Chương 103: Gửi đồ cho anh trai Từ Minh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,520 lượt đọc

Chương 103: Gửi đồ cho anh trai Từ Minh

Vương Vĩnh Thuận cắn tẩu thuốc, ông ta không thể không thừa nhận bản thân mình bó tay, không có biện pháp với Vương Linh Linh.

Vốn dĩ muốn đề cho Vương Linh thấy rõ, cô ta đòi phân nhà với nhà chồng, con rể lại còn ở xa tận chân trời. Chỉ dựa vào một mình cô ta cùng với hai đứa con của chồng ở đại đội sinh hoạt qua ngày, không biết lường không biết tính, lại còn không biết tính toán tiền mà con rể cho, đây không phải là đang mở cửa sẵn chờ trộm sao?

Bây giờ đi hòa hoãn với nhà mẹ đẻ, ít ra cũng không khiến cô ta bị người ta để ý đến.

Nhưng cứ như là cố tình, con người này ngu ngốc đến không thể nói nổi, hoàn toàn không coi đến tình cảnh của bản thân mình.

Vương Linh LInh thế mà không thèm tiếp Lý Xuân Quyên đến cầu hòa.

Vương Vĩnh Thuận ngậm tẩu, cả người như mất hồn: "Thôi trước hết cứ bỏ đi."

Không tính cũng không được, Vương Linh Linh không chịu nghe, ông ta còn có thể làm cái gì?

Vương Vĩnh Thuận nằm trên giường, vô cùng sầu nã.

Bây giờ đã là mùa xuân, lúc trước ông ta đã chọn xong phân của mùa đông mà đại đội giao cho, hai ngày nay ông ta cũng đã bắt đầu làm việc bình thường.

Tùy rằng vẫn bị tiểu đội trưởng giao cho một ít việc nặng, nhưng so với chọn phân vẫn tốt hơn nhiều.

Tất nhiên là việc chọn phân không có ngừng, chỉ là một khoảng thời gian nữa ông ta phải đi chọn phân tiếp.

Vương Vĩnh Thuận nằm trằn trọc trên giường hồi lâu, thật sự không thể ngủ được.

Đột nhiên ông ta hỏi: "Diệu Tông đâu? Hôm nay sao tôi lại không thấy Diệu Tông?"

Lý Xuân Quyên: "Diệu Tông nói là đi lên trên trấn, có bạn học tìm nó."

Vương Vĩnh Thuận trầm mặc một chút: "Ngày mai nói Diệu Tông đi với tôi làm việc để lấy thêm công điểm đi, bây giờ trong nhà không thể so được với trước kia, chỉ dựa vào hai người chúng ta cũng không thể được."

Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên trước đây sống đều đại khái qua loa, trước kia toàn dựa vào việc cắt xén tiền của mẹ Vương Anh mới có tiền mà nuôi Vương Diệu Tông.

Bây giờ Vương Diệu Tông không đi học, trong nhà lại không có tiền, không đi làm, nếu đến thu đông rồi thì không có gì để lấp bao tử.

Lý Xuân Quyên đau lòng cho con trai, nhưng bà ta biết Vương Vĩnh Thuận nói cũng rất đúng.

Nếu không đi làm sẽ không có công điểm, mà không có công điểm thì làm gì mà có đồ ăn để ăn?

Chẳng lẽ lại đi trộm sao?

Trải qua chuyện lần trước, Lý Xuân Quyên hoàn toàn không dám nữa.

"Được, ngày mai tôi đi nói với Diệu Tông."

Vương Anh từ miệng Lão Cẩu biết được thông tin, nhưng cô lại không đi trực tiếp đến bệnh viện hỏi bác sĩ Ngô.

Qua việc lần trước bác sĩ Ngô nói thông tin cho cô, cô cũng biết nếu hỏi lại chắc chắn sẽ không thích hợp, chỉ có thể ngấm ngầm mà từ từ tra.

