Chương 104: Nhóm thanh niên trí thức

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,638 lượt đọc

Chương 104: Nhóm thanh niên trí thức

Trước kia Vương Anh có nói trước với Tiền Cúc Hoa, nói là nuôi heo khó tránh khỏi sẽ có vài vấn đề, nói chị ta cứ nửa tháng mình sẽ đến xem heo, có bệnh xấu sẽ nhanh chóng trị.

Bây giờ cả người của Tiền Cúc Hoa đều đặt vào chuồng heo, vì vậy chị ta vô cùng quan tâm, đến giờ là sẽ nhắc.

Bây giờ Vương Anh đến chỗ Tiền Cúc Hoa và Trình Thục Phân sẽ không cần mang theo đồ ăn. từ khi Trình Ngọc chăn dê trên núi, hai nhà này đều có lộc ăn.

Trình Ngọc thường sẽ bắt được vài con thỏ hoang hay gà rừng, rau dại có thể tùy ý mà tìm trên núi.

Không, Đại nha đầu, Nhị nha đầu của Tiền Cúc Hoa vì đi theo Trình Ngọc, bây giờ đã bị vỗ béo.

Đặc biệt là Nhị nha đầu, mặt trái xoan thành mặt tròn, nhìn rất xinh đẹp.

Vương Anh đến kiểm tra heo của Tiền Cúc Hoa, sau đó đổ một chút linh tuyền thủy.

"Nuôi tốt thật đấy, tôi thấy heo đã bắt đầu béo lên."

Tiền Cúc Hoa đắc ý đĩnh ngực, cô ta từ sau khi nuôi heo thì vô cùng cẩn thận, mỗi ngày từ sáng sớm đến chiều tối, Vương Anh nói với chị ta nấu cơm heo như thế nào, muốn đảm bảo chuồng heo sạch sẽ, chị ta đều nhất nhất làm theo.

Không qua mấy ngày heo đã phá lệ mà lớn vô cùng nhanh, giống như được bơm hơi.

Đại nha đầu cũng đến bên cạnh chuồng heo giúp đỡ, tiểu nha đầu ăn uống tốt một chút thì cao lên không ít, chưa qua mấy ngày mà ống quần đã ngắn đi một đoạn.

Vương Anh nhìn con bé, bây giờ gương mặt đã không còn vẻ u sầu trầm mặc, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười, so với lần đầu tiên thấy con bé với bây giờ đã vô cùng khác biệt.

Đại nha đầu: "Chị Vương Anh, chị Trình Ngọc nói lát nữa chị khoan hãy đi, chị ấy sẽ cho chị vài trái dâu rừng."

Trình Ngọc bây giờ lên núi, linh hoạt hơn bọn trẻ bản địa, những quả dại gì có thể ăn được, con bé đều sẽ mang về nhà.

Đại nha đầu nhịn không được mà nuốt một ngục nước bọt: "Loại dâu rừng này ăn rất ngon."

Vương Anh cười xoa đầu con bé: "Mấy đứa chia nhau là được, không cần cho chị đâu."

Bây giờ mấy đứa nhỏ hiện tại thiếu nhất chính là đường, trong tay Tiền Cúc Hoa cầm tiền, nhưng không dám tiêu xài lung tung, chị ta còn không biết heo của mình có thể nuôi được không.

Lỡ như không nuôi được, chị ta phải ra đồng làm việc, khi đó chỉ dựa vào chút tiền ấy để sinh hoạt.

Đừng nói Trình Thục Phân, đến Trình Ngọc cũng thiếu đường, đường mà Vương Anh cho, bà ấy đều vô cùng quý trọng.

Vương Anh hạ quyết tâm không cần, đã sớm rời đi.

Cô vừa đi, đã đụng phải vài người phụ nữ lớn tuổi trong đại đội.

Bởi vì y thuật của Vương Anh tốt, hơn nữa quan hệ giữa cô và Từ lão thái cũng tốt, cho nên những người lớn tuổi trong đại đội đều cảm thấy cô không tồi.

Lập tức có người gọi Vương Anh.

"Tới tân thanh niên tri thức, nghe nói lần này tới đây không ít, không bằng đi xem một chút?" Là đại đội trường thầy lang của cô.

Dù sao Vương Anh cũng không sao nên đi theo các bà lão xem náo nhiệt. Nhắc đến đây, cô cũng đã tới đây lâu như thế, đã cùng người đại đội lặn lộn quen biết mặt mũi nhưng ngược lại lại không lui tới cửa thanh niên trí thức.

Lần này các bà lão cũng có quyền lên tiếng.

"Bị sợ, lúc trước là tự nguyện đi xuống thôn quê, bây giờ chúng ta có đến ba bốn người, lúc đầu còn làm loạn nói phải cho chúng ta có cuộc sống tốt ở trong đại đội."

Vương Anh: "Vậy sau đó thì sao?"

"Sau đó cái gì mà sau đó, một đám trẻ tuổi ngay cả ruộng cũng chưa trồng thì tới đây có thể làm được gì. Nói thì rõ ràng mạch lạc nhưng không cầm lên một cái. Không đến hai ba ngày thì náo loạn đòi về thành.

