Chương 106: Gà hầm nấm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 945 lượt đọc

Chương 106: Gà hầm nấm

Vương Anh nghe xong thì thèm ăn, Từ lão thái nấu món bánh bao đậu biếc kẹp ớt rất ngon. Lúc trước đậu biếc vẫn còn, Từ lão thái hái đậu biếc xuống rồi rửa sạch sẽ, sau đó thêm tiêu rồi xào chung với nhau, cuối cùng cho thêm lớp dầu.

Đến khi muốn ăn thì lấy bánh bao ra, ở giữa có ớt đậu biếc kẹp chung với nhau. Nếu bảo quản tốt thì có thể ăn đến mùa thu.

Vương Anh và Từ lão thái rời đi, nhóm xã viên cùng dần dần tản ra.

Dương Hồng ngây người, cô ấy vừa gọi thầy lang thì lại bị Giang Lỗi nói đuổi đi mất. Người này cũng dễ đắc tội với người khác quá rồi.

Dương Hồng suy nghĩ nhiều nhưng cũng mặc kệ hết, chung quy cô ấy vẫn là đội trưởng, mặc kệ cũng không được.

"Được rồi, đưa Bạch Linh lên, chúng ta quay về chỗ ở cho thanh niên trí thức trước rồi lại nói tiếp."

Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra thì khi về đến chỗ ở dành cho thanh niên trí thức, người tên là Giang Lỗi này sẽ còn nháo thêm một trận nữa.

Dương Hồng rất mệt mỏi: "Đi về trước đi, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn bắt đầu làm việc."

Tranh chấp bên nhà thanh niên tri thức ra sao Vương Anh chẳng quan tâm. Cô chỉ coi đó như một khúc nhạc đệm nho nhỏ trong cuộc sống của mình thôi.

Mấy ngày này trong đầu cô chỉ nghĩ đến chuyện sâm núi, 300 đồng như bay bổng ngay trước mắt, Vương Anh muốn bắt lấy chúng nắm chặt trong tay.

Vị bánh kẹp sa tế hương xuân mà Từ lão thái làm cực kỳ ngon, mỗi năm chỉ ăn được một vụ hương xuân, còn làm làm sa tế thì có thể để ăn lâu được. Nghe được mùi của dầu ớt với dầu vừng, mùi của hương xuân cũng rất nồng, kẹp giữa hai lớp bánh màn thầu nóng hổi thơm nức mũi.

Từ lão thái còn xào một đĩa nấm, đây chính là ưu thế của vị trí địa lý, nhân lúc tiết xuân mưa nhiều, bỏ công lên núi là hái được ngay.

Nấm mà Vương Anh mang về là loại khá phổ biến, trực tiếp xé thành sợi rồi bỏ vào chảo xào lên, ăn vào là phải thốt lên một tiếng "ngon bá cháy".

Từ lão thái hơi tiếc: "Nếu bắt được con gà lôi là hay rồi, món gà lôi hầm nấm ăn ngon lắm, ngon hơn gà mái tơ nuôi ở nhà nhiều."

Vương Anh nóng lòng muốn thử: "Thế để con chú ý hơn, cũng dặn Trình Ngọc luôn."

Hiện tại là đầu xuân, Vương Anh không thể ăn thịt thường xuyên. Một là mùa đông đã qua đi, không phải thời điểm thuận lợi để chia thịt lợn, lúc nào cũng do Từ Sương tìm cách mang thịt lợn về, cửa hàng thịt trên trấn yêu cầu phải có phiếu đổi thịt, muốn ăn thịt phải dậy từ sáng sớm để xếp hàng, trễ một tí thôi là hết thịt rồi.

Huống chi, bây giờ là mùa xuân, mọi người bắt đầu ra ngoài làm việc, nhà ai nấu thịt là hương bay ngào ngạt lan khắp đại đội.

Vương Anh cũng không muốn để người ta nghĩ nhà mình ngày nào cũng ăn thịt ăn cá, nên là đồ ăn hiện có trong nhà cũng giống như bao nhà khác, được cái là không hạn chế dầu mỡ với đường.