Bây giờ đã là mùa xuân, Vương Anh hiện giờ thường xuyên lên núi.

Cái hồ trong núi không bị người ta tìm ra, cô thỉnh thoảng có thể lên trên đấy câu cái gì đó ăn. Nhưng dù câu cá, hiện tại Vương Anh ăn cũng không có nhiều.

Vào mùa xuân, những thứ có thể ăn thật sự rất nhiều.

Các loại rau dại trong núi đều vô cùng tươi mới, Vương Anh gần đây vô cùng mê cây tể thái.

Ở đây người ta gọi cây tể thái là bạch hoa, cũng có người gọi mà, sau khi hái rồi rửa sạch sẽ, sau đó trộn chung với nhân thịt của hoành thánh. Cuối cùng khi múc ra khỏi nồi, cho hành lá xắt nhỏ và dầu mè vào đáy bát, hương vị thơm ngon đến lạ thường.

Vương Anh có chút tiếc nuối: "Không có rong biển và tôm khô."

Ở đời trước, lúc học đại học cô mê nhất là hoành thánh gõ.

Ở buổi chạng vạng, một cái xe ăn nho nhỏ có một cái nồi to to, hoành thánh chứa thịt hồng nhạt được bỏ vào trong nồi, trên đáy chén là hành thái rong biển tôm khô và dầu mè cùng cải bẹ, hoành thánh được nấu chín thêm nước súp, cuối cùng cho thêm ít thịt băm nấu chín rồi phủ lên hoành thánh.

Chỉ nghe đến hương vị thôi mà Vương Anh có thể ăn được hai chén.

Ngoài hoành thánh gõ ra, còn có hoành thánh tôm, vỏ hoành thánh bao lấy một con tôm lớn đã được bóc vỏ. Tôm bóc vỏ đi chung với nhân thịt heo thơm nồng, vị ngon không sao tả được.

Vương Anh và Từ Sương nói đến đủ loại hoành thánh, thành công thuyết phục được Từ Sương.

Tôm bóc vỏ thì thôi đừng nghĩ đến, chỉ sợ là trong huyện còn khó tìm. Nhưng nếu là tôm khô thì có thể cố tìm thử.

Từ Sương lấy một sọt cá lớn đến chỗ sư phụ, không đầy hai ngày sau đã mang theo một bọc lớn tôm khô quay về, còn có một bọc nhỏ kim câu tôm nõn.

Vương Anh ôm tôm khô cảm thấy hạnh phúc không kể được, xuyên qua rồi mới biết được rằng, hiện giờ muốn ăn đồ biển có bao nhiêu khó khăn.

Đánh cá nuôi tôm không thành thục, việc nuôi hải sản cũng chỉ mới khởi bước, hàng khô cũng chỉ cung cấp cho mấy thành phố lớn, huyện nhỏ như Nam Thiệu, gia đình có thể ăn cũng rất ít.

Vương Anh cảm thấy như mình đang ăn lại món hoành thánh cây tể thái của đời trước, từ Sương còn luộc đống kim câu tôm nõn cho cô ăn với cơm.

Đậu phụ sợi nấu với nước canh gà, sau đó nấu kim câu nõn, cho thêm mỡ heo vào, thêm một muỗng rượu vàng rồi hầm lên. Thêm một ít đậu hà lan trước khi ăn.

Vương Anh ăn một miếng: "Đậu phụ sợi nấu canh gà?"

Từ Sương gật gật đầu, nói đúng ra, đây không tính là món đậu phụ sợi nấu canh gà, không có chân giò hun khói điếu vị, nguyên liệu bên trong cũng đầy đủ hết.

Nhưng Vương Anh vẫn vô cùng hài lòng với đồ ăn: "Ngon! Đậu phụ sợi nấu với canh gà nêm vừa ăn, hương vị của kim câu tôm nõn có thể thay thế cho tôm bóc vỏ."

