Chương 488: Miếu nhỏ Sâm Thảo kết đan châu, phản lão hoàn đồng luyện trường sinh 2
Ba Thần Đàn, ở giữa là Thạch Cơ nương nương, bên trái là Trang bà bà, bên phải còn trống.
Trần Thực tâm niệm vừa động, một nhóc Sâm Thảo bay lên, đáp xuống Thần Đàn.
Nhưng tu vi của Sâm Thảo không cao, tăng cường tu vi cho hắn cũng có hạn.
Thấy vậy, những đứa khác cũng nhao nhao nhổ rễ từ đất ngoài cửa miếu, chạy vào trong, chen chúc trên một Thần Đàn.
Trần Thực kinh ngạc, đám Sâm Thảo này chen chúc với nhau, vậy mà hiệu quả lại tăng lên rất nhiều, khiến tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn không ít!
Hắc Oa nghỉ ngơi tới chiều, thân thể đã khá hơn một chút, nó đang nằm trên ghế dài đọc sách thì thấy Trần Thực trở về, mang theo rất nhiều thịt dị thú linh thú để bồi bổ cho nó, trong lòng không khỏi ấm áp.
Nhưng nghĩ tới việc dưỡng tốt thân thể rồi lại bị lấy máu, nó lại buồn bã.
Trần Thực hưng phấn nói: “… Hắc Oa, ngươi có thể vào miếu nhỏ của ta tu luyện không? Ngươi có linh đúng không? Trong miếu của ta có thêm một Thần Đàn! Ngươi thử xem?”
Hắc Oa muốn chuồn đi, nhưng do dự một chút, rồi vẫn buông sách xuống, gật đầu.
Trần Thực tế miếu nhỏ lên, Hắc Oa chỉ cảm thấy hoa mắt, đã xuất hiện trên Thần Đàn thứ ba trong miếu nhỏ.
Trên Thần Đàn vốn có rất nhiều Sâm Thảo, bị chen chúc chật ních.
Hắc Oa ở trên Thần Đàn không tự chủ được mà khoanh chân, lòng bàn chân, đỉnh đầu, ngũ tâm hướng lên trời, cảm thấy hạo nhiên chính khí cuồn cuộn kéo tới, vậy mà còn nhanh hơn lúc nó tự tu luyện.
“Gâu gâu!” Hắc Oa kinh ngạc kêu lên.
“Con chó sủa cái gì vậy?” Thạch Cơ nương nương hơi khó chịu.
Trang bà bà thì hiền lành hơn, nói với Hắc Oa: “Con chó, hai chúng ta liên thủ cũng đánh không lại nàng đâu, nhịn đi là được rồi.”
Trần Thực nhìn về phía ghế dài, trên ghế chỉ còn lại một quyển quỷ thư, Hắc Oa đã biến mất, rõ ràng là cả thân thể nó cũng bị thu vào miếu nhỏ!
“Lạ thật, không phải ngôi miếu nhỏ chỉ thu linh hồn, không thu thân thể à?” Hắn thầm nghi hoặc.
Lần này miếu nhỏ biến hóa, dường như đã thay đổi rất nhiều thứ.
Trần Thực đang nghiên cứu ngôi miếu nhỏ thì ngoài thôn vang lên tiếng tiểu quỷ: “… Tang Du tỷ tỷ, Trần Giải Nguyên lão gia đã về chưa?”
“Trần Giải Nguyên lão gia nói hắn chưa về.” Tang Du đáp.
Tiểu quỷ dẫn quỷ đèn lồng vội vã rời đi.
Một đêm trôi qua, sáng sớm Trần Thực rửa mặt.
Không biết từ lúc nào, Hắc Oa đã lẻn ra khỏi miếu nhỏ, nấu cơm, Trang bà bà cũng ra ngoài, phụ giúp Hắc Oa nhóm lửa. Đợi tới khi Trần Thực lễ bái gia gia, mẹ nuôi và Chu tú tài xong quay về, cơm nước đã sẵn sàng.
