Chương 460: Tạo vật đệ tam phẩm, Ma Mộc 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 3,189 lượt đọc

Chương 460: Tạo vật đệ tam phẩm, Ma Mộc 2

Có điều, trong 《Phù Lục Tạo Vật Bảo Giám》 cũng nói, nếu có một cây bút có thể thông âm dương thì không cần những nguyên liệu này, nhưng uy lực của Ma Mộc vẽ ra sẽ giảm đi một chút.

Tiên sinh bói toán khàn giọng hỏi: “Ngươi thả ta đi?”

Trần Thực nói: “Ta để lại một lá bùa trên ngực ngươi, tên là Ma Mộc. Sau khi ngươi trở về Bàn Sơn tông hãy lập tức tìm Tông chủ của các ngươi, mời phù sư giỏi nhất tới để hóa giải lá bùa này. Ta cho ngươi ba canh giờ, đừng trì hoãn.”

Tiên sinh bói toán rùng mình một cái, vội vàng bỏ chạy, thoắt cái đã biến mất.

Trần Thực khẽ phẩy tay, một ngọn lửa bay ra, thiêu cháy thi thể trên mặt đất thành tro bụi.

Hắn xử lý sạch sẽ hai thi thể khác trong thôn, tránh để chúng bị ánh trăng chiếu vào biến thành tà ma, sau đó mới đi về phía nhà A Chuyết giữa ánh mắt kinh hãi của dân làng.

A Anh thấy hắn giết người, sợ đến hồn bay phách lạc, đã sớm đóng chặt cửa trốn trong sân, ôm hai đứa con run rẩy.

Nàng nghe thấy tiếng gõ cửa, thấy A Chuyết định mở cửa vội vàng nói: “Kiều Chuyết, đừng mở cửa! Hắn giết người đấy!”

A Chuyết nói: “Tiểu Thập sẽ không hại chúng ta.”

A Anh nói: “Hắn sẽ không hại chúng ta, nhưng kẻ thù thì sao?”

A Chuyết do dự một chút, ngoài cửa vang lên giọng Trần Thực: “A Chuyết thúc thúc, là con đây, Tiểu Thập đây. Con chịu trách nhiệm cho việc mình làm. Con đi giải quyết việc này, sẽ không làm phiền thúc thúc nữa.”

A Chuyết đứng sau cửa, dặn dò: “Con cứ đi đi. Con cháu Trần gia không thua kém ai, đừng làm hổ danh gia gia con.”

Trần Thực khom người nói: “Thúc thúc yên tâm, con sẽ cố gắng hết sức. Thím, thím yên tâm, con sẽ không liên lụy tới mọi người.”

A Anh không dám nói gì.

Trần Thực nhét mấy tờ ngân phiếu qua khe cửa, nói: “Thẩm thẩm, con không có thời gian dạy Tiểu Hổ, Tiểu Vĩ. A Chuyết thúc thúc bận rộn cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Đây là chút bạc, thẩm thẩm hãy nhận lấy, tìm một trường tư thục tốt cho chúng đi học, đừng để chậm trễ việc học của chúng.”

Hắn xoay người rời đi.

A Chuyết rút mấy tờ ngân phiếu ra, mở ra xem, toàn là ngân phiếu trăm lượng của Vạn Tam tiền trang, có thể đổi bạc ở khắp nơi.

A Chuyết định mở cửa trả lại cho hắn, A Anh vội vàng ngăn lại, nói: “Đây là con cháu hiếu kính, sao lại không nhận? Không nhận số tiền này, hai đứa nhỏ lấy gì mà đi học? Cứ trông chờ vào mấy đồng cỏn con kiếm được từ việc nuôi ong thì đừng hòng mơ tới trường tư thục! Thiếp không mong con làm nên trò trống gì, nhưng không thể làm trễ nải Tiểu Hổ, Tiểu Vĩ được!”

A Chuyết nghĩ ngợi một lúc, nói: “Mấy mẹ con chịu khổ rồi.”

Tuy gã là Âm soái, bề ngoài có vẻ oai phong, nhưng cũng chỉ là bề nổi mà thôi.

