Chương 105: Thanh niên không biết tự lượng sức mình
Điền Hữu Phúc không vui nói: "Tháo hành lý xuống đi."
Đứng nhìn bất động, sao thế? Còn trông cậy ông ấy sẽ tháo hành lý xuống cho bọn họ hay sao?
Nam sinh mặt mụn không cam lòng, anh ta cảm thấy Điền Hữu Phúc là người không biết thông cảm.
Bọn họ là những thanh niên trí thức phải xuống thôn quê! Là đến giúp đỡ người cùng quê. Không múa hát tưng bừng nghênh đón thì thôi, ngay cả bắt tay cũng không có.
Ngược lại nam sinh nhìn đoan chính thì không than phiền chút nào, giúp mấy thanh niên nữ đem hành lý xuống.
Điền nhị thúc hét con lừa đi, đoạn đường này quá gian nan, Điền nhị thúc cuống cuồng quay về bồi bổ ít đồ tốt cho con lừa.
Thanh niên trí thức xếp thành một hàng, tổng cộng có bay người, bốn nữ ba nam. Ngoại trừ nữ sinh nói chuyện nhỏ nhẹ cầm trong tay một cái bọc lớn ra thì những người khác đều hai ba cái túi.
Điền Hữu Phúc nhìn thế thì nhức đầu, đau dữ dội.
"Mọi người qua bên chỗ ở dành cho thanh niên trí thức đi, bảy phòng, mọi người tự phân chia. Dương Hồng, cô là đại tỷ trong nhóm thanh niên trí thức, đem nhóm người này quay về dạy bảo một ít. Ngày mai bắt đầu làm việc như bình thường."
Điền Hữu Phúc: "Lát nữa cô đến nhận bảy phần lương thực, đại đội chúng ta thu hoạch vào mùa thu và bắt đầu phân chia hai phần lương thực vào mùa đông, phần lương thực được chia trước này được trừ vào điểm lao động đã nộp từ trước. Một người nhận được bốn mươi cân thô lương, mọi người tự bàn bạc nên lấy như thế nào đi."
Dương Hồng đồng ý, tự mình đi cùng với nhóm thanh niên mới đến đi lấy lương thực.
Nam thanh niên mặt mụn tên là Giang Lỗi, anh ta nghe xong thì không làm theo: "Tại sao còn phải trừ vào điểm lao động? Chúng ta đến đây để xây dựng nông thôn, đại đội không nên quản lý khẩu phần ăn của chúng ta chứ?"
Anh ta cảm thấy không nên như thế, trước đó anh ta không được ngồi trên xe lư, sau đó lại không cho lương thực, đại đội đối xử với nhóm trí thức như bọn họ thế này sao?
Đội trưởng thanh niên trí thức Dương Hồng nói: "Đại đội thanh niên trí thức chúng ta chính là một tập thể cùng chung hộ khẩu, vốn dĩ là phải kiếm điểm lao động ăn điểm lao động."
Giang Lỗi tức giận nói: "Vậy cũng nên xem xét lúc sau! Chúng ta mới đến, sao lại coi như thế kể từ bây giờ? Tôi ở Bắc Kinh đến đây, tôi muốn hỏi đại đội trưởng!"
Nói xong cũng nổi giận đùng đùng đi tìm Điền Hữu Phúc hỏi, Dương Hồng thấy như thế thì cũng không ngăn cản. Năm đó cô xuống thôn quê cũng ầm ỹ như thế, cuối cùng còn không phải là từ đầu năm nay đến đầu mùa xuân sau đều phải trừ vào điểm lao động đó sao?
Xung quanh có rất nhiều xã viên vây quanh nhìn, đại đội trưởng không thể nào đáp ứng chuyện không trừ vào điểm lao động.
Dương Hồng mặc kệ Giang Lỗi, quay lại hỏi mấy người kia: "Mọi người định lấy hết lương thực ra hay là lấy từ từ? Trong chỗ ở dành cho nhóm thanh niên trí thức có nhà bếp, có thể cùng bọn họ nấu cơm."
Nhóm thanh niên trí thức đều nhìn nhau, không có ai đứng lên nói chuyện.