Hắc Oa và Trang bà bà trở lại miếu nhỏ tiếp tục tu luyện.
Trần Thực ăn cơm xong, thấy Hắc Oa còn để lại cho hắn một bát máu chó đen, rõ ràng là tu luyện trong miếu nhỏ của Trần Thực rất hiệu quả, khiến Hắc Oa chủ động hiến máu, đỡ cho Trần Thực phải động thủ, tiết kiệm thời gian.
“Sao Trang bà bà không nói gì tới chuyện về nhà nhỉ?”
Trần Thực thầm nghi hoặc, nhưng Trang bà bà không về nhà cũng tốt, vừa hay có thể giúp hắn tu luyện.
“Đợi tới khi Trang bà bà không chịu được nữa muốn về nhà, ta sẽ đi đưa Huyền Sơn vào miếu nhỏ.”
Hắn hơi do dự, Huyền Sơn cao thâm khó lường như thần tiên, đưa vào miếu nhỏ, liệu ông ấy có tức giận không?
Ăn xong, Trần Thực tiếp tục vẽ phù lục lên xe gỗ và lọng che.
Đến trưa, Hắc Oa và Trang bà bà ra khỏi miếu nhỏ, nấu cơm trưa cho Trần Thực.
Thấy bọn họ ân cần như vậy, Thạch Cơ nương nương cười lạnh nói: “Nịnh hót, tưởng làm vậy là có thể lấy lòng thượng sứ, được thượng sứ nâng đỡ sao? Hừ, thượng sứ há là kẻ tầm thường như vậy?”
Tuy nói vậy, nhưng trong lòng nàng ta cũng không khỏi lo lắng.
Nàng ta chiếm vị trí tốt nhất trong ba Thần Đàn của ngôi miếu nhỏ, tuy tu vi cao nhất, nhưng cũng có nhiều tì vết, từng nhiều lần đắc ý vênh váo, thậm chí còn đe dọa sẽ giết Trần Thực.
Giờ thấy Hắc Oa và Trang bà bà như vậy, nàng lập tức cảm thấy khó giữ được địa vị của mình.
Đến chiều, Hắc Oa và Trang bà bà ra ngoài nấu cơm tối cho Trần Thực, Thạch Cơ nương nương cũng lúng túng đi ra, nói với bọn họ: “Hai vị, có gì cần bản cung giúp một tay không?”
Hắc Oa liếc nhìn nàng ta, chỉ vào bát đĩa.
Thạch Cơ nương nương đi tới bên giếng, giúp bọn họ rửa bát.
Đợi tới khi ba người họ trở lại miếu nhỏ của Trần Thực, Thạch Cơ nương nương ngồi trên Thần Đàn ở giữa, lại thấy tự tin hơn rất nhiều.
Ăn tối xong, tiểu quỷ và quỷ đèn lồng lại tới cửa thôn.
“… Trần Giải Nguyên lão gia nói hắn không có nhà. Mời về cho.” Tang Du nói.
Cứ như vậy ba bốn ngày trôi qua, tối nào tiểu quỷ và quỷ đèn lồng ở Vô Vọng thành cũng tới hỏi, nhận được câu trả lời cũng y như vậy.
Mấy ngày nay Vô Vọng Phủ quân không ngủ yên giấc, đêm đó ngủ thiếp đi, nằm mơ thấy Trần Thực ngày nào cũng thắp hương cho Phán Quan Long Tu bút, miệng lẩm bẩm, còn dùng khí huyết của mình ôn dưỡng Phán Quan bút.
Hắn tới đòi, Phán Quan Long Tu bút đã thành tinh, hóa thành một thiếu nữ đôi mươi, xinh đẹp, nũng nịu nói với hắn: “Phủ quân đừng ngày nào cũng tới tìm ta nữa, ta sợ Tiểu Thập hiểu lầm.”
Vô Vọng Phủ quân giật mình tỉnh giấc, thở hổn hển.