Âm soái được Địa phủ trả lương, tuy lương cao, nhưng lại là tiền giấy chỉ dùng được sau khi chết, tích lũy cũng là âm đức.

Số tiền này và âm đức, khi còn sống không tiêu được một đồng.

Gã nuôi gia đình, chỉ có thể dựa vào nghề nuôi ong.

Cho dù tu vi gã cao cường đến đâu, địa vị ở Âm phủ cao đến mấy, ra vào tiền hô hậu ủng, oai phong lẫml iệt, nhưng ở dương gian gã chỉ là một người nuôi ong bình thường, phải làm lụng vất vả để kiếm sống qua ngày.

Nếu gã ác độc một chút, chỉ cần ác độc một chút thôi thì gia cảnh hắn đã không nghèo khó như vậy.

Gã sẽ có vô số tiền tài, mỹ nhân, nô bộc.

Nhưng nếu gã thật sự ác độc, gã đã không còn là Âm soái A Chuyết nữa rồi.

Trần Thực đi lên cầu, có người đang xem xét tro tàn trên mặt đất, thấy hắn tới bèn bỏ chạy tán loạn.

“Mau đi báo quan!” Có người hô lên.

Trần Thực vươn tay chụp lấy, người nọ bay ngược lại, rơi xuống trước mặt hắn, sợ đến mức chân tay rụng rời, không dám động đậy.

Trần Thực hỏi: “Thôn các ngươi tên là gì?”

“Thủy Khẩu thôn.” Tên dân làng run rẩy trả lời.

Trần Thực chỉ tay về hướng tiên sinh bói toán bỏ chạy, hỏi: “Đi đường đó, là tới nơi nào?”

“Lô Hoa thôn.”

“Xa hơn nữa.”

“Viên Mộc trấn. Xa hơn nữa là Liễn Đô.”

Trần Thực gật đầu, buông tên dân làng ra, lấy một thỏi bạc nhỏ nhét vào tay hắn, nói: “Ta tên là Trần Thực, người Tân Hương Càn Dương sơn, là Giải Nguyên của hai tỉnh Củng Châu và Tân Hương. Bốn người kia là ta giết, không liên quan tới ai khác. Ngươi đi báo quan nhớ nói rõ ràng.”

Tên dân làng liên tục gật đầu.

“Mau đi báo quan.”

Trần Thực phẩy tay nói: “Nhớ nói rõ, là Trần Thực Giải Nguyên của hai tỉnh, không phải cử nhân Trần Thực!”

Tên dân làng nắm chặt bạc, chạy một mạch đi.

Vì trong tay có bạc, nên hắn chạy nhanh hơn những người đi khác báo án rất nhiều.

Trần Thực chậm rãi đi về phía Liễn Đô.

Tiên sinh bói toán không dám dừng lại một khắc nào, chạy một mạch tới Liễn Đô. Tới Liễn Đô, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, xông thẳng vào phân đà của Bàn Sơn tông ở Liễn Đô, kêu lên: “Cứu mạng ——”

Cả Bàn Sơn tông bị hắn kinh động, đều đi ra ngoài nhìn hắn.

Huyên Thánh nữ và Tông chủ Bách Lý Mục của Bàn Sơn tông cũng nghe tin chạy tới, thấy tiên sinh bói toán đứng giữa đám người, xung quanh toàn là người hỏi han, vây quanh hắn, không ngừng hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì.

Tiên sinh bói toán hét lớn một tiếng, xé toạc áo, kêu lên: “Những người khác đều chết rồi, ta bị tên tiểu tử cướp kiếm kia gieo một lá bùa! Ba canh giờ nữa sẽ lấy mạng ta! Giờ đã qua nửa canh giờ rồi!” Trên ngực hắn, lá bùa Ma Mộc màu đỏ tươi cực kỳ bắt mắt.

Kết cấu phù này phức tạp vô cùng, khắc trên người hắn, lại như là vật sống, rễ cây còn không ngừng nhúc nhích, đâm vào trong cơ thể hắn, tựa hồ đang hấp thu khí huyết của hắn, xem hắn như một khối phân bón hình người.