Từ Sương trước kia đi theo sư thúc học làm món này, cũng đã ở sau bếp với sư thúc ở nhiều tỉnh thành trong hơn hai tháng, đối với đồ ăn Hoài Dương cũng có chút tâm đắc. Món đậu phụ sợi nấu canh gà này tuy là nguyên liệu không được đầy đủ, nhưng hương vị không đến nỗi tệ.

Từ Sương: "Chờ thêm một khoảng thời gian nữa, anh đi hỏi sư thúc xem cos thể tìm chân giò hun khói không."

Vương Anh nhìn thực đơn măng hầm thịt đã chảy cả nước miếng, bây giờ Từ Sương đang tận lực thỏa mãn yêu cầu của Vương Anh.

Vương Anh lắc đầu: "Trước tiên cứ khoan đã, đắt quá!"

Bây giờ Vương Anh giữ toàn bộ chi tiêu trong nhà, tuy không quá chặt chẽ trong chuyện chi tiêu nhưng có rất nhiều thứ cần phải chi.

Dù sao cũng phải nói tới, tiền tiết kiệm trong nhà hiện tại là còn được hơn 300, mặt khác, Từ Sương mỗi tháng có ba lăm đồng tiền lương, bản thân Vương Anh có hai đồng tiền được đại đội trợ cấp, còn có việc bán dược liệu có thể được trên dưới mười đồng. Cũng là thu vào được bốn bảy đồng.

Thổ sản vùng núi mà Từ Sương đem đến huyện thành không ổn định, Vương Anh tính toán, cả tiền và vé, mỗi tháng sẽ có hai mươi đồng và một ít biên lai.

Vương Anh tính đi tính lại, trong nhà thu vào một tháng khoảng sáu bảy chục.

Số tiền này nhìn không hề ít, nhưng việc cần tiêu tiền trong nhà cũng nhiều.

Đầu tiên Vương Anh tính sẽ mua một cái máy may và một cái radio, máy may là mua cho Từ lão thái, một mình bà may hết quần áo bốn mùa cho mọi người, không hề dùng đến máy móc, hoàn toàn may bằng tay nên vô cùng vất vả. Thêm nữa Vương Anh cảm thấy Từ lão thái rất thích mấy việc may vá thêu thùa này.

Cô và Từ Sương luôn vội đến vội đi, Từ lão thái có việc yêu thích, Vương Anh cũng muốn cho bà một chút vui vẻ.

Lại nói đến radio, Vương Anh phát hiện, vừa đến đông, tuyết lớn phong kín núi lâu như thế, không có chuyện gì làm thật sự chịu không nổi.

Đọc sách cũng có thể, nhưng với cái loại thời tiết này không phải thứ an toàn, một cái radio thì tốt hơn nhiều.

Chỉ là hai cái này, tính sơ cũng phải cỡ đâu đấy tầm 300.

Máy may một cái giá một trăm sáu, chưa tính tiền phiếu, phiếu máy may so với xe đạp còn quý hơn nhiều. Ngay cả Trần Đông cũng nói, chỉ có thể đến huyện thành hỏi thử, có gặp được hay không thì còn phải coi có duyên không nữa.

Nhưng cô mặc kệ là nói gì, tiền này phải đặt sang một bên trước.

Vương Anh phát sầu: "Nếu có thể đào được nhân sâm thì tốt rồi."

300 đồng đó! Mọi chuyện đều giải quyết trong một nốt nhạc.

Vương Anh gần đây thường thường hay đi đến sau núi, vì muốn mau chóng tìm được nhân sâm hoang dã. Đáng tiếc lại không như cô muốn, cô đi vài lần rồi vẫn chưa tìm được.

Thấy 300 đồng như chạy qua trước mắt, Vương Anh không khỏi nóng nảy.

Từ Sương an ủi cô: "Cùng lắm thì anh đi nói với sư phụ, bán nhiều cá hơn một chút."

