Chương 489: Võ Thánh 1
“Ta không cần tự xưng là lão thân nữa sao?”
Sa bà bà ngây người, niềm vui mừng khôn xiết dâng trào, khiến bà cay cay sống mũi, nước mắt cứ thế tuôn ra.
Bà vừa mới nói mình còn hai mươi tư năm tuổi thọ, không để tâm sống thêm một hai năm, nhưng nếu là sống thêm năm trăm năm thì sao?
Nếu như là trở về dung mạo thời trẻ thì sao?
Lão thân, bà bà, những cách xưng hô vốn thích hợp với bà, giờ phút này đều không còn thích hợp nữa!
Lúc này bà hơn sáu mươi tuổi, so với năm trăm năm tuổi thọ còn lại, bà vẫn đang ở tuổi thanh xuân!
Hoàn Hư cảnh, Đại Thừa cảnh, những cảnh giới trước kia vốn xa vời vợi, giờ đây đã không còn xa xôi nữa, cho dù mười năm không tu thành Đại Thừa, bà vẫn có thể dùng trăm năm để đột phá, không cần phải vội vàng!
Trước kia bà luôn cảm thấy mình già rồi, không còn hứng thú với bất cứ chuyện gì nữa, người già thì nên có dáng vẻ của người già.
Nhưng giờ bà đột nhiên phát hiện, mình không hề già, mình còn rất nhiều việc phải làm!
Đúng rồi, mình còn có thể tìm một lão già trẻ tuổi, chọc tức lão già Hướng Vân Phi kia!
Bà hưng phấn đi tới đi lui, những bộ y phục thời trẻ cũng có thể lấy ra mặc, không cần phải ăn mặc già nua như vậy nữa.
Còn nữa, sau này bà nhảy múa cúng tế, lắc trống Văn Vương, xem ai còn dám gọi bà là bà đồng, bà cốt nữa?
Phải gọi là Thần Nữ!
Bà vội vàng chạy vào phòng, lục tung các thứ, cuối cùng cũng tìm được y phục thời trẻ, tuy rằng hơi có mùi mốc nhưng bà vẫn hăm hở mặc vào, tung người nhảy ra sân, gọi: “Tiểu Thập, bà bà đẹp không? Đúng rồi, không thể gọi bà bà nữa, gọi… Không được, không thể gọi là thẩm thẩm, biết đâu ta còn có thể câu được một lão già… gọi tỷ tỷ đi!”
Sa bà bà nghiêm mặt, túm lấy cổ áo Trần Thực xách lên: “Sau này trước mặt người khác, nhất là trước mặt nam nhân trẻ tuổi, nhớ gọi ta là Sa tỷ tỷ, hiểu chưa?”
Trần Thực vội vàng gật đầu.
Sa bà bà thả hắn xuống, vẫn còn đang hưng phấn, nhất thời khó mà bình tĩnh lại.
Trần Thực quan sát một hồi, Sa bà bà sau khi trẻ lại quả thực là một đại mỹ nhân, dáng người cao ráo, khí chất xuất chúng, tuy rằng y phục trên người có phần cũ kỹ.
“Có thể thấy, dù là nữ nhân xinh đẹp đến đâu, già rồi cũng đều xấu xí.”
Hắn thầm nghĩ, “Cho nên tìm vợ không cần tìm người quá xinh đẹp.”
Đợi Sa bà bà bình tĩnh lại, hắn lại hái thêm một quả Sâm Thảo, nói: “Bà bà ăn thêm một quả nữa.”
Sa bà bà nghe lời ăn vào, Trần Thực ân cần hỏi: “Tuổi thọ có còn tăng lên nữa không?”
Sa bà bà nói: “Tuổi thọ vẫn tăng lên, nhưng không nhiều. Giới hạn tuổi thọ của ta là năm trăm bốn mươi tám năm.”
Trần Thực suy nghĩ nói: “Nói cách khác, cùng một loại linh thảo kéo dài tuổi thọ đều có giới hạn. Đến giới hạn rồi, dù có ăn bao nhiêu cũng không tăng thêm tuổi thọ nữa.”
Sa bà bà cười nói: “Quả thực có cách nói này. Ta nghe nói, lão tổ tông của thế gia đại tộc muốn kéo dài tuổi thọ đều phải dùng đủ loại linh đan diệu dược, không thể chỉ dùng một loại, quá nửa là vì nguyên nhân này. Tiểu Thập, ngươi làm cách nào để Sâm Thảo quả tăng tuổi thọ cho ta vậy?”
Trần Thực kể lại phát hiện của Lý Thiên Thanh, nói: “Thiên Thanh nói, quá nửa là do linh dược hấp thụ ánh sáng mặt trời của tổ địa mới có công hiệu kéo dài tuổi thọ. Cho nên ta đã trồng Sâm Thảo ở ngoài miếu nhỏ của ta, dùng thiên địa chính khí làm nước tưới, Sâm Thảo quả mới kết ra mới có hiệu quả kéo dài tuổi thọ.”
Sa bà bà quan sát ngôi miếu nhỏ sau đầu hắn, chỉ thấy bên ngoài miếu nhỏ quả nhiên có hơn mười cây Sâm Thảo.
Chỉ có điều miếu của Trần Thực không lớn, đất đai bên ngoài miếu cũng rất nhỏ, e là không trồng được nhiều linh dược.
“Tiểu Thập, trước tiên đừng nói với ai khác chuyện linh dược trong miếu nhỏ của ngươi có thể kéo dài tuổi thọ.”