Quay về thành là chuyện không thể nào, những thanh niên trí thức đến từ lâu cũng phải ở lại.

"Ngược lại hai năm nay, thanh niên trí thức đến đây cũng không lui tới cùng tôi, bình thường bọn họ cũng không thể nào rời khỏi nơi dành cho thanh niên trí thức."

Sau khi ở trước mặt nhóm thanh niên trí thức rối rít nhận biết được thực tế, sau này thanh niên trí thức không phải tự nguyện xin mà được phân công đều 'hiểu chuyện' rất nhiều, cũng không đề cập đến vấn đề hướng dẫn dẫn đại đội cái gì nữa.

"Cũng không biết lần này có thể phân mấy người."

"Còn có thể phân mấy người chứ, có lẽ nhiều nhất cũng chỉ hai người."

Đại đội của bọn họ cũng không phải là nơi tốt gì cả, tính tới tính lui cũng có mười mấy người mới tới, sau đó có mấy người lại kết hôn cùng với người trong xã nên dọn ra khỏi chỗ ở dành cho thanh niên trí thức, bây giờ chỗ ở thanh niên trí thức còn lại chín người.

Đối với những thôn dân sinh sống ở nơi dựa vào núi mà nói thì đám thanh niên trí thức đến đây cũng chẳng qua chỉ là thêm chút đề tài câu chuyện, ngoài ra chính là nhiều thêm mấy phần cơm.

Bây giờ tất cả mọi người cũng biết được thế lực của thanh niên trí thức, biết nhóm người có ăn học xuống thôn quê cũng không thể làm ruộng hay gì cả.

"Nam thanh niên trí thức đều không có ích gì cả, còn không bằng nữ thanh niên trí thức."

Trong lòng các bà lão ai ai cũng sáng ngời, nam thanh niên trí thức đến, làm không được việc còn phải phân chia lương thực, vô dụng! Ngược lại những nữ thanh niên trí thức, nếu như đã bằng lòng ở lại đại đội thì nhà mình còn có thể tìm được một con dâu trí thức.

Không muốn đám hỏi sính lễ, hơn nữa còn là người có văn hóa.

Với lại dạo này thầy giáo cũng đã già rồi, mọi người đều có lòng kính trọng người có ăn học từ trong xương tủy.

Vương Anh nghe nhóm lão thái thái rảnh rỗi tám chuyện cùng với nhau, một đường cùng nhau đi đến sân đập lúa.

Trên sân đập lúa đã có nhóm phụ nữ vây quanh từ lâu, chỉ cần đại đội không xuống đất, dường như tất cả mọi người đều ở chỗ này.

"Nghe nói lần này có thể sẽ phân nhiều người hơn, chắc là không chỉ là hai đâu."

"Tới nhiều như thế để làm gì, vai không thể gánh, tay không thể cầm, chỉ vô dụng ăn cơm khô."

"Thôi đành vậy, dù sao bây giờ cũng là lúc nhóm thanh niên trí thức đến đây, năm ngoái những thanh niên trí thức kia cũng đến vào mùa thu. Đến đây không làm được chuyện gì còn chia cho một lượng lương thực lớn."...

Người nhà quê giọng lớn, nói tới nói lui cũng không để ý người bên trên, đội trưởng Dương Hồng đứng ở bên cạnh đợi đón nhóm thanh niên trí thức nghe thế thì ngượng ngùng đỏ mặt.

Cô ấy đến đây vào năm ngoái.

Chẳng qua Dương Hồng vẫn chưa mở miệng nói chuyện, ngược lại trong lòng rất tức giận.

Những xã viên này có ý gì? Chê bọn họ mới tới đã ăn lương thực? Nhưng thời gian xuống thôn quê cũng không phải do bọn họ quyết định nha.

Hơn nữa chỗ này sát núi, đến mùa đông thì đều bị bịt kín đường, không phân chia lương thực cho các cô, chẳng lẽ bọn họ phải đợi chết sao?

Trong lòng Dương Hồng bực mình muốn chết, bọn họ cũng không phải tự mình bằng lòng rời xa quê hương để đến nơi này, cuối cùng lại bị một đám người không có học thức chê bai.

Sau khi Vương Anh đến đây thì phát hiện ra Từ lão thái cũng ở đây, vì thế cô đi đến đứng bên cạnh Từ lão thái.

Gần đây Từ lão thái là tiêu điểm giữa các lão thái thái, bà đem kiến thức thêu thùa của mình tự may cho Vương Anh một bộ quần áo mùa xuân, bây giờ không phải là thời đại dùng các màu sắc rực rỡ, Từ lão thái thêu một bông hoa nhỏ ở ống quần của Vương Anh, thêm nữa còn thêu ở cổ áo sơ mi một hoa văn lượn sóng.

Mặc dù đơn giản nhưng nhìn qua lại rất đẹp mắt!