“Tất cả tránh ra!”

Mấy vị phù sư có trình độ cực cao trong Bàn Sơn tông đi tới, đẩy mọi người ra. Trong đó, một vị phù sư thấy phù này là thất kinh, vội vàng nói: “Kẻ hạ phù có nói cho ngươi biết đây là thứ gì không?”

Tiên sinh bói toán đáp: “Hắn nói gọi là Ma Mộc.”

Sắc mặt vị phù sư kia khẽ biến, nói: “Phù lục Nam phái, tam phẩm phù, Ma Mộc! Lại có người thật sự luyện thành loại phù này, bản lĩnh thật cao cường!”

Hắn đè mí mắt dưới của thầy bói, kéo xuống, chỉ thấy trong tròng trắng có rất nhiều sợi rễ nhỏ đang nhúc nhích.

Hắn điểm một chỉ vào mi tâm thầy bói, thân thể thầy bói khẽ chấn động, Thần Đàn sau ót nhảy ra. Chỉ thấy giữa Thần Đàn và huyệt Ngọc Chẩm cũng mọc ra rất nhiều rễ cây!

Mọi người thấy vậy, đều hít sâu một hơi.

Loại phù lục này quả thực là thủ đoạn của ma quỷ!

Vị phù sư kia kiểm tra Nguyên Anh của thầy bói, thấy Nguyên Anh đang tọa trấn trong hư không của Thần Đàn , không bị rễ cây quấn quanh, bèn thở phào nhẹ nhõm, nói: “May mà Nguyên Anh chưa bị bắt. Nếu Nguyên Anh cũng bị rễ cây quấn quanh, tốc độ trưởng thành của Ma Mộc sẽ tăng mạnh. Chỉ e là trong khoảnh khắc bộc phát, dưới Hóa Thần cảnh không ai có thể thoát được!”

Bách Lý Mục hỏi: “Có thể hóa giải không?”

Vị phù sư kia mỉm cười, nói: “Tông chủ, nếu trình độ phù lục của kẻ này cao hơn ta, thì việc hóa giải phù lục của hắn sẽ cực kỳ nguy hiểm, nhưng hắn chỉ là một đứa trẻ, hóa giải phù lục của hắn không khó.”

Hắn lập tức chuẩn bị chu sa, máu chó đen…, định phá giải phù lục.

Bách Lý Mục thở phào nhẹ nhõm, hỏi thầy bói: “Ngươi gặp kẻ đoạt kiếm ở đâu?”

“Thủy Khẩu thôn.”

Ánh mắt Bách Lý Mục lóe lên, thản nhiên nói: “Thủy Khẩu thôn sao? Tốt!”

Hắn xoay người đi ra ngoài, một đám cao thủ Bàn Sơn tông vội vàng đuổi theo. Phía sau hắn, vị phù sư kia nâng bút, điểm vào ngực thầy bói, bắt đầu phá giải phù lục.

Đột nhiên, Bách Lý Mục cảm nhận được một luồng khí tức kinh hãi từ phía sau truyền đến, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thân thể của thầy bói bỗng nhiên phình to, một cây đại thụ yêu dị phá thể chui ra, căng nát thân thể hắn, sinh trưởng ra bốn phương tám hướng.

Tiếng xé gió vù vù truyền đến, trong đại sảnh hỗn loạn, từng cành cây xuyên qua sau gáy của những người Bàn Sơn tông đang bỏ chạy.

Rất nhiều cao thủ Bàn Sơn tông trúng chiêu, lơ lửng trên không, sau gáy mọc ra càng nhiều rễ cây và cành cây.

Trên mặt bọn họ lộ vẻ sợ hãi, rơi vào ác mộng vô tận.

“Cứu ta! Cứu ta với!”

Vị phù sư đang phá giải Ma Mộc phù lộ vẻ kinh hãi, đầu cũng bị một xúc tu xuyên qua, kêu lên: “Ác mộng của ta, thật đáng sợ!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right