Chương 461: Thị uy
Ma Mộc phù mà Trần Thực lưu lại trên người thầy bói, nếu không ai chạm vào sẽ bộc phát sau ba canh giờ.
Nếu như thử phá giải phù lục này nhưng không đúng phương pháp, sẽ lập tức phát tác.
Vị phù sư Bàn Sơn tông vừa rồi tên là Hoắc Sơn Đình, là một phù sư nổi danh đã lâu trong Bàn Sơn tông. Khi Bàn Sơn tông trộm mộ, gặp phải lăng mộ có trận pháp phù lục bảo vệ hoặc có cạm bẫy cương thi canh giữ…, đều phải mời hắn đến phá giải.
Thời trẻ hắn cũng là một thư sinh, thi đậu cử nhân, nhưng chờ đợi năm sáu năm, triều đình vẫn không ban cho chức quan nào, đành nhàn nhã ở nhà.
Nhưng dù sao cũng phải sống, hắn bèn nghiên cứu phù lục, làm một phù sư, rong ruổi khắp nơi, trình độ phù lục của bản thân ngày càng cao.
Có điều, làm phù sư không kiếm được nhiều tiền, vô tình tiếp xúc với Bàn Sơn tông, được Tông chủ Bàn Sơn tông mời ra tay vài lần, Hoắc Sơn Đình thấy việc này kiếm tiền nhanh bèn gia nhập Bàn Sơn tông.
Hắn đã nghiên cứu phù lục của cả Nam phái và Bắc phái, trong đó phù lục Nam phái hắn đã nghiên cứu đến tứ phẩm, tam phẩm cũng có chút hiểu biết.
Tuy hắn không tinh thông Ma Mộc phù nhưng cho rằng phù lục trong thiên hạ biến hóa thế nào cũng không rời bản chất, hơn nữa người hạ phù thi chú chỉ là một đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, cho dù tu luyện phù lục từ trong bụng mẹ thì trình độ có thể cao đến đâu?
Nào ngờ, hắn phá giải Ma Mộc phù, vừa hạ bút đã sai, kích hoạt uy lực của Mộc phù.
Phù này gọi là Ma Mộc, đúng như tên gọi, là cây cối có thể khiến người ta gặp ác mộng.
Trần Thực hạ phù trên người thầy bói, phù này lấy thầy bói làm mầm, mọc rễ nảy mầm, chỉ trong nháy mắt thân thể và Nguyên Anh của thầy bói đều bị hấp thu, biến thành người đầu tiên bị Mộc thôn tính!
Hoắc Sơn Đình chính là người thứ hai.
Hắn hoàn toàn không kịp chạy trốn, đã bị một cành cây xuyên qua sau gáy, lập tức hôn mê, rơi vào ác mộng.
Tiếng kêu gào vừa rồi chỉ là hắn cố gắng tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, phát hiện mình bị gốc cây quái dị này cắm vào đầu óc, hút não mình, nên mới phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Sau đó, hắn lại rơi vào một cơn ác mộng khác.
Ma Mộc kết nối từng người một, phàm là người bị Mộc kết nối, đều bất giác rơi vào ác mộng, cảnh tượng đáng sợ nhất cuộc đời sẽ xuất hiện trong mộng. Mộng cảnh mà nó tạo ra là tương thông.
Mộng cảnh của những người khác nhau sẽ kết nối với nhau, càng nhiều người bị nó kết nối, thì ác mộng càng đáng sợ. Vết thương trong ác mộng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần và thân thể. Cuối cùng, tất cả những người bị Ma Mộc kết nối đều sẽ chết trong cơn ác mộng.
Cho dù không chết trong cơn ác mộng này vẫn sẽ có cơn ác mộng tiếp theo, cho đến khi chết.
Ma Mộc dùng chính những những người được kết nối này làm chất dinh dưỡng, không ngừng hấp thu nỗi sợ hãi và ác mộng của bọn họ, hấp thu thân thể và lực lượng tinh thần của bọn họ để trưởng thành.
Nó không cắm rễ trong đất, mà cắm rễ trong cơ thể con người.
Cây cối cắm rễ xuống đất là vì trong đất có chất dinh dưỡng và nước, Ma Mộc cắm rễ vào cơ thể con người cũng là đạo lý tương tự.
Điểm khác biệt so với những cây cối khác là nó sẽ chủ động đi tìm kiếm con người, bắt giữ và kết nối từng người một, biến bọn họ thành chất dinh dưỡng của mình.
Nó có thể di chuyển, hơn nữa tốc độ cực nhanh.
Lúc này, nó đang nhanh chóng di chuyển trong đại sảnh của Bàn Sơn tông, từ tiền sảnh phá tường chui ra, xông vào Bạch Hổ đường.
Trong Bạch Hổ đường có hơn mười cao thủ Bàn Sơn tông, có người tế ra Kim Đan, Nguyên Anh, có người phát động phù bảo, phù binh; còn có người kinh sợ, nhảy lên.
Rễ cây của Ma Mộc giống như những xúc tu vô cùng linh hoạt, di chuyển nhanh chóng trên mặt đất, leo lên tường, tốc độ di chuyển trên tường cũng kinh người, mang theo những người bị cắm ống sau đầu vẫn nhanh như gió, né tránh pháp thuật, phù bảo, phù binh đang đánh tới.
“Viu viu viu!”
Từng cành cây của nó cắm chính xác vào sau gáy của các tu sĩ!
Hơn mười tu sĩ bị cành cây của nó chạm vào sau gáy, lập tức rơi vào mộng cảnh, trải qua đủ loại ác mộng đáng sợ.