Ngược lại cô gái nhu nhược có khuôn mặt trắng nõn ho khan hai tiếng, nhỏ giọng nói: "Tôi cảm thấy đầu tiên cứ lấy ra năm cân, ăn hết thì lại lấy tiếp."
Cô gái này tên là Bạch Linh, cô vừa nói xong thì nhóm thanh niên trí thức đều hưởng ứng.
"Tôi cũng lấy ra năm cân trước."
"Thật ra thì tôi ăn rất ít, năm cân cũng không thể ăn hết."
"Vậy thì cứ lấy năm cân đi..."
Dương Hồng gật đầu một cái, báo cho Điền Hữu Phúc rằng mình lấy ba mươi lăm cân lương thực.
Giang Lỗi vẫn còn ở đây dây dưa, phản kháng rằng mình đến nông thôn là để giúp đỡ mọi người. Trong tư tưởng đó chính là muốn lấy lương thực nhưng không thể trừ vào điểm lao động.
Điền Hữu Phúc: "..."
Phản ứng của Điền Hữu Phúc đó chính là không muốn nói lý lẽ với người này, khuôn mặt âm u nói với Dương Hồng: "Được rồi, cô dẫn mọi người quay về chỗ ở đi, sáng sớm ngày mai cứ theo thường ngày đến làm việc."
Nói xong cũng chắp tay sau lưng mà đi.
Ông ấy nhanh chóng tách khỏi đám người trẻ tuổi này, đừng nói là đại đội nhà mình, ngay cả những đại đội khác nhờ thì cũng như thế. Xã viên kiếm lương thực cũng có giới hạn, người không làm việc thì sẽ không nhận được thứ gì. Nếu như Điền Hữu Phúc thật sự làm như thế thì đại đội trưởng như ông ấy cũng sẽ chấm dứt.
Xã viên xung quanh vui vẻ xem cuộc vui, từng người từng người phê bình.
"Ôi, cái đầu của thằng nhóc này không hoạt động sao, sao lại không biết suy nghĩ như thế?"
Vừa đến đã đối nghịch với đại đội trưởng, cũng không biết là nên khen ngợi anh ta không sợ cường quyền hay là nên nói đầu óc anh ta có vấn đề nữa.
Đổi thành một lãnh đạo nhỏ mọn, không biết sẽ đem giày nhỏ thượng hạng cho bạn được mấy năm?
"Lần này có bốn cô gái mới đến nhìn cũng khá tốt, ai ai cũng đều sáng láng."
Ngoại trừ Bạch Linh thì còn có ba nữ thanh niên trí thức khác, mặc dù dáng vẻ không tốt như Bạch Linh nhưng ai ai cũng có làn da trắng trẻo, nhìn không giống với người ở nhà quê.
"Đứa con trai ăn mặc sang trọng kia nhìn cũng được, trên tay còn đeo đồng hồ nữa."
Nói đúng nhất đó chính là người giống như hạc đứng trong bầy gà - Bằng Trình.
Dương Hồng nhìn dáng vẻ của đại đội trưởng không muốn quản chuyện này, trong lòng cũng đoán được mấy phần.
Lần này nhóm thanh niên trí thức được phân chia đến đây rất nhiều, cho đại đội thứ bảy bảy người, còn có bốn nữ thanh niên trí thức. Khẩu phần ăn cũng phải cho lên ba trăm cân, đoán chừng Điền Hữu Phúc rất đau lòng.
Vào lúc Dương Hồng đang dẫn nhóm thanh niên đi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét kinh hãi.
"Bạch Linh! Bạch Linh, cô sao thế?"
Chỉ thấy nữ thanh niên trí thức nhu nhu nhược nhược tên là Bạch Linh cả người mềm nhũn ngã xuống đất.
Giang Lỗi vừa rồi còn đòi giải thích không ngừng lại là người xông lên đầu tiên, vẻ mặt đầy nóng nảy.
"Linh Linh? Linh Linh? Cô đừng dọa tôi!"