Cá từ hồ trên núi đều rất lớn, một con mười mấy cân, Trần Đông ra ngoài bán là một con năm đồng, giá cả có thể nói là khá cao.

Vương Anh lắc đầu: "Là sao mà chuyện gì cũng trông cậy vào ao cá được, nếu như câu hết rồi, sau này cũng không còn gì để ăn."

Cô cố ý không câu hết cá trong hồ, có cái ao cá lớn này, cá lớn cá nhỏ sẽ còn dài, về sau cô có thể có cá ăn đều đặn, bây giờ câu hết, về sau lại lấy gì để ăn?

Vương Anh: "Để em tìm lại xem."

Vương Anh hỏi: "Đồ vật cho anh của anh chuẩn bị xong hết rồi sao? Có muốn thêm chút gì không?"

Đây cũng là một chuyện đáng lo khác của Vương Anh, samg năm, Vương Anh cùng với Từ Sương cùng nhau chuẩn bị một số thứ cho Từ Minh.

Tuy rằng Từ lão thái sợ Vương Anh sẽ vì chuyện này mà không vui, nhưng Vương Anh không để bụng.

Tiền trong tay cô là lúc trước Từ Sương tích cóp được, chuyện tiêu tiền cũng không thể chi tiêu cho mỗi gia đình mình được. Từ Minh bị Vương Linh Linh bị Vương Linh Linh liên tụy dính tai bay vạ gió, cuối cùng thì Từ Sương cũng mắc nợ anh ấy. Chuyện đưa chút đồ cũng là bổn phận.

Từ Sương: "Chuẩn bị cũng sắp xong rồi, lần đầu gửi đồ không nên quá nhiều, chờ đến sau này thì từ từ thêm một chút."

Từ Sương chuẩn bị một túi mì xào lớn, đều là dùng bạch diện phấn và hạt mè, đậu phộng xào cùng, sau đó gói lại, chỉ cần có nước là có thể uống. Còn có cá khô và thịt thỏ, mì xào mười cân, cá với thịt cũng chuẩn bị mười cân.

Vương Anh vốn dĩ nghĩ đến gửi chút đường, lại bị Từ Sương ngăn cản: "Chúng ta tốt nhất là nên gửi thổ sản vùng núi."

Vương Anh vừa nghĩ đã hiểu ra, Từ Sương lo rằng Từ Minh bị người ta để ý, gửi Đường sẽ không tránh khỏi việc bị xem là người có tiền, về sau sẽ thêm lắm thị phi. Ngược lại là lương thực, thổ sản từ vùng núi, không bị người khác nhìn ra.

Vương Anh: "Đi, ngày mai chúng ta đi gửi đồ. Buổi chiều đúng lúc em có một chuyến công xã vệ sinh sở."

Thầy lang của cô là do đại đội trưởng nói lại, nhưng không trải qua kì thi, cho nên lần này lại đi, là đi tham gia vệ sinh sở huấn luyện.

Chờ đến khi qua huấn luyện một tháng, lại tham gia kỳ thi, nếu thông qua kỳ thi có thể từ vệ sinh sở mà có được chút tiền trợ cấp. Vệ sinh sở cũng sẽ đúng giờ mà phát dược phẩm cho cô.

Vương Anh cảm thấy đây là chuyện tốt, chuẩn bị ngày mai sẽ đi.

Từ Sương: "Vậy anh để xe đạp lại cho em."

Hai người cùng dùng một chiếc xe, hiện tại có thể miễn cưỡng mà đổi qua đổi lại, Vương Anh có đôi khi sẽ dùng nhiều hơn Từ Sương một chút. Từ Sương nghĩ nếu mà còn như thế này nữa thì sớm muộn gì cũng phải mua thêm một chiếc.

Hai người chán nản trong chốc lát, Vương Anh mới vội vàng đứng dậy: "Đúng rồi, hôm nay em muốn đi gặp Tiền Cúc Hoa xem heo."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right