Từ lão thái và Vương Anh ăn trưa cùng nhau, ăn xong Từ lão thái đi bện dây thừng kiếm điểm lao động, còn Vương Anh về nhà làm thuốc.

Đáng lẽ ra cô cũng phải xuống đồng làm việc, nhưng Từ Sương và Từ lão thái đều không khuyến khích cô đi, bản thân Vương Anh cũng không muốn đi.

Xuống đồng làm việc mệt lả người chỉ để kiếm điểm lao động, còn không đủ tiền cô bốc thuốc khám bệnh hàng ngày nữa là. Mà có ra đồng thì cô cũng làm một chốc rồi ngồi nghỉ cả buổi thôi.

Bây giờ Vương Anh đã là thầy lang của đại đội rồi, có người đến nhà tìm cũng không trốn được.

Thời gian trước là lúc cao điểm của khoa chỉnh hình bận rộn vì mọi người bị ngã do đường trơn, gần đây lại là bọn nhỏ bị ho.

Vương Anh rất am hiểu, chuyển trời mà. Đây là thời điểm dễ mắc cảm lạnh nhất. Hơn nữa hoa dại trên núi bắt đầu ra hoa, cứ một lát là có con nít nhà ai bị ong đốt, tí nữa lại có người nhà nào hắt xì muốn bay nóc nhà.

Vương Anh tận tình thăm khám những bệnh vặt này, tự nhiên cũng được người trong đại đội công nhận. Nói đến đây, ai ai cũng khen ngợi cô có bản lĩnh, lúc mẹ qua đời cô mới có mấy tuổi thôi, nhỏ vậy mà đã có thể học khám bệnh được. Thế mới thấy, người có bản lĩnh thì không sợ điều gì khác, sống cuộc đời của chính mình, thong dong tự tại.

Quay về nhà, Vương Anh kiểm tra từng loại dược liệu dự trữ gần đây, sau đó bắt đầu chế thuốc.

Mấy ngày trước cô phát hiện thể lực của mình đã tăng lên đáng kể, cô chuyển hướng sang dưỡng da. Hồi kết hôn, Từ Sương tặng cô lọ dầu ngao với kem bảo vệ da Hữu Nghị dùng xuyên suốt mùa đông, bây giờ sắp cạn đáy rồi.

Từ Sương còn nói muốn mua cho cô kem chiết xuất từ ngọc trai, nghe nói nhân viên trong tiệm dùng cái này. Đắt, nhưng dùng tốt.

Vương Anh cảm thấy không cần thiết, dầu ngao có thể dùng để cân bằng độ ẩm cho da, với nó cũng không đắt. Hơn nữa, cô chuẩn bị điều chế mặt nạ dùng cho da mặt.

Kiếp trước, lúc Vương Anh còn học đại học, cô thường cùng bạn học kết hợp một số thuốc đông y làm mặt nạ dưỡng da, cô rất thạo trong việc điều chế món này.

Trong lúc Vương Anh đang phối dược liệu thì Ngô Quế Hoa đến.

Ngô Quế Hoa bây giờ đi đường cũng mang theo gió, cả người trông rạng rỡ hẳn.

"Vương Anh, cô biết ngay cháu ở nhà mà, cô đến tìm cháu để nói chuyện này."

Sau khi trải qua chuyện của Tiền Cúc Hoa, Điền Hữu Phúc quả thực khổng thể cầm cự thêm nữa, vừa qua Tết Nguyên Đán vài ngày là đã giao lại công việc chủ nhiệm hội phụ nữ cho Ngô Quế Hoa đảm nhận.

Ban đầu vợ Điền Nhị Trụ không đồng ý, cũng muốn giành, nhưng bị Điền Hữu Phúc đuổi về nhà. Công việc chủ nhiệm hội phụ nữ này mà tìm một người cái gì cũng không rõ đến nhận việc thì đúng là mang nghiệp vào người mà.

Điền Hữu Phúc cũng từng có cân nhắc đến Vương Anh, Vương Anh ngay lập tức bày tỏ rõ lập trường của mình. Cô giúp đỡ Tiền Cúc Hoa chỉ đơn thuần là vì thiện chí của người làm nghề y, tuyệt đối không muốn đảm đương cái chức chủ nhiệm hội phụ nữ gì đó.

Vừa nghĩ đến mình với tư cách chủ nhiệm hội phụ nữ sẽ phải chạy bôn ba khắp chốn để hoà giải mâu thuẫn là tự dưng Vương Anh thấy hơi nhức nhức cái đầu rồi đó.

Nhưng mà Vương Anh đã tiến cử Ngô Quế Hoa cho Điền Hữu Phúc, cô cảm thấy Ngô Quế Hoa nhân phẩm ổn, cũng biết chữ, dư sức đảm nhiệm chức chủ nhiệm hội phụ nữ.

Điền Hữu Phúc ngẫm nghĩ một lát liền đồng ý. Theo góc nhìn của ông ấy, phụ nữ mồm miệng lẻo mép trong đại đội không ít đâu, trước kia không để tâm lắm, bây giờ nhìn lại thì Ngô Quế Hoa là người có tư duy sáng suốt trong nhóm bà tám này.

Sau khi Ngô Quế Hoa lên làm nữ chủ nhiệm hội phụ nữ thì cũng không phụ sự kỳ vọng của Điền Hữu Phúc, cái tính của bà ấy là hay tò mò, thích lo chuyện bao đồng, bây giờ quản ngược lại nhóm phụ nữ bà tám cũng nên hình nên dáng rồi.

"Quan mới nhậm chức, châm ba ngọn lửa", đây là lúc mà tinh thần trách nhiệm của Ngô Quế Hoa cao nhất.

Vương Anh dẫn bà ấy vào nhà, định rót trà mời bà ấy.

Ngô Quế Hoa xua tay: "Không cần đâu, cô tới bàn chuyện với cháu thôi."

"Không phải ngày mai cháu đến trạm y tế để huấn luyện sao? Tiện thể hỏi dùm cô cái này, tiêu chuẩn hiện tại của hộ sinh là gì vậy, bí thư chi bộ với cô đều thống nhất năm nay đại đội mình tối thiểu phải có một người đỡ đẻ cho đại đội. Chứ không tới mùa thu sản phụ tụ tập sinh con lại phải qua đại đội bên cạnh tìm người về giúp. Ngộ nhỡ gặp phải trường hợp giống Tiền Cúc Hoa sinh con vào mùa đông, thế phiền hà lắm."

Ngô Quế Hoa nghĩ rằng đây là vấn đề cấp bách đầu tiên của bà ấy khi lên làm chủ nhiệm hội phụ nữ, chủ nhiệm hội phụ nữ không chỉ để tâm vào mỗi giới nữ, mà là để tâm vào phụ nữ và trẻ em. Chuyện cấp bách nhất hiện giờ là chọn ra một hộ sinh để chăm sóc cho phụ nữ mang thai và sản phụ mới sinh con trước.

Vương Anh vừa nghe vậy thì cảm thấy đây là một chuyện tốt.

Cô đang làm thầy lang, không coi như là một hộ sinh thực sự. Trường hợp của Tiền Cúc Hoa lần trước là ăn may, sau này mà gặp phải trường hợp như thế nữa chắc không may mắn được như vậy.

"Cháu thấy tốt ạ, mai cháu đi hỏi người ta thử xem sao."

Ngô Quế Hoa: "Nhân tiện cháu góp ý giúp cô, trong đại đội mình nên chọn ai làm nữ hộ sinh."

Mặc dù tính của Ngô Quế Hoa chua ngoa, nhưng cũng có hiểu biết, quan trọng nhất là bà ấy hết sức tin tưởng vào mắt nhìn người của Vương Anh.

"Cháu không cần coi đó là gánh nặng, đội trưởng đã nói tới mùa thu còn rất lâu, trước hết tìm người đi học cái đã, học không nổi thì đổi người khác là được. Nói chung là có thể gánh vác công việc trong mùa đông luôn."

Ý là để Vương Anh chọn người, nếu người ta học không xong thì lỗi không nằm ở Vương Anh.

Vương Anh cân nhắc trong chốc lát: "Việc này cháu vẫn chưa rõ lắm, cháu thấy vẫn là đợi ngày mai cháu hỏi người ta xem yêu cầu thế nào, đại đội mình nhiều người thế chắc là có thể chọn được một người phù hợp."

Ngô Quế Hoa tất nhiên đồng ý: "Chỉ sợ người ta yêu cầu phải biết chữ thôi, đại đội mình thì khó chọn ở điểm đó."

Vương Anh: "Thế cũng bó phép, yêu cầu như vậy thật thì chúng ta cũng có thể hiểu được."

Ngô Quế Hoa: "Nói cũng phải, con gái có học hành hiếm hoi quá."

Ngô Quế Hoa tán gẫu với Vương Anh mấy câu về con cái của các nhà, đứa này thế này, đứa kia thế kia.

"Đúng là khiến người ta điên tiết mà, dỗ dành khuyên bảo hết hơi mà còn không muốn đi học, khoan nói đến chuyện đi học đầu óc được mở mang ra sao, còn đây đần độn chẳng khác gì đám thanh niên tri thức bị điều về nông thôn. Xuống đồng làm việc còn không làm được thì đúng là nuôi tốn cơm. Vương Anh, cháu nói xem, cháu tốt nghiệp cấp Ba rồi thì chắc chắn phải biết cái tốt của học hành đúng không, muốn chữa bệnh mà không đọc nhiều sách thì sao mà hành nghề được."

Ngô Quế Hoa than vãn một lúc, thực ra là bà ấy cũng muốn tìm người cùng mình giãi bày. Muốn tìm ra cách giải quyết, mà không tìm được cách nào hết.

Ai bảo đại đội họ cách xa xã quá làm chi?

Hai người thảo luận xong, trước khi rời đi Ngô Quế Hoa liếc mắt sang nhà cách vách

Nhỏ giọng hỏi Vương Anh: "Nhà bác cả cháu dạo này có động tĩnh gì không?"

Vương Anh: "Cũng không có gì, mấy nay đều theo mọi người đi làm, ban ngày hầu như không có ai ở nhà."

Kể ra cũng lạ, từ lúc Vương Diệu Tông gây chuyện, Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên đi bốc phân, cách vách vẫn luôn im ắng một cách bất thường. Vương Vĩnh Thuận với Lý Xuân Quyên cũng không đến tìm cô kiếm chuyện, Vương Diệu Tông càng kỳ quái hơn, gần như là không có hôm nào ở nhà.

Ngô Quế Hoa không cho là đúng: "Bác cả cháu đương nhiên không dám tìm cháu gây chuyện nữa, bây giờ cháu là bảo bối của đại đội mình. Biết bao nhiêu người tìm cháu khám bệnh, nếu người nhà đấy nói thêm mấy lời bậy bạ thì mọi người sẽ không để yên đâu. Cái thứ trộm cắp mà còn trông mong người khác tươi cười với mình nữa à."

Vợ chồng Vương Vĩnh Thuận lúc này rơi vào tình cảnh hoàn toàn bị bà con xóm làng xa lánh, so với những gia đình thuộc "năm loại phần tử xấu" trong đại đội, hạng người trộm cắp như họ càng khiến người ta ghét cay ghét đắng hơn. Xét cho cùng, hắc ngũ loại cũng chỉ là "đối tượng", mà "đối tượng" với các xã viên không có liên quan gì, nhưng đại đội mà phát sinh ra trộm cắp thì có liên quan mật thiết tới đại đội.

Lý Xuân Quyên bây giờ cũng không dám khua tay múa chân, suốt ngày chỉ biết vùi đầu làm việc, Vương Vĩnh Thuận thành thật được ba phần, ở ngoài đường cứ như người vô hình.

Ngô Quế Hoa đúc kết: "Cứ chờ tiếp đi, vợ chồng nhà bác cả cháu vẫn còn sức để kéo thằng Vương Vĩnh Diệu kia bật lên, kéo không nổi thì sớm muộn gì cũng phải lôi cổ thằng con nghiệp chướng này đi làm ruộng thôi."

Vương Anh đồng quan điểm, con cái mình mà dạy không nên, sớm muộn gì cũng là báo ứng của người làm cha mẹ.

Vương Vĩnh Thuận trước đây là nhận báo ứng của Vương Linh Linh, còn Vương Diệu Tông vẫn đang đi trên lối mòn đó.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right