Anh ta vừa nghiêng đầu thì gọi Dương Hồng: "Cô còn đứng ngây ra đó làm gì! Nhanh đi tìm đại đội trưởng đi! Đều do ông ta, xe lư tốt như thế thì không cho ngồi! Nhìn xem Linh Linh biến thành dáng vẻ gì rồi!"
Dưới tình thế cấp bách, hốc mắt anh ta đều đỏ lên, chẳng phân biệt được ai lại ai cứ hướng về phía xã viên hét lên: "Đám người này đúng là! Chúng ta ngàn dặm xa xôi từ Bắc Kinh xuống thôn quê giúp các người! Các người lại đối xử với chúng tôi như thế sao? Quả nhiên là ở vùng khỉ ho cò gáy có điêu dân!"
Dương Hồng: "..."
Mẹ nó.
May là Vương Anh cũng hết ý kiến, ai bảo não của người anh em này bị khiếm khuyết chứ? Vừa mới đến đây đã công kích người khác. Xã viên đóng cửa tham gia chơi bóng, mọi người chính là đến xem trò vui, ngược lại bị bắn một cái.
Sắc mặt Bằng Trình nghiêm túc, anh chính nghĩa nói: "Giang Lỗi, anh nói chuyện chú ý một chút, cái gì gọi là vùng khỉ ho cò gáy, đây là non sông tươi đẹp của tổ quốc. Đồng chí Bạch Linh ngất xỉu cũng không phải do các đồng chí xã viên gây ra, ngược lại là anh, vừa mới tới cũng chưa từng đứng chung một chỗ với xã viên. Kiến thức mà anh học được là cho anh dùng để chỉ trích người khác hay sao?"
Dương Hồng cũng vội vàng bổ sung: "Đúng vậy đúng vậy."
Đầu óc Giang Lỗi cũng không dễ dùng, không nói đến chuyện vừa đến đã đắc tội đại đội trưởng mà còn đắc tội với những người trong xã, Dương Hồng cũng được xem là đội trưởng nhóm thanh niên trí thức, nhất định cũng không thể đứng cùng một chỗ với Giang Lỗi.
Dương Hồng nhanh nhẹn thống nhất một chiến tuyến cùng với Bằng Trình, ném Giang Lỗi ra ngoài.
Mọi người cũng đã nhìn thấy hết, người này chính là một tên ngu ngốc, không quan trọng với nhóm thanh niên trí thức chúng ta.
Giang Lỗi thiếu chút nữa đã bị hai người này chọc cho hộc máu: "Các người!"
Nhóm xã viên cũng không vui, mặc dù bọn họ ở trong núi nhưng anh ta cũng đã đến nơi khỉ ho cò gáy này, xem thường ai được chứ! Đại đội bọn họ cũng coi như là đại tốt tốt nhất so với những đại đội xung quanh, Điền Hữu Phúc còn quản lý nghiêm khắc, làm sao có thể nói đến hai chữ điêu dân chứ?
"Có phải người này bị bệnh hay không, sao lại giống như một con chó điên thế."
"Thấy ai cũng cắn, thật là, không muốn ở lại thì cứ rời đi thôi."
"Cô gái kia là gì của anh ta, bạn gái sao?"
"Cần gì quản cô ấy có phải là bạn gái của anh ta hay không, vừa tới đã mắng chửi người khác là không được."
"Nhìn thì cũng giống như bình thường, ngược lại giọng rất lớn, người không biết còn tưởng anh ta là nhân vật lớn nào đó."
"Nếu thật sự có bản lĩnh thì có xuống vùng thôn quê này không?"...
Vốn dĩ Giang Lỗi bị Bằng Trình và Dương Hồng nói làm cho nghẹn một chút nhưng lại bị lời nói của xã viên ghim trong lòng. Đúng vậy, mặc dù anh ta đến từ thành phố nhưng gia đình của anh ta cũng giống như các gia đình khác, trong nhà anh chị em rất nhiều, nếu không thì đã không để cho anh ta chạy xuống vùng thôn quê xa xôi này rồi.