Sa bà bà suy nghĩ một lát, nói: “Miếu của ngươi tuy nhỏ nhưng tác dụng quá lớn, nếu truyền ra ngoài, ngươi sẽ không giữ được miếu nhỏ. Nếu thật sự có cao thủ Đại Thừa cảnh đến cướp, ta và bọn Thanh Dương không giữ được đâu. Hơn nữa, nơi có linh dược thường là miếu thờ của thần linh Hoa Hạ. Những miếu thờ có linh dược không nhiều, nếu tin tức này truyền ra ngoài, những ngôi miếu vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu, e là sẽ bị phá hủy sạch sẽ. Vả lại, nếu những miếu thờ này có dị tượng sẽ bị Chân Thần Thiên Ngoại hủy diệt, không nên chuốc lấy phiền phức không cần thiết.”
Trần Thực khẽ gật đầu.
Hắn cũng không định nói ra ngoài, tuy miếu nhỏ có thể sản xuất linh dược kéo dài tuổi thọ, nhưng sản lượng lại rất ít, hơn nữa còn mang đến cho hắn nguy hiểm rất lớn.
“Tiểu Thập, bản thân ngươi đã dùng chưa?”
Sa bà bà cười nói: “Ngươi cũng dùng một chút đi, có thể kéo dài tuổi thọ đấy!”
Trần Thực lắc đầu nói: “Ta không cần, mạng ta dài lắm.”
Sa bà bà cười nói: “Mạng ngươi còn dài hơn ta sao?”
Trần Thực hiểu rõ tuổi thọ của mình như lòng bàn tay, nói: “Ta còn một nghìn ba trăm năm tuổi thọ.”
Sa bà bà trầm mặc hồi lâu, nói: “Tu luyện thế nào vậy?”
Trần Thực kể lại những gì hắn và Lý Thiên Thanh phát hiện được, Sa bà bà nghe nói phải phế bỏ tu vi của mình, tìm một ngôi miếu cổ Hoa Hạ để tu luyện lại từ đầu, bèn nhíu mày.
Lý Thiên Thanh phế bỏ Kim Đan, tu luyện lại từ đầu, kiểm chứng ý nghĩ này, có thể nói là mạo hiểm tính mạng, cực kỳ quyết đoán.
Còn Sa bà bà đã là cao thủ Luyện Thần cảnh, nhân vật đứng đầu đương thời, nếu bà phế bỏ tu vi để tu luyện lại sẽ càng nguy hiểm, trong quá trình phế bỏ tu vi biết đâu lại bỏ mạng.
—— Tu vi càng cao, phế bỏ tu vi càng nguy hiểm.
“Ta tăng thêm hơn năm trăm năm tuổi thọ, trong năm trăm năm này nếu không tu luyện tới Đại Thừa cảnh, thì dù có sống thêm nghìn năm cũng không thể tu luyện tới Đại Thừa cảnh được.”
Bà thản nhiên nói, “Năm trăm tuổi hay nghìn tuổi, cũng không khác gì nhau, thôi thì đừng làm loạn nữa. Ta đi huyện thành mua mấy bộ y phục mới đây.”
Trần Thực cũng vừa muốn đi huyện thành, bèn cùng đi với bà.
Sa bà bà trẻ lại rồi, không muốn ngồi xe nữa, nhất định phải đi bộ, để cho người đi đường nhìn thấy dáng vẻ yểu điệu của mình.
“Bà bà trẻ lại rồi, tính tình cũng thay đổi. Trước kia bà lười đi bộ lắm.” Trần Thực thầm nghĩ.
“Bà bà, Thanh Dương thúc và Hồ thúc thúc dùng Sâm Thảo quả có hiệu quả không?”
Sa bà bà lắc đầu: “Thanh Dương thì không được, Thanh Dương đã chết rồi, tuổi thọ đã bị xóa bỏ, Sâm Thảo quả không có tác dụng với hắn. Lão Hồ thì có lẽ được. Trước khi lão Hồ lâm chung, gia gia ngươi đã tạo ra lĩnh vực quỷ thần cho hắn, ta không biết hắn chết chưa. Nếu đã chết rồi thì dùng Sâm Thảo quả cũng vô dụng.”
Sắc mặt Trần Thực ảm đạm, nếu Thanh Dương và gã cao to râu quai nón không có tác dụng, vậy gia gia dùng Sâm Thảo quả chắc cũng vô dụng.
“Gia gia ngươi có thể kéo dài tuổi thọ.”
Sa bà bà nói: “Ông ấy giả chết thoát thân, hồn phách chưa từng rời khỏi thân xác. Sau đó cũng là vì tà khí và ma khí của mặt trăng có nguy cơ khiến ông ấy bị ma hóa, cho nên mới trốn vào cõi âm. Thân xác của ông ấy là Thi Giải Tiên, hơn nữa là thân xác xuống cõi âm, biết đâu Sâm Thảo quả lại có tác dụng với ông ấy.”
Mắt Trần Thực sáng lên, cười nói: “Nguyên Thần cung của gia gia ở đâu? Ta đưa cho ông ấy!”
Sa bà bà vội vàng nói: “Ngươi đừng làm loạn nữa! Gia gia ngươi vất vả lắm mới cứu ngươi từ cõi âm trở về, ngươi lại muốn tự chui đầu vào lưới! Thực lực của ngươi bây giờ còn kém xa, đừng đến cõi âm gây thêm phiền phức.”
Trần Thực suy nghĩ, Sa bà bà nói đúng, bèn bỏ ý định này đi.
Sa bà bà thấy hắn không nhắc đến nữa, cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Nếu Tiểu Thập chạy đến cõi âm, nhìn thấy gia gia hắn đang đứng trên bàn tay quỷ màu xanh, mà đầu kia của bàn tay quỷ màu xanh lại đang cắm vào ngực hắn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa?”