Vương Anh mang đi ra ngoài thì được các cô gái nàng dâu đến hỏi, sau khi hỏi ra được là do Từ lão thái làm ra thì không ít người chạy đến tìm Từ lão thái để học hỏi.

Từ lão thái cảm thấy có lời này quả nhiên nói không sai, vẫn phải để con dâu vào cửa thì nhà mới thịnh vượng.

Lúc này mới bao lâu chứ, bà cảm thấy cuộc sống bây giờ so với trước kia còn tốt hơn rất nhiều.

Không riêng gì có người cùng mình nói chuyện mà còn giúp mình làm chuyện mà mình yêu thích.

Từ Sương lại hiếu thuận nhưng cuối cùng cũng chỉ là một đứa con trai, anh không thể hiểu được cuộc sống sinh hoạt và lý tưởng sống của mẹ mình.

Vương Anh thì không giống thế, đừng thấy Vương Anh không giỏi việc nhà nhưng Từ lão thái lại cảm thấy rất tốt. Nếu Vương Anh cứ tốt như thế thì cũng được, không phải cái gì cũng không thiếu hay sao? Con trai nhỏ nhà mình sao còn cưới được một nàng dâu cơ chứ.

Từ lão thái nhón chân nhìn ra bên ngoài: "Cũng không biết lúc nào sẽ đến, biết thế mẹ đã mang ghế xếp đến rồi."

Lúc mệt mỏi thì còn có thể ngồi xuống châm hai kim.

Vương Anh: "Cũng sẽ không lâu đâu, hơn nữa mẹ ngày đêm cắm đầu thêu thùa, đứng một lúc cũng rất tốt, hoạt động một lát."

Mẹ chồng con dâu vui vẻ hòa thuận khiến cho những người xung quanh đều nóng đôi mắt.

Nhóm lão thái thái ai ai cũng cảm thấy Vương Anh là một cô con dâu tốt, ôi, sao ban đầu mình lại không nhanh tay nhanh chân một chút.

Những nàng dâu mới gả thì cảm thấy Vương Anh gả cho gia đình rất tốt, nhìn mẹ chồng người ta một lát mà xem! May quần áo lại còn thêu, nghe nói Vương Anh chỉ cần ở nhà đi thăm khám mà không cần làm việc nhà. Nhìn nhà mình mà xem, so sánh chỉ khiến cho tức chết mình.

Không lâu lắm, Điền nhị thúc đã đánh xe lư quay lại. Điền Hữu Phúc đi bên cạnh xe lư, đi phía sau là một đoàn nam nữ trẻ tuổi.

Điền nhị thúc đánh xe, hành lý để trên xe, không có ai ngồi trên đó, con lừa này cũng là tài sản của cả đội, bình thường cũng chỉ có con lừa này kéo đồ, cũng không thể kêu mệt nhọc.

Con lừa đi không chậm, lảo đảo lắc lư, mọi người cũng có thể đuổi theo nó.

"Ôi, lần này có không ít người đến nha."

"Nhìn thì có tầm bảy người? Sao lại đến nhiều như thế!"

"Đúng thật là, nơi này của chúng ta thì có cái gì, lại đưa đến nơi này."

Mọi người cũng không vui, người tới nhiều thì hao tốn lương thực nhiều, thanh niên trí thức không lao động được, khẩu phần ăn này đều dựa vào mọi người san sẻ.

Điền Hữu Phúc cũng không vui, kéo mặt đi ở bên cạnh.

Đến mức nhóm thanh niên trí thức mới đến...

Càng không vui!

"Ở đây là nơi rách rưới gì thế! Đường núi vừa đi cong queo mười tám khúc."

Người nói lời này chính là thanh niên cao lớn trẻ tuổi mặt đầy mụn, khuôn mặt tràn đầy vẻ không vui.

"Đừng oán trách, nơi chúng ta tới là vùng thôn quê, không phải đến để hưởng phúc."

Người nói lời này chính là một thanh niên có khuôn mặt đoan chính, cũng là một người tốt nhất trong nhóm thanh niên trí thức.

"Ô ô ô, tôi muốn về nhà..."

Đây là một cô gái nhỏ tuổi nhất trong nhóm người, khuôn mặt như trẻ con, đi lên đoạn đường này khiến cho cô ấy muốn nhanh chóng quay về.

"Mọi người vẫn phải đoàn kết, Bằng Trình nói đúng, chúng ta không thể than phiền."

Người cuối cùng lên tiếng chính là một cô gái có khuôn mặt trắng nõn, nhìn qua thì có vẻ nhu nhu nhược nhược.

Điền Hữu Phúc cảm thấy phiền, dọc đường đi đón nhóm thanh niên trí thức này, ông ấy đã nghe tiếng than khóc làm loạn suốt cả đoạn đường. Bây giờ đến nơi này vẫn còn không chịu ngừng lại.

Điền nhị thúc đánh xe lư đến sân dập lúa, mấy thanh niên trí thức thấy một nhóm phụ nữ đứng vây quanh nhìn, cũng rất ngại ngùng. Vốn dĩ khóc lóc giờ cũng đã im lặng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right