Bạch Linh là bạn học của anh ta, hai người tình cờ gặp nhau trên xe lửa, lại cùng đến chung một chỗ. Bản thân Giang Lỗi lại có chút tâm tư không thể nói rõ đối với Bạch Linh, vỗn dĩ tưởng rằng mình có thể làm một người che chở tốt, kết quả bây giờ Bạch Linh hôn mê, xung quanh lại không có một người nào đưa tay ra cả!
Giang Lỗi hối hận, anh ta nói sai chỗ nào? Không phải là điêu dân sao? Từng người nghèo khổ còn không có lòng thương người.
Một cô gái yếu ớt như Bạch Linh bị hôn mê mà cũng không có người nào đến phụ một tay.
Cuối cùng vẫn là Dương Hồng phải bất đắc dĩ ra mặt: "Vương Anh, cô có thể nhìn một chút được không?"
Dương Hồng thấy thầy lang Vương Anh ở trong nhóm người vây xem, trong lòng cô ấy cũng khổ sở. Nhưng mà Bạch Linh lại khác, dù sao cô ấy cũng mới đến đây ngày đầu tiên, không xử lý tốt thì sẽ khiến cho đám thanh niên trí thức mới tới này không yên.
Nhưng mới mở miệng thì Dương Hồng lại cảm thấy tức giận. Cái tên Giang Lỗi này, đúng là một cái gai trong đội ngũ thanh niên trí thức của bọn họ.
Hơn nữa còn là một cái gai làm liên lụy đến mọi người.
Bản thân Vương Anh cũng làm những chuyện này, cũng sẽ không từ chối, đi lên thì kiểm tra tình huống cho Bạch Linh đang ngất xỉu.
Giang Lỗi hết lần này đến lần khác vẫn còn lảm nhảm: "Cô là ai? Thầy lang sao? Cô có khám được không?"
Vương Anh: "..."
Nghi ngờ trước mặt thầy lang, đúng là, đó chính là tính tình của một người nghi ngờ về độ chuyên nghiệp của thầy lang.
"Tôi không khám được, anh đến khám đi."
Vương Anh không quen nhìn người khác ngang ngược nên đứng dậy đi, không hầu hạ.
Giang Lỗi vẫn còn ép: "Tôi hỏi một câu thì đã sao? Làm thầy lang thì sẽ có thái độ như thế này ư? Hơn nữa, cô tỏ vẻ là thầy lang làm cái gì chứ!"
Lời nói này cũng quá phận rồi.
Vương Anh còn không phát tác, Từ lão thái thì không vui.
Từ lão thái không cười nhìn Bạch Linh nằm trên đất và Giang Lỗi: "Cậu có bản lĩnh thì tự mình khám đi, cậu tìm người khác giúp đỡ lại còn bới móc người ta. Kẻ ăn xin còn ngại chê cơm thiu, cậu có bản lĩnh, kiêu ngạo thì tự mình khám bệnh cho bạn gái của mình. Từ nay về sau lại tìm một thầy lang, cậu cũng nên xin lỗi người ta khi nói ra những lời này."
Từ lão thái kéo Vương Anh rời đi: "Đức hạnh, ai ham của lạ xem bệnh cho cậu chứ. Nói không chừng ngay cả thuốc cũng không cho cậu, còn không biết xấu hổ mà lựa chọn. Nếu có bản lĩnh thì cậu đứng xuống thôn quê, ở thành phố của cậu tiếp tục chờ đợi đi."
Vương Anh cười híp mắt được Từ lão thái dẫn đi, dù sao vấn đề của Bạch Linh cũng không lớn, nhìn dáng vẻ giống như là liên quan đến huyết áp thấp. Lúc nãy Vương Anh đã thấy rõ ràng, lúc đối phương cúi đầu cầm hành lý thì lung lay hai cái rồi ngất xỉu.
Chắc là hạ huyết áp.
Từ lão thái kéo tay Vương Anh an ủi: "Đừng phản ứng lại với những người có đầu óc không được tốt, không muốn khám bệnh cho cô ấy thì đừng khám, ai còn nuông chiều bọn họ nữa. Chúng ta quay về ăn cơm, buổi trưa mẹ nấu cho con bánh bao đậu biếc kẹp ớt, cùng với nấm xào."