Bọn họ giống như những con búp bê vải treo trên cành cây, di chuyển theo Mộc.
Gốc cây quái dị này xông ra khỏi Bạch Hổ đường, xông vào hành lang trong hậu hoa viên, phá nát hành lang, nhảy lên nóc hành lang, chạy như bay trên nóc hành lang, mang theo cả trăm tu sĩ Bàn Sơn tông, vẫn chạy rất nhanh.
Cành cây của nó mọc dài ra một cách điên cuồng , đuổi theo những tu sĩ Bàn Sơn tông khác.
Liên tục có tu sĩ bị cắm vào đầu óc, lập tức bay lên theo cành cây, nhảy múa trên không trung.
Mỗi khi kết nối với một người, Ma Mộc hấp thu được dinh dưỡng, sẽ nhanh chóng sinh trưởng, từ sau gáy của người đó mọc ra càng nhiều rễ cây và cành cây, từ đó có thể bắt được càng nhiều người hơn.
Trong nháy mắt, trên dưới đại sảnh, Bàn Sơn tông đại loạn, khắp nơi đều là tu sĩ đang chạy trốn, nhưng chưa chạy được bao xa thì thân thể đột nhiên chấn động, ngã xuống hôn mê tại chỗ, lập tức bị cây này nhấc lên. Hình thể của Ma Mộc càng lúc càng lớn, tu sĩ treo trên cành cây càng ngày càng nhiều.
Tuy vật này không phải Ma, chỉ là một tạo vật cấp Túy , nhưng thực lực tăng lên cực kỳ nhanh chóng, tu sĩ Nguyên Anh cảnh bình thường hoàn toàn không đỡ nổi một đòn của nó, nhanh chóng bị bắt giữ!
Bách Lý Mục vừa kinh hãi vừa tức giận, bay lên trời, đến phía trên Ma Mộc, hừ lạnh một tiếng, giơ tay đánh xuống một pháp thuật hình dãy núi!
Đúng lúc này, trên cây Ma Mộc kia, hơn trăm tu sĩ Kim Đan cảnh, Nguyên Anh cảnh đồng loạt mở mắt, nhìn chằm chằm Bách Lý Mục, con mắt trắng dã không có đồng tử. Bọn họ đồng thời giơ tay, pháp lực bộc phát, nghênh đón đòn này của Bách Lý Mục!
Trên không trung vang lên tiếng nổ trầm muộn, từng tu sĩ treo trên cây bị chấn động đến mức xương cốt gãy gập, tứ chi nổ tung, tất cả đều hóa thành tàn phế.
Nhưng pháp thuật Hám Long Kinh này của Bách Lý Mục vẫn bị đỡ được!
Tu sĩ trên Ma Mộc bị thương quá nửa, không thể đỡ được chiêu tiếp theo của hắn.
Nhưng một tạo vật do một tấm phù lục tạo thành lại có thể đỡ được một đòn của cao thủ Thần Hàng cảnh, thành tựu như vậy thật khiến người ta kinh ngạc!
Xung quanh Bách Lý Mục như có dãy núi, rồng quấn xung quanh, đánh ra một chưởng.
Ma Mộc nổ tung, những tu sĩ treo trên cành cây lại nhìn chằm chằm Bách Lý Mục, gương mặt nở nụ cười, đồng thanh nói: “Ngươi chính là Tông chủ Bàn Sơn tông? Thủ đoạn quả nhiên bất phàm. Tân Hương Trần Thực xin lĩnh giáo.”
“Ầm!”
Chưởng lực của Bách Lý Mục đánh xuống, Ma Mộc vỡ nát.
Mặt đất ngổn ngang, khắp nơi đều là thi thể.
Bách Lý Mục thu thế, bước lên một bước, sắc mặt âm trầm.
Pháp thuật Hám Long Kinh của hắn uy lực rất lớn nhưng không hoàn chỉnh, Hám Long Kinh mà công tử ban cho hắn cũng không đầy đủ, khiến pháp thuật của hắn quá thô ráp, khó khống chế.
Hắn đánh nát Ma Mộc nhưng không thể bảo đảm không làm tổn thương những người bị Mộc khống chế.
Chẳng qua cho dù pháp thuật của hắn tinh diệu đến đâu, có cứu được những người này thì bọn họ cũng không sống nổi.
Bởi vì bọn họ đang ở trong mộng cảnh, Ma Mộc chết chính là cơn ác mộng lớn nhất, ác mộng sụp đổ, tất cả những người bị mộng cảnh khống chế cũng đều bỏ mạng.
Lần trước ở cõi âm, Trần Thực cướp bảo vật, không hề ra tay giết người, chỉ đánh bị thương mấy chục người của bọn họ.
Mà lần này, Ma Mộc phù của Trần Thực lại giết vào đại sảnh Liễn Đô của bọn họ, khiến bọn họ chết hơn trăm người, tổn thất nặng nề!
Lần này Bàn Sơn tông và Bách Luyện đường tổng cộng có hơn một ngàn ba trăm người, Bách Luyện đường có hơn ba trăm người. Còn lại, đều là cao thủ của Bàn Sơn tông.
Chỉ vì một tấm phù này, đã tổn thất một phần mười!
Hắn ra lệnh cho người đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của Trần Thực, những người này phần lớn không có ở trong đại sảnh. Nếu bọn họ tụ tập lại một chỗ, Ma Mộc phù đột nhiên phát tác, e rằng số người chết sẽ lên tới hàng trăm!
Lúc đó, Ma Mộc sẽ càng thêm cường đại!