“Không thể trì hoãn thêm nữa, ngày mai ta phải đích thân tới đòi.”
Hôm đó, Trần Thực đang thắp hương cho Phán Quan Long Tu bút và U Tuyền Du Long kiếm thì bỗng ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt từ sau đầu, hắn vội vàng vào miếu nhỏ, đi tới cửa miếu, thấy trên đầu đám Sâm Thảo đã kết thêm một ít quả đỏ.
Mấy ngày nay, Trần Thực dựa vào Thạch Cơ, Trang bà bà và Hắc Oa điều chỉnh, luyện hóa Thiên Địa chính khí, khiến đám Sâm Thảo này phát triển nhanh chóng, thực lực tăng mạnh, kết ra Sâm Thảo quả cũng nhiều hơn trước.
Trần Thực hứng khởi tới Cương Tử thôn, tìm Sa bà bà, cười nói: “Bà bà, trên đời này có linh thảo nào tăng tuổi thọ không?”
Sa bà bà nói: “Đúng là có một ít linh thảo linh dược, có thể tăng tuổi thọ. Có điều cũng chỉ có thể tăng thêm một hai năm, hơn nữa đều là giá trên trời, bán cả ta cũng không mua nổi. Những linh thảo và đan phương này đều nằm trong tay thánh địa như thế gia đại tộc và Đại Báo quốc tự, người thường làm sao có được?”
Bà lại rất thản nhiên, cười nói: “Ngay cả cao thủ Đại Thừa như Khổ Trúc, có đủ loại linh thảo và đan phương cũng chỉ sống được một trăm ba mươi, một trăm bốn mươi tuổi. Vất vả hao tâm tổn trí chỉ để tăng thêm mười mấy hai mươi năm, không đáng. Sống tốt mấy chục năm này là được rồi.”
Trần Thực lấy ra một quả Sâm Thảo, nói: “Bà bà nếm thử cái này xem!”
Sa bà bà quan sát một phen, nói: “Đây là quả kết trên đầu lũ nhóc Sâm Thảo phải không? Ta đã ăn rồi. Quan hệ giữa ta và bọn Trang bà bà rất tốt, họ lo ta chết, cho ta ăn mấy quả. Không tác dụng gì mấy.”
Trần Thực cười nói: “Ăn thêm một quả thử xem!”
Sa bà bà không tiện từ chối ý tốt của hắn, bèn nhận lấy Sâm Thảo quả ăn vào, cười nói: “Ta còn hai mươi tư năm tuổi thọ, tăng thêm mấy tháng nữa, cũng có khác gì…”
Dược lực tan ra, có điều Sâm Thảo quả lần này dường như có phần khác biệt.
Sa bà bà ngây người đứng tại chỗ, nghi ngờ nói: “Tiểu Thập, con cho ta ăn cái gì vậy?”
Tuy bà còn hai mươi tư năm tuổi thọ nhưng đã là lão bà bà tóc bạc da mồi, giờ phút này vậy mà trẻ lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Làn da của bà dần dần trở nên bóng loáng, mái tóc từ bạc chuyển sang đen, thân hình cũng cao dần lên, lưng không còn còng xuống nữa!
Thời gian như đang đảo ngược trên người bà, dần dần từ một lão bà bà, biến thành Đế Nữ do Nguyên Thần hóa thành!
Tuổi thọ của bà cũng tăng vọt với tốc độ kinh người, từ hai mươi tư năm, tăng lên ba mươi năm, năm mươi năm, tám mươi năm, một trăm năm, hai trăm năm!
Tuổi thọ của bà tăng lên tới năm trăm tuổi mới dần dần dừng lại!
“Chuyện này không đúng, không đúng a!”
Sa bà bà vừa mừng vừa sợ, còn có phần luống cuống, nhìn ngắm bản thân, lẩm bẩm nói: “Lão thân…”
Trần Thực cười nói: “Bà bà, người trẻ như vậy rồi, không cần tự xưng là lão thân nữa.”