũ ngài ấy. Mấy trò quyến rũ kia của ta làm sao dùng được với ngài ấy chứ?”
Trần Thực lại nói: “Hắc Oa cũng như huynh đệ của ta, các ngươi phải hầu hạ cho tốt đấy. Hắc Oa, ngươi có muốn quần áo mới không?”
“Gâu!”
“Hắc Oa nói muốn may cho nó mấy bộ quần áo. Phải may đẹp một chút, đừng may màu đen.”
Tình Nhi kinh ngạc nhìn con chó, rồi lại nhìn Trần Thực, thầm nghĩ: “Sao ngài ấy lại hiểu được tiếng con chó nói nhỉ?”
Nàng vội vàng đi làm việc, Trần Thực thì đi ra sân sau, oán giận với Hắc Oa bên cạnh: “Trong thành tiêu tiền như nước, tiền ta tiêu một ngày bằng cả năm ở thôn Hoàng Pha chúng ta. Theo ta thấy, hay là trả lại cái phủ này đi, cho dù mấy vị quan lão gia có tặng ta ngàn mẫu ruộng tốt, ta cũng không ở nổi. Ta vẫn nên về thôn Hoàng Pha, ở đó có mẹ nuôi, có Chu tú tài, còn có Sa bà bà, tiêu pha cũng ít.”
Hắc Oa nghi hoặc nhìn hắn, Trần Thực giải thích: “Ta đúng là có mười mấy vạn lượng bạc, nhưng gia gia nói, bạc là tinh quái, là tà túy , có ý thức của riêng nó. Bạc sẽ tự chọn chủ nhân, có người kiếm được một khoản tiền lớn mà không khống chế nổi thì bạc sẽ tự bỏ đi. Muốn khống chế được bạc, phải có kiến thức về nó.”
Hắn thở dài, cứ tiếp tục sống ở thành thế này, không biết chừng nào thì mấy chục vạn lượng ngân phiếu của hắn sẽ vỗ cánh bay đi mất.
“Gia gia không có kiến thức về khoản này, cho nên ông ấy mới nghèo rớt mồng tơi. Ta sợ mình giống ông ấy, không khống chế nổi bạc, rồi cũng nghèo rớt mồng tơi.” Hắn buồn rầu nói.
Hắc Oa chẳng buồn quan tâm đến hắn, há miệng phun ra một quyển quỷ thư, ngồi lên ghế đọc sách.
Dù sao đây cũng là nỗi lo của người giàu, chẳng liên quan gì đến nó.
Nó vừa ngồi xuống, lập tức có thị nữ bưng đến ít thịt khô và hoa quả, đặt bên cạnh con chó.
Hắc Oa há miệng, thị nữ nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh, cầm một miếng thịt khô bỏ vào miệng nó.
Hắc Oa vừa ăn vừa đọc sách, bỗng nhiên nghĩ đến cuộc sống sung sướng của mình hình như là do bạc chất đống ra, nếu Trần lão gia không có tiền, e là ngày tháng hưởng phúc của nó cũng đến hồi kết thúc.
Nhưng mà, chuyện kiếm tiền nó không giỏi, cứ để Trần Thực tự lo liệu vậy.
Trần Thực vốn tính tình trẻ con, cũng vứt nỗi lo ra sau đầu, tiếp tục tu luyện Bát Cực Kim Khuyết Thần Chương.
Bát Cực Kim Khuyết Thần Chương có nhiều nội dung hơn Tam Quang Chính Khí Quyết, nhất là lần Trần Thực quyết đấu với Bùi thư sinh vừa rồi, khi phát động môn công pháp này, hắn phát hiện ra môn công pháp này kết hợp với Kim Đan lực trường, có thể xác lập bát cực trong lực trường, dựng lên tám tòa Kim Khuyết. Trong Thần Chương có viết: Hỗn nguyên vô vật, tịch liêu vô thanh, vạn tượng dĩ sinh, ngũ hành dĩ thành. Sinh giả hữu cực, thành giả hữu khuy, sinh sinh thành thành, trạm nhiên bất di.
Khi Kim Đan lực trường mở ra sẽ có cảm giác hỗn nguyên vạn tượng, sinh sinh thành thành, thông thấu tịch liêu này!
Còn tám phương vị của lực trường, tám tòa Kim Khuyết sừng sững như cửa, chia làm bát môn, chính là do nhất khí phân chia mà thành.
Hình dạng bát môn giống như triều thiên khuyết, là hình cửa, trên có mái có góc, có đấu củng, có rồng phượng chạm trổ, có tiên nhân chỉ đường cùng đủ loại thụy thú